
Vạn thú lạy! Sát thần về! Nàng mang vạn quỷ hành ngũ giới!
Chương 3
Nghe vậy, Dạ Thừa Phong chậm rãi thu lại âm khí.
Phong Dực liếc nhìn nàng một cái, rồi tiếp tục nói: "Chúng ta không nên làm kẻ thù của nhau. Đợi tìm được cách giải trừ Đồng Mệnh Ti, lúc đó ai đi đường nấy cũng chưa muộn."
Trên người thiếu nữ này chắc chắn còn nhiều bí mật.
Hơn nữa, không biết có phải do bị Đồng Mệnh Ti liên kết với nàng ta hay không, mà ma khí trong cơ thể hắn lại không còn cuồng bạo như ban đầu...
Nàng ta vẫn còn giá trị lợi dụng.
Bây giờ tu vi của hắn đã rớt xuống cảnh giới thấp nhất, nếu chọi cứng thì chỉ có lưỡng bại câu thương.
Lúc này chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn, đợi khi giải được Đồng Mệnh Ti rồi, nhất định bắt nàng ta trả giá!
Phong Dực âm thầm suy nghĩ, khép mắt lại.
Lúc mở mắt ra, sắc đỏ quỷ dị trong đôi đồng tử lập tức biến mất, thay vào đó là màu đen thẫm như người thường.
Dạ Thừa Phong chăm chú nhìn nam nhân tuấn tú trước mặt, trong đầu nàng mách bảo rằng dị thế giới này tồn tại rất nhiều chủng tộc khác nhau.
Trong Nhân tộc thì phổ biến nhất là tóc đen mắt đen.
Còn nam nhân này có đôi mắt sẽ đổi màu, e rằng không phải hoàn toàn là Nhân tộc...
Nhận ra sát khí trên người hắn đã thu lại, Dạ Thừa Phong biết hắn tạm thời không còn coi nàng là kẻ địch, liền hỏi: "Ta là Dạ Thừa Phong, ngươi tên gì?"
Khóe mắt Phong Dực lướt qua thân hình thiếu nữ với bộ quần áo rách nát, im lặng mấy giây rồi dời mắt đi, nhàn nhạt nói ra hai chữ: "Phong Dực."
Nói xong, hắn lấy từ nhẫn trữ vật trên tay ra một bộ y phục sạch sẽ ném cho nàng.
Dạ Thừa Phong hơi ngẩn người, lập tức nhận lấy áo khoác lên, không ngờ hắn cũng biết giữ đạo nghĩa...
"Bổn tôn còn có việc phải làm." Phong Dực đứng dậy, đưa Hoán Hồn Linh cho nàng: "Hoán Hồn Linh cứ để ngươi giữ tạm, tuyệt đối đừng để người khác biết sự tồn tại của nó."
"Bổn tôn sẽ còn tìm ngươi."
Nói hết lời, bóng dáng Phong Dực chợt lóe lên, biến mất ngay tại chỗ.
Dạ Thừa Phong quấn chặt y phục, hoạt động xương cốt, nhìn chằm chằm về phía nơi Phong Dực vừa biến mất, cười lạnh một tiếng.
Nàng cũng phải trở về Dạ Phủ một chuyến. Dù trong Dạ gia này hầu như không ai coi nàng là người, nhưng điều mà chủ nhân thân xác cũ mãi không buông được chính là dưỡng mẫu Minh Ngọc.
Huống hồ, việc Dạ đại tiểu thư Dạ Thiên Kiêu làm nhục chủ nhân thân xác cũ, mối thù này làm sao có thể không báo?
Dạ Thừa Phong lạnh lẽo cười thầm, nhẹ nhàng lắc Hoán Hồn Linh trong tay, tiếng chuông thanh thúy vang lên, vô số u hồn ẩn nấp khắp các ngóc ngách Cô Hồn Sơn theo tiếng chuông bay lượn lại gần.
"Các bé ngoan, theo ta về Dạ gia một chuyến, quậy cho Dạ gia long trời lở đất!"
Dạ Thừa Phong vừa dứt lời, vô số u hồn run lên bần bật.
Như một trận yêu phong cuồn cuộn, đám u hồn oán linh chẳng thể chờ đợi lao ra, tản ra khắp nơi ngoài Cô Hồn Sơn!
Mà vào lúc này.
Kẻ vừa nói là có chuyện phải làm là Phong Dực chậm rãi hiện thân từ một góc tối. Hắn dõi mắt nhìn theo bóng lưng Dạ Thừa Phong hồi lâu, rồi khẽ mở môi: "Lưu Ảnh."
Một cái bóng đen thoắt cái xuất hiện bên cạnh Phong Dực, quỳ một gối hành lễ: "Thuộc hạ có mặt!"
"Đi điều tra Dạ thị ở Thanh Huyền Quốc, nhất là chú ý đến một thiếu nữ tên Dạ Thừa Phong." Giọng Phong Dực lạnh lùng.
Lưu Ảnh thoáng sững người, rồi lập tức ôm quyền: "Thuộc hạ tuân lệnh!"
Tôn thượng lại đích thân dặn dò đi điều tra một thiếu nữ... Đúng là kỳ lạ.
Lưu Ảnh không dám nghĩ nhiều, lệnh của tôn thượng chỉ có thể tuân theo, lập tức rời đi.
**
Dựa vào ký ức, Dạ Thừa Phong trở về Dạ Phủ.
Nhìn tòa phủ đệ trước mắt tràn ngập sự xa hoa quyền quý, khóe môi Dạ Thừa Phong nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Nàng không chọn vào bằng cửa chính mà vòng ra phía sau Dạ Phủ, nơi đó có một tiểu viện lộn xộn, là chỗ Minh Ngọc và chủ nhân thân xác cũ ở.
Vừa đến gần tường rào, Dạ Thừa Phong đã nghe tiếng phụ nữ khóc nức nở, còn kèm theo những lời châm chọc cay nghiệt.
"Hu hu... Các ngươi trả Phong Nhi lại cho ta! Phong Nhi của ta..."
"Phong Nhi của ngươi sớm đã bị bọn ta ném lên Cô Hồn Sơn cho quỷ ăn xác rồi! Muốn gặp nó hả? Vậy bà mau đâm đầu vào tường chết đi! Chết rồi thì xuống đó mà đoàn tụ với nó!"
"Tam di nương, đừng trách bọn ta nhẫn tâm, đây là lệnh của phụ thân, ông ấy nói thấy cái thứ phế vật đó rất chướng mắt, chẳng thà kiếm chỗ chôn quách luôn cho rồi!"
"Dạ Thừa Phong chết rồi, tiếp theo sẽ tới lượt ngươi thôi! Một nữ nhân không sinh đẻ được, ở lại Dạ Phủ chỉ tổ vướng víu!"
Những lời độc ác như từng mũi kim chọc vào tai Dạ Thừa Phong.
Nàng nhíu mày, tay chân nhanh nhẹn leo lên tường rào, từ trên cao nhìn xuống hai thiếu niên thiếu nữ ở phía dưới.
Minh Ngọc đang quỳ trên đất khóc không ra hơi, đại tiểu thư Dạ Thiên Kiêu tựa lưng vào cột, hai tay khoanh trước ngực, trong mắt lóe lên vẻ độc ác vô tận.
Nhị thiếu gia Dạ Như Mặc thì thấy Minh Ngọc khóc như mưa, trong lòng cảm thấy chán ghét, định giơ chân đạp Minh Ngọc một cái.
Chân còn chưa kịp đá xuống, hắn bỗng cảm giác được điều gì đó, không kìm được ngẩng đầu, liền nhìn thấy Dạ Thừa Phong đang ngồi trên tường.
Bốn mắt nhìn nhau.
Dạ Như Mặc lập tức như nhìn thấy ma quỷ, sắc mặt đại biến, kinh hãi hét toáng lên: "Ma! Có ma..."
Có thể bạn cũng thích





