
Từ Vợ Thành Đối Thủ
Chương 2
Lục Minh An POV:
Vũ Hữu Quân bưng một bát cháo nóng hổi đến bên giường, mùi thơm của cháo gà và nấm hương lan tỏa khắp phòng bệnh. Đó là món tôi thích nhất mỗi khi bị ốm.
"An, ăn chút gì đi em. Em đã ngủ hai ngày rồi, chắc là đói lắm."
Anh ta múc một thìa cháo, cẩn thận thổi cho nguội rồi đưa đến bên miệng tôi.
Tôi quay mặt đi, không nhìn anh ta, cũng không nhìn bát cháo.
"Tôi không đói."
Bàn tay Quân khựng lại giữa không trung. Anh ta đặt bát cháo xuống, giọng nói có chút bất lực.
"An, đừng như vậy có được không? Anh biết em giận anh. Là lỗi của anh. Đáng lẽ anh không nên bỏ em lại một mình."
Tôi cười khẩy, một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. "Lỗi của anh? Vũ Hữu Quân, anh có biết lúc đó tôi đã nghĩ gì không? Tôi đã nghĩ mình sắp chết."
"Anh xin lỗi..." Anh ta lặp lại, giọng đầy hối lỗi. "Nhưng lúc đó Trúc Linh... cô ấy trông yếu đuối quá, anh sợ cô ấy không chịu nổi..."
"Yếu đuối?" Tôi cắt ngang lời anh ta, quay lại nhìn thẳng vào mắt anh. "Thế còn tôi thì sao? Tôi nằm đó, bị chuốc thuốc, bị kẻ thù kề dao vào cổ, thì không yếu đuối sao? Hay vì tôi là Lục Minh An, tôi mạnh mẽ quen rồi, nên tôi đáng bị bỏ lại?"
Quân né tránh ánh mắt của tôi, vẻ mặt đầy bối rối. "Không phải như vậy, An. Trong lòng anh, em luôn là quan trọng nhất."
"Quan trọng đến mức anh dành vị bác sĩ giỏi duy nhất cho cô ta, còn tôi thì mặc kệ sống chết?" Tôi chất vấn, giọng nói sắc như dao.
Anh ta không trả lời được, chỉ có thể im lặng.
"Anh và cô ta, rốt cuộc là quan hệ gì?" Tôi hỏi thẳng.
Quân giật mình, vội vàng giải thích: "An, em đừng nghĩ nhiều. Anh và Trúc Linh hoàn toàn trong sạch. Anh chỉ coi cô ấy như em gái thôi."
"Em gái?" Tôi lặp lại hai từ này, cảm thấy thật nực cười. "Em gái mà có thể khiến anh bỏ mặc vợ mình trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc sao?"
Anh ta tiến lại gần, cố gắng ôm lấy tôi. "An, nghe anh giải thích..."
"Đừng chạm vào tôi!" Tôi hét lên, dùng hết sức đẩy anh ta ra. Sự ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng. "Tôi thấy bẩn."
Từng lời nói của tôi như những mũi kim đâm vào anh ta. Sắc mặt Quân trắng bệch. Anh ta lùi lại vài bước, đôi mắt nhìn tôi đầy tổn thương.
"An..."
Đúng lúc này, trợ lý của Quân, cậu Tùng, hớt hải chạy vào.
"Tổng giám đốc, không hay rồi! Cô Trúc Linh lại la hét, đòi gặp anh. Cô ấy nói nếu anh không đến, cô ấy sẽ tự tử!"
Sắc mặt Quân lập tức thay đổi. Anh ta không còn vẻ đau khổ nữa, thay vào đó là sự lo lắng và khẩn trương.
"Tôi biết rồi." Anh ta đáp gọn, rồi quay sang tôi. "An, em nghỉ ngơi đi. Anh qua xem Trúc Linh thế nào rồi sẽ quay lại ngay."
Lời hứa hẹn quen thuộc. Lại là "quay lại ngay".
Anh ta thậm chí còn không đợi tôi trả lời, vội vàng lao ra khỏi phòng. Bát cháo gà trên bàn vẫn còn bốc khói, nhưng người mang nó đến đã đi rồi. Anh ta đi mà không một chút do dự, như thể người đang nằm trên giường bệnh này không phải là vợ anh ta.
Bát cháo mà anh ta cẩn thận mang đến, giờ đây trông thật chướng mắt. Tôi tiện tay hất nó xuống đất.
"Choang!"
Bát sứ vỡ tan tành, cháo trắng vương vãi khắp sàn, giống như trái tim tôi lúc này.
Tôi cười. Cười ra nước mắt.
Lục Minh An ơi Lục Minh An, mày thật ngu ngốc. Mày đã hy vọng cái gì ở người đàn ông này chứ?
Hóa ra, trong lòng anh ta, tôi thực sự chẳng là gì cả.
Tôi nghe thấy tiếng y tá bên ngoài hành lang đang xì xào bàn tán.
"Lại là cô Dư Trúc Linh đó. Mới vào viện có hai ngày mà làm loạn cả lên. Nghe nói Tổng giám đốc Vũ cưng cô ta lắm, hễ cô ta réo là có mặt ngay."
"Chứ sao nữa. Tôi còn nghe nói, hôm tổng giám đốc Vũ đưa cô ta và vợ vào viện, anh ta đã yêu cầu bác sĩ Trưởng khoa ưu tiên cứu cô ta trước đấy. Lúc đó bà Vũ còn đang hôn mê, tình trạng nguy kịch hơn nhiều."
"Thật không thể tin nổi. Bà Vũ xinh đẹp tài giỏi như vậy, sao lại thua một con 'trà xanh' chứ?"
"Đàn ông mà, ai mà chẳng thích mấy cô tỏ vẻ yếu đuối, đáng thương."
Những lời bàn tán như những nhát dao cứa vào tim tôi. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe sự thật từ miệng người khác, tôi vẫn không khỏi đau đớn.
Bụng dưới của tôi đột nhiên co thắt lại, một cơn đau âm ỉ lan ra. Tôi cắn chặt răng, cố gắng chịu đựng.
Tôi phải ra khỏi đây. Tôi không thể ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa.
"Tôi muốn xuất viện." Tôi nói với y tá vừa bước vào.
"Bà Vũ, sức khỏe của bà vẫn chưa ổn định, chưa thể xuất viện được đâu ạ. Tổng giám đốc Vũ cũng đã dặn chúng tôi phải chăm sóc bà cẩn thận."
"Tôi nói, tôi muốn xuất viện." Tôi lặp lại, giọng nói lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô y tá. "Nếu các người không làm thủ tục, tôi sẽ tự đi."
Ánh mắt của tôi khiến cô y tá run sợ. Cô ta vội vàng gật đầu rồi chạy đi gọi bác sĩ.
Tôi lê bước chân nặng trĩu ra khỏi phòng bệnh. Đi ngang qua phòng của Dư Trúc Linh, cánh cửa khép hờ. Tôi nghe thấy tiếng khóc nức nở của cô ta.
"Anh Quân, anh có phải là không cần em nữa không? Anh có phải là muốn quay về với chị Minh An không?"
"Trúc Linh, em đừng nói bậy. Sao anh lại không cần em chứ?" Giọng Quân dịu dàng, đầy sự cưng chiều.
"Nhưng chị ấy là vợ anh... Cha em vì cứu anh mà chết, anh hứa sẽ chăm sóc em cả đời, nhưng cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác. Em... em chỉ là người thừa..."
"Không phải!" Quân vội vàng ngắt lời. "Trúc Linh, em nghe anh nói. Anh sẽ không để em chịu thiệt thòi đâu. Em tin anh đi."
"Em làm sao tin được? Lời hứa của đàn ông đều là giả dối!" Trúc Linh gào lên.
Sau đó là một khoảng im lặng. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo, tiếng thở dốc. Tôi không cần nhìn cũng biết bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Trái tim tôi chết lặng.
Hóa ra không phải là tôi nghĩ nhiều. Vũ Hữu Quân, anh ta thực sự đã yêu Dư Trúc Linh.
Anh ta yêu con gái của ân nhân cứu mạng mình. Yêu đến mức có thể vứt bỏ người vợ đã cùng mình đi qua mười năm sóng gió.
Nực cười làm sao.
Tôi chợt nhớ ra, trước khi kết hôn, chúng tôi đã từng ký một bản thỏa thuận. Nếu một trong hai người ngoại tình, người đó sẽ phải ra đi tay trắng, và tự nguyện ký vào đơn ly hôn.
Lúc đó, tôi còn cười nói rằng bản thỏa thuận này sẽ không bao giờ có cơ hội được sử dụng.
Bây giờ xem ra, nó sắp có ích rồi.
Bụng dưới của tôi lại đau quặn lên. Cơn đau mỗi lúc một dữ dội hơn. Tôi cảm thấy có một dòng chất lỏng ấm nóng đang chảy ra từ bên dưới.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, một vệt máu đỏ thẫm lan ra trên váy bệnh nhân màu trắng.
Tôi hoảng hốt. Tôi phải đến bệnh viện, một bệnh viện khác, không phải nơi này.
Có thể bạn cũng thích





