Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Từ Vợ Thành Đối Thủ

Từ Vợ Thành Đối Thủ

Suốt mười năm thanh xuân, tôi cùng Vũ Hữu Quân gầy dựng đế chế kinh doanh từ con số không. Cứ ngỡ hôn nhân viên mãn, nhưng vụ bắt cóc định mệnh đã phơi bày sự thật cay đắng. Giữa làn ranh sinh tử, Quân tàn nhẫn bỏ rơi người vợ đang bị chuốc thuốc để bảo vệ cô nhân tình Dư Trúc Linh. Tôi may mắn sống sót sau khi nhảy xuống biển nhưng lại vĩnh viễn mất đi đứa con trong bụng. Chứng kiến anh ta chăm sóc nhân tình và nghe họ ân ái ngay tại nhà mình, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Nỗi đau mất con và sự phản bội đã biến tình yêu thành thù hận. Sau ca phẫu thuật đau đớn, tôi quyết định liên hệ luật sư để bán sạch cổ phần cho đối thủ của anh ta. Tôi sẽ bắt đầu cuộc ly hôn này bằng cách khiến Vũ Hữu Quân phải trả giá và ra đi với bàn tay trắng.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Lục Minh An POV:

Vũ Hữu Quân bưng một bát cháo nóng hổi đến bên giường, mùi thơm của cháo gà và nấm hương lan tỏa khắp phòng bệnh. Đó là món tôi thích nhất mỗi khi bị ốm.

"An, ăn chút gì đi em. Em đã ngủ hai ngày rồi, chắc là đói lắm."

Anh ta múc một thìa cháo, cẩn thận thổi cho nguội rồi đưa đến bên miệng tôi.

Tôi quay mặt đi, không nhìn anh ta, cũng không nhìn bát cháo.

"Tôi không đói."

Bàn tay Quân khựng lại giữa không trung. Anh ta đặt bát cháo xuống, giọng nói có chút bất lực.

"An, đừng như vậy có được không? Anh biết em giận anh. Là lỗi của anh. Đáng lẽ anh không nên bỏ em lại một mình."

Tôi cười khẩy, một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. "Lỗi của anh? Vũ Hữu Quân, anh có biết lúc đó tôi đã nghĩ gì không? Tôi đã nghĩ mình sắp chết."

"Anh xin lỗi..." Anh ta lặp lại, giọng đầy hối lỗi. "Nhưng lúc đó Trúc Linh... cô ấy trông yếu đuối quá, anh sợ cô ấy không chịu nổi..."

"Yếu đuối?" Tôi cắt ngang lời anh ta, quay lại nhìn thẳng vào mắt anh. "Thế còn tôi thì sao? Tôi nằm đó, bị chuốc thuốc, bị kẻ thù kề dao vào cổ, thì không yếu đuối sao? Hay vì tôi là Lục Minh An, tôi mạnh mẽ quen rồi, nên tôi đáng bị bỏ lại?"

Quân né tránh ánh mắt của tôi, vẻ mặt đầy bối rối. "Không phải như vậy, An. Trong lòng anh, em luôn là quan trọng nhất."

"Quan trọng đến mức anh dành vị bác sĩ giỏi duy nhất cho cô ta, còn tôi thì mặc kệ sống chết?" Tôi chất vấn, giọng nói sắc như dao.

Anh ta không trả lời được, chỉ có thể im lặng.

"Anh và cô ta, rốt cuộc là quan hệ gì?" Tôi hỏi thẳng.

Quân giật mình, vội vàng giải thích: "An, em đừng nghĩ nhiều. Anh và Trúc Linh hoàn toàn trong sạch. Anh chỉ coi cô ấy như em gái thôi."

"Em gái?" Tôi lặp lại hai từ này, cảm thấy thật nực cười. "Em gái mà có thể khiến anh bỏ mặc vợ mình trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc sao?"

Anh ta tiến lại gần, cố gắng ôm lấy tôi. "An, nghe anh giải thích..."

"Đừng chạm vào tôi!" Tôi hét lên, dùng hết sức đẩy anh ta ra. Sự ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng. "Tôi thấy bẩn."

Từng lời nói của tôi như những mũi kim đâm vào anh ta. Sắc mặt Quân trắng bệch. Anh ta lùi lại vài bước, đôi mắt nhìn tôi đầy tổn thương.

"An..."

Đúng lúc này, trợ lý của Quân, cậu Tùng, hớt hải chạy vào.

"Tổng giám đốc, không hay rồi! Cô Trúc Linh lại la hét, đòi gặp anh. Cô ấy nói nếu anh không đến, cô ấy sẽ tự tử!"

Sắc mặt Quân lập tức thay đổi. Anh ta không còn vẻ đau khổ nữa, thay vào đó là sự lo lắng và khẩn trương.

"Tôi biết rồi." Anh ta đáp gọn, rồi quay sang tôi. "An, em nghỉ ngơi đi. Anh qua xem Trúc Linh thế nào rồi sẽ quay lại ngay."

Lời hứa hẹn quen thuộc. Lại là "quay lại ngay".

Anh ta thậm chí còn không đợi tôi trả lời, vội vàng lao ra khỏi phòng. Bát cháo gà trên bàn vẫn còn bốc khói, nhưng người mang nó đến đã đi rồi. Anh ta đi mà không một chút do dự, như thể người đang nằm trên giường bệnh này không phải là vợ anh ta.

Bát cháo mà anh ta cẩn thận mang đến, giờ đây trông thật chướng mắt. Tôi tiện tay hất nó xuống đất.

"Choang!"

Bát sứ vỡ tan tành, cháo trắng vương vãi khắp sàn, giống như trái tim tôi lúc này.

Tôi cười. Cười ra nước mắt.

Lục Minh An ơi Lục Minh An, mày thật ngu ngốc. Mày đã hy vọng cái gì ở người đàn ông này chứ?

Hóa ra, trong lòng anh ta, tôi thực sự chẳng là gì cả.

Tôi nghe thấy tiếng y tá bên ngoài hành lang đang xì xào bàn tán.

"Lại là cô Dư Trúc Linh đó. Mới vào viện có hai ngày mà làm loạn cả lên. Nghe nói Tổng giám đốc Vũ cưng cô ta lắm, hễ cô ta réo là có mặt ngay."

"Chứ sao nữa. Tôi còn nghe nói, hôm tổng giám đốc Vũ đưa cô ta và vợ vào viện, anh ta đã yêu cầu bác sĩ Trưởng khoa ưu tiên cứu cô ta trước đấy. Lúc đó bà Vũ còn đang hôn mê, tình trạng nguy kịch hơn nhiều."

"Thật không thể tin nổi. Bà Vũ xinh đẹp tài giỏi như vậy, sao lại thua một con 'trà xanh' chứ?"

"Đàn ông mà, ai mà chẳng thích mấy cô tỏ vẻ yếu đuối, đáng thương."

Những lời bàn tán như những nhát dao cứa vào tim tôi. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe sự thật từ miệng người khác, tôi vẫn không khỏi đau đớn.

Bụng dưới của tôi đột nhiên co thắt lại, một cơn đau âm ỉ lan ra. Tôi cắn chặt răng, cố gắng chịu đựng.

Tôi phải ra khỏi đây. Tôi không thể ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa.

"Tôi muốn xuất viện." Tôi nói với y tá vừa bước vào.

"Bà Vũ, sức khỏe của bà vẫn chưa ổn định, chưa thể xuất viện được đâu ạ. Tổng giám đốc Vũ cũng đã dặn chúng tôi phải chăm sóc bà cẩn thận."

"Tôi nói, tôi muốn xuất viện." Tôi lặp lại, giọng nói lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô y tá. "Nếu các người không làm thủ tục, tôi sẽ tự đi."

Ánh mắt của tôi khiến cô y tá run sợ. Cô ta vội vàng gật đầu rồi chạy đi gọi bác sĩ.

Tôi lê bước chân nặng trĩu ra khỏi phòng bệnh. Đi ngang qua phòng của Dư Trúc Linh, cánh cửa khép hờ. Tôi nghe thấy tiếng khóc nức nở của cô ta.

"Anh Quân, anh có phải là không cần em nữa không? Anh có phải là muốn quay về với chị Minh An không?"

"Trúc Linh, em đừng nói bậy. Sao anh lại không cần em chứ?" Giọng Quân dịu dàng, đầy sự cưng chiều.

"Nhưng chị ấy là vợ anh... Cha em vì cứu anh mà chết, anh hứa sẽ chăm sóc em cả đời, nhưng cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác. Em... em chỉ là người thừa..."

"Không phải!" Quân vội vàng ngắt lời. "Trúc Linh, em nghe anh nói. Anh sẽ không để em chịu thiệt thòi đâu. Em tin anh đi."

"Em làm sao tin được? Lời hứa của đàn ông đều là giả dối!" Trúc Linh gào lên.

Sau đó là một khoảng im lặng. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo, tiếng thở dốc. Tôi không cần nhìn cũng biết bên trong đang xảy ra chuyện gì.

Trái tim tôi chết lặng.

Hóa ra không phải là tôi nghĩ nhiều. Vũ Hữu Quân, anh ta thực sự đã yêu Dư Trúc Linh.

Anh ta yêu con gái của ân nhân cứu mạng mình. Yêu đến mức có thể vứt bỏ người vợ đã cùng mình đi qua mười năm sóng gió.

Nực cười làm sao.

Tôi chợt nhớ ra, trước khi kết hôn, chúng tôi đã từng ký một bản thỏa thuận. Nếu một trong hai người ngoại tình, người đó sẽ phải ra đi tay trắng, và tự nguyện ký vào đơn ly hôn.

Lúc đó, tôi còn cười nói rằng bản thỏa thuận này sẽ không bao giờ có cơ hội được sử dụng.

Bây giờ xem ra, nó sắp có ích rồi.

Bụng dưới của tôi lại đau quặn lên. Cơn đau mỗi lúc một dữ dội hơn. Tôi cảm thấy có một dòng chất lỏng ấm nóng đang chảy ra từ bên dưới.

Tôi cúi đầu nhìn xuống, một vệt máu đỏ thẫm lan ra trên váy bệnh nhân màu trắng.

Tôi hoảng hốt. Tôi phải đến bệnh viện, một bệnh viện khác, không phải nơi này.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, cô bị ông chủ kiêng khem theo đuổi
8.1
Từ một thiên kim tiểu thư cao quý, Giang Âm lâm vào cảnh trắng tay khi gia đình phá sản. Trong lúc tuyệt vọng, cô chấp nhận trở thành trò tiêu khiển của Bùi Cảnh Xuyên - người đàn ông quyền lực giúp cô giải quyết mọi sóng gió. Cứ ngỡ sẽ được anh yêu chiều mãi mãi, cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch của anh. Đau đớn rời đi, Giang Âm trở lại đầy mạnh mẽ với tư cách là vợ người khác. Nhìn thấy cô rạng rỡ bên người mới, Bùi Cảnh Xuyên phát điên vì ghen tuông, điên cuồng tìm cách chiếm đoạt lại người phụ nữ mình từng bỏ rơi.
Bìa tiểu thuyết Sau khi kết hôn với chú của chồng cũ, áo vest của tôi bị rơi ra
9.1
Vì món nợ ân tình năm xưa, tôi chấp nhận gả cho Sheng Chuxuan, hết lòng làm người vợ hiền thục mà chẳng một lời oán thán. Thế nhưng, sự hy sinh đó chỉ đổi lại sự tham lam vô độ của anh ta. Tại bệnh viện, khi anh ta nhẫn tâm định lấy máu tôi bất chấp tính mạng để cứu người khác, tôi bàng hoàng nhận ra ân nghĩa đã tận. Tôi quyết định ly hôn để sống cho chính mình. Sau khi rời bỏ cuộc hôn nhân độc hại, tôi dần cởi bỏ lớp ngụy trang, khiến cả thế giới kinh ngạc bởi tài năng và thân phận thật sự. Đúng lúc tỏa sáng rực rỡ nhất, tôi bất ngờ phát hiện ra người chú quyền lực của chồng cũ thực chất đã thầm thương trộm nhớ và theo đuổi mình từ lâu.
Bìa tiểu thuyết Sếp ơi! Chịu thua đi, phu nhân có thân phận hắc bạch lưỡng đạo
9.0
Tư Dịch, ông trùm buôn vũ khí quốc tế, khiến dư luận ngỡ ngàng khi đem lòng si mê Hạ Cửu - vị tiểu thư vốn bị xem là phế vật và bị hôn phu từ bỏ. Ai nấy đều mỉa mai anh mù quáng vì một bình hoa không có tài cán. Tuy nhiên, sự thật bắt đầu lộ diện khi hàng loạt nhân vật quyền lực xuất hiện quanh cô. Đám đông đố kỵ cho rằng cô dựa hơi nhà họ Tư, nhưng khi đào sâu vào quá khứ, tất cả đều phải run sợ trước thân phận thực sự của Hạ Cửu. Cô không chỉ là thiên tài khoa học, thánh thủ y học danh tiếng mà còn là người thừa kế tổ chức ngầm đáng gờm. Giữa những sóng gió, Tư Dịch phải lên mạng cầu cứu vì cô vợ tài năng này luôn xem anh như kẻ thù.
Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Bìa tiểu thuyết Mỗi ngày, Tứ gia đều nghiện khoái lạc này
7.8
Nhận ra bản thân chỉ là quân cờ bị Chiến Vân Tiêu thao túng, Thẩm Thanh Lê quyết tâm chấm dứt mối quan hệ để tìm lại sự tự do. Tuy nhiên, việc cô rời đi cùng sự xuất hiện của những người đàn ông ưu tú vây quanh khiến Chiến Vân Tiêu phát điên vì đố kỵ. Anh tìm mọi cách kìm kẹp, muốn giam giữ cô mãi mãi bên mình. Để thoát khỏi sự kiểm soát nghẹt thở đó, Thanh Lê đã dùng hết tâm tư đối phó cho đến khi Vân Tiêu buộc phải buông tay. Nhưng chỉ năm phút sau khi từ bỏ, người đàn ông cao ngạo ấy lại quỳ gối trước giường cô, khẩn khoản cầu xin được đi cùng cô đến bất cứ đâu.
Bìa tiểu thuyết Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi
8.6
Thẩm Thanh vốn là tiểu thư nhà giàu bỗng chốc mất trắng, bị đuổi về vùng quê nghèo khó. Cô chịu cảnh tiểu thư thật hãm hại, hôn phu sỉ nhục, cha mẹ nuôi ruồng rẫy. Thế nhưng, thân phận thật sự của cô lại là thiên kim hào môn tại Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là thiên tài hacker, thiết kế trang sức và đại tài y học. Khi những kẻ từng phản bội hối hận và muốn trục lợi, Thẩm Thanh đã thẳng tay vạch trần bộ mặt thật của họ trước công chúng. Cô trừng trị kẻ xấu, khiến những người coi thường mình phải trả giá đắt. Giữa lúc bị mỉa mai là kẻ quê mùa không ai cưới, thái tử gia quyền lực nhất Kinh Thành lại dịu dàng ôm eo cô, nguyện ý làm rể tận cửa để cưng chiều cô hết mực.