
Từ Vợ Thành Đối Thủ
Chương 3
Lục Minh An POV:
"Chúc mừng bà Vũ, bà đã mang thai được sáu tuần."
Vị bác sĩ già nhìn tôi, nụ cười hiền hậu. "Tổng giám đốc Vũ biết tin này chắc sẽ vui lắm. Hai vị đã mong chờ đứa con này suốt năm năm rồi còn gì."
Mang thai?
Tôi sững sờ, bàn tay vô thức đặt lên bụng dưới. Nơi này, đang có một sinh linh bé bỏng, là kết tinh tình yêu của tôi và Vũ Hữu Quân.
Nhưng đứa bé lại đến vào lúc này, khi tình yêu của tôi dành cho anh ta đã hoàn toàn nguội lạnh. Thật trớ trêu làm sao.
"Bác sĩ," tôi ngập ngừng hỏi, "nếu bây giờ... tôi không muốn đứa bé này nữa... thì có được không?"
Nụ cười trên mặt vị bác sĩ vụt tắt. Ông nghiêm nghị nhìn tôi.
"Bà Vũ, bà đang nói gì vậy? Sức khỏe của bà vốn không tốt, rất khó để mang thai. Đứa bé này là một món quà trời cho. Hơn nữa, phá thai ở giai đoạn này sẽ rất nguy hiểm, có thể ảnh hưởng đến khả năng sinh sản sau này của bà."
Ảnh hưởng đến khả năng sinh sản sau này? Tôi cười khổ. Tôi còn có "sau này" với người đàn ông nào khác nữa sao?
"Bà nên về nhà bàn bạc kỹ với Tổng giám đốc Vũ. Tôi tin anh ấy sẽ không đồng ý đâu." Bác sĩ nói thêm.
Bàn bạc với anh ta? Bàn bạc để anh ta dùng đứa con này trói buộc tôi, để tôi phải tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân giả dối này, để tôi phải trơ mắt nhìn anh ta và Dư Trúc Linh ân ái bên nhau?
Không, tôi không muốn.
Nhưng... đây là con của tôi. Là đứa con mà tôi đã mong chờ suốt năm năm. Tôi không nỡ...
Có lẽ... tôi nên cho anh ta một cơ hội cuối cùng. Vì đứa con này.
Tôi quyết định trở về biệt thự, nơi từng là tổ ấm của chúng tôi. Tôi muốn cho anh ta một cơ hội để lựa chọn.
Tôi ngồi trong phòng khách, chờ đợi. Đồng hồ trên tường tích tắc từng giây, nặng nề như tiếng búa gõ vào tim tôi.
Cuối cùng, anh ta cũng về. Thấy tôi ngồi đó, anh ta có chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng bước tới, vẻ mặt đầy quan tâm giả tạo.
"An, sao em lại xuất viện? Sức khỏe em đã ổn chưa?"
"Tôi ổn." Tôi lạnh lùng đáp. "Vũ Hữu Quân, tôi cho anh một cơ hội cuối cùng."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Anh và Dư Trúc Linh, chấm dứt hoàn toàn. Đưa cô ta đi đâu cũng được, ra nước ngoài, hay đến một thành phố khác. Đừng bao giờ để cô ta xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Sắc mặt Quân lập tức thay đổi. Anh ta cau mày.
"An, sao em lại cố chấp như vậy? Anh đã nói rồi, anh nợ cha con cô ấy. Anh không thể bỏ mặc Trúc Linh được."
"Nợ?" Tôi cười lớn, tiếng cười đầy chua chát. "Anh nợ cô ta, vậy còn tôi thì sao? Mười năm qua tôi vì anh, vì cái nhà này mà hy sinh những gì, anh có biết không? Anh nợ tôi còn nhiều hơn gấp trăm, gấp nghìn lần!"
"Anh biết, anh biết anh nợ em." Quân vội vàng nói, giọng điệu nhượng bộ. "An Quân là do hai chúng ta cùng gây dựng. Tòa 'Tháp Sen Pha Lê' kia cũng là biểu tượng của chúng ta. Anh sẽ bù đắp cho em, được không?"
"Tháp Sen Pha Lê". Anh ta còn dám nhắc đến nó. Đó là mô hình bằng pha lê mà anh ta đã tặng tôi vào ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới, mô phỏng lại tòa nhà trụ sở chính của tập đoàn An Quân. Anh ta nói, đó là minh chứng cho tình yêu và sự thành công của chúng tôi.
Bây giờ, nó chỉ là một sự châm biếm.
"Tôi không cần anh bù đắp. Tôi chỉ muốn anh lựa chọn." Tôi nói, giọng kiên quyết. "Hoặc là tôi, hoặc là cô ta."
"An..."
"Anh có yêu cô ta không?" Tôi cắt ngang, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Anh ta né tránh ánh mắt tôi. Sự im lặng của anh ta đã là câu trả lời.
"Vũ Hữu Quân, trong mắt anh, tôi là gì? Là vợ, là đối tác, hay là một công cụ để anh lợi dụng?" Tôi gào lên, nước mắt không thể kiềm chế được nữa.
"Em là vợ anh, là bà chủ của cái nhà này, là phu nhân của chủ tịch tập đoàn An Quân. Vị trí của em sẽ không bao giờ thay đổi." Anh ta nói, như thể đang ban ơn.
Anh ta lại cố gắng ôm tôi, nhưng tôi đã lùi lại, giữ khoảng cách.
Tôi nhớ trước đây, anh ta từng nói, nếu anh ta làm sai, anh ta sẽ quỳ xuống xin lỗi tôi. Nhưng bây giờ, anh ta thậm chí còn không nhận ra mình đã sai ở đâu. Anh ta cho rằng việc bỏ mặc tôi trong lúc nguy hiểm, việc ưu tiên cho người phụ nữ khác, việc phản bội tôi, tất cả đều là chuyện đương nhiên.
Bởi vì anh ta nợ.
Trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh.
"Tôi mệt rồi." Tôi quay người, bước lên lầu. Hy vọng cuối cùng đã tan thành mây khói.
"An, em đi đâu vậy?" Quân gọi với theo.
Đúng lúc này, điện thoại của anh ta reo lên. Tôi nghe thấy giọng Tùng hốt hoảng trong điện thoại.
"Tổng giám đốc, không hay rồi! Tập đoàn Cảnh Thịnh đột nhiên tung ra một sản phẩm giống hệt dự án mà chúng ta đang chuẩn bị ra mắt. Toàn bộ kế hoạch của chúng ta đã bị lộ!"
Tập đoàn Cảnh Thịnh, đối thủ lớn nhất của An Quân.
Tôi dừng bước. Trước đây, mọi chuyện lớn nhỏ trong công ty, Quân đều bàn bạc với tôi. Nhưng từ khi Trúc Linh xuất hiện, anh ta đã dần dần gạt tôi ra khỏi những quyết định quan trọng.
Anh ta không còn tin tôi nữa.
"Tôi biết rồi. Tôi đến công ty ngay."
Quân cúp máy, vội vàng lấy áo khoác. Anh ta thậm chí còn không nhìn tôi một cái, cứ thế lao ra cửa.
Nhìn bóng lưng vội vã của anh ta, tôi biết, mình không thể ngồi đây chờ chết được nữa.
Tôi lấy điện thoại, bấm một dãy số.
"Alo, điều tra cho tôi về Dư Trúc Linh. Tôi muốn biết tất cả, kể cả mối quan hệ của cô ta với Mã Văn Cảnh của tập đoàn Cảnh Thịnh."
Có thể bạn cũng thích





