
Vạn thú lạy! Sát thần về! Nàng mang vạn quỷ hành ngũ giới!
Chương 2
Cổ họng của Dạ Thừa Phong bị siết chặt đến nỗi gần như gãy vụn, cảm giác nghẹt thở ập đến, trong tầm mắt của nàng là đôi mắt đỏ ngầu lạnh lẽo tràn đầy sát khí của nam nhân!
Nàng muốn ra sức gỡ tay hắn ra, nhưng sức lực chênh lệch quá lớn, dù nàng giãy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi bàn tay như kìm sắt kia.
Khó khăn lắm mới có thể mượn xác hoàn hồn, chẳng lẽ Dạ Thừa Phong nàng lại bị nam nhân này bóp chết ở đây sao?!
Dạ Thừa Phong tức giận, nghĩ đến thân thể này là Cực Âm Chi Thể, liền muốn dẫn âm khí xung quanh tụ lại tấn công nam nhân này theo bản năng.
Đúng lúc này, sắc mặt hắn bỗng biến đổi, lập tức buông cổ Dạ Thừa Phong, quay mặt sang một bên rồi ho dữ dội: "Ư... khụ khụ!"
Dạ Thừa Phong lập tức ngồi bật dậy, cảnh giác nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của hắn.
Nàng nhanh mắt phát hiện có một vệt máu đỏ trào ra từ kẽ ngón tay hắn đang che miệng, xem ra hắn đã bị thương.
Dạ Thừa Phong vừa đưa tay lên thì sợi chỉ đỏ nối hai người cũng lay động nhẹ theo động tác của nàng.
Phong Dực vất vả lắm mới ngừng ho, vừa ngẩng lên đã nhìn thấy sợi tơ đỏ trước mặt, trong đôi mắt đỏ lóe lên vẻ kinh ngạc: "Đồng Mệnh Ti?!"
Dạ Thừa Phong hơi ngẩn ra, Đồng Mệnh Ti?
Sắc mặt hắn trở nên âm trầm, sát ý trong mắt thoáng qua, không chút do dự đứng dậy lao đến định cướp lại chiếc chuông.
Dạ Thừa Phong chỉ thấy bóng áo trắng lướt qua trước mắt, cổ tay đã bị những ngón tay như thép của hắn giữ chặt.
Khoảnh khắc làn da hai người tiếp xúc với nhau, một luồng nóng rực từ nơi tiếp xúc truyền thẳng lên sống lưng nàng. Nhiệt độ cơ thể hắn còn cao hơn tưởng tượng, như thể thứ đang chảy dưới lớp da ấy không phải máu mà là dung nham.
"Buông tay ra!" Dạ Thừa Phong đột ngột ngửa người, mượn lực eo xoay người, tóc quét qua khóe môi dính máu của Phong Dực.
Phong Dực cười lạnh, đôi mắt càng thêm đỏ lừ, lập tức kéo mạnh nàng vào lòng.
Dạ Thừa Phong thúc đầu gối vào bụng hắn, nhưng lại bị hắn nghiêng người tránh né, trong lúc giằng co, chiếc chuông phát ra tiếng leng keng thanh thúy.
"Chỉ vậy mà cũng đòi phản kháng sao?"
Hắn cúi sát xuống, hơi thở phả bên tai nàng, mùi tanh của máu xen lẫn một chút hương lan nhàn nhạt trên người hắn.
Dù Dạ Thừa Phong liều mạng vùng vẫy né tránh, lại thêm tác dụng "chia sẻ cảm giác đau" của Đồng Mệnh Ti, cuối cùng chiếc chuông vẫn bị hắn cướp đi.
Hắn nhìn chằm chằm vào vết máu còn lưu lại trên chuông, chau mày: "Tại sao trên Hoán Hồn Linh của bổn tôn lại có máu của ngươi? Rốt cuộc ngươi đã làm gì?!"
Dạ Thừa Phong lạnh nhạt đáp: "Ta chẳng làm gì cả, chỉ là Hoán Hồn Linh từ áo ngươi rơi xuống, sau đó đột nhiên nó đâm vào tay ta, rồi Đồng Mệnh Ti này tự nhiên xuất hiện thôi."
Phong Dực: "..."
Biểu cảm của Phong Dực trở nên kỳ lạ: "Hoán Hồn Linh đâm vào tay ngươi?"
Dạ Thừa Phong mặt không biểu cảm: "Đúng vậy, chẳng lẽ là nhỏ máu nhận chủ?"
Phong Dực im lặng mấy giây, dường như đã hiểu ra điều gì, chậm rãi nói: "Trên Hoán Hồn Linh cũng có máu của bổn tôn, Đồng Mệnh Ti này, có lẽ là do máu của ngươi và bổn tôn hòa vào nhau mà sinh ra."
Dạ Thừa Phong thầm cảm nhận sợi Đồng Mệnh Ti kia, nhíu mày, nhìn về phía Phong Dực: "Giữa ta và ngươi bị Đồng Mệnh Ti liên kết với nhau, sẽ có hậu quả gì?"
Phong Dực liếc nhìn thiếu nữ, đang định giải thích thì bỗng như phát hiện ra điều gì, sắc mặt bỗng sững lại.
"Sao vậy?" Dạ Thừa Phong nhìn hắn.
Sắc mặt Phong Dực trở nên vô cùng khó coi, hắn vung tay, một luồng khí từ đầu ngón tay tràn ra rồi nhanh chóng tan biến: "Tu vi của bổn tôn... sao lại từ cảnh giới Vô Ngã rớt xuống Nhập Đạo rồi?!"
Dạ Thừa Phong nghe vậy cũng ngẩn người.
Từ ký ức của chủ nhân thân xác cũ, nàng biết ở dị giới này cảnh giới tu luyện được chia thành bảy cấp bậc lớn.
Theo lời Phong Dực, tu vi của hắn vốn ở cảnh giới cao nhất là Vô Ngã, chắc chắn là một tuyệt thế cường giả.
Nhưng giờ lại đột ngột rơi xuống cảnh giới thấp nhất là Nhập Đạo, chuyện này...
Phong Dực lặng lẽ nhìn Dạ Thừa Phong, hồi lâu đột nhiên đưa tay áp lên trán nàng: "Đừng động đậy."
Khám phá một lúc, hắn mím môi nói: "Tu vi của ngươi đúng lúc cũng là Nhập Đạo nhất giai..."
Sắc mặt Phong Dực càng thêm âm trầm, mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng Đồng Mệnh Ti không chỉ trói chặt sinh mệnh của hắn và thiếu nữ này, mà còn khiến hắn bị nàng áp chế, tu vi cũng kéo xuống mức thấp nhất...
Chỉ cần chưa giải được Đồng Mệnh Ti, tu vi của hắn sẽ không thể hồi phục!
Ánh mắt Phong Dực lạnh lẽo: "Ngươi phải đi cùng bổn tôn rời khỏi nơi này, tìm cách hóa giải Đồng Mệnh Ti."
Dạ Thừa Phong nhướn mày, không chút do dự mà từ chối: "Đi theo ngươi? Không được."
"Ngươi không có quyền từ chối!"
Ánh mắt sâu thẳm sắc bén của Phong Dực nheo lại, khí thế của kẻ bề trên tỏa ra quanh người hắn, ánh nhìn như lưỡi dao quét về phía Dạ Thừa Phong, cứ như muốn xé nàng thành trăm mảnh.
Ánh mắt Dạ Thừa Phong cũng dần tối lại, âm khí trôi lơ lửng trong không trung bị nàng lặng lẽ điều động, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh: "Ta chẳng sợ ngươi đâu!"
Chỉ trong thoáng chốc, khí thế đối đầu của hai người đã ngang ngửa!
Đồng tử đỏ của Phong Dực hơi co lại, đây là... âm khí!
Thiếu nữ này lại có thể điều khiển âm khí!
Phong Dực suy nghĩ mấy giây, đồng tử đỏ khẽ nheo lại, nói một cách hung ác: "Đồng Mệnh Ti, đúng như tên gọi, đồng sinh cộng tử, bổn tôn và ngươi đã dùng chung một mạng sống. Nếu cứ để mặc cho ngươi rời đi, cả hai chúng ta đều sẽ mất mạng!"
Có thể bạn cũng thích





