
Từ đống tro tàn, một nữ hoàng trỗi dậy
Chương 2
Võ Mai An POV:
Sau cú sốc mất con và chấn thương nặng ở lưng, tôi được cha đưa đến một trung tâm y tế tư nhân cao cấp để tĩnh dưỡng.
Nơi này hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, an ninh nghiêm ngặt, đảm bảo không ai có thể làm phiền tôi. Cha tôi muốn tôi có một môi trường tốt nhất để hồi phục cả về thể chất lẫn tinh thần.
Thế nhưng, Hoàng Tuyết Nhung vẫn không chịu buông tha cho tôi.
Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi bên cửa sổ, nhìn những tia nắng vàng óng ả xuyên qua tán lá, điện thoại tôi rung lên.
Là một tin nhắn từ số lạ.
Tôi mở ra xem, đó là một video.
Hình ảnh thumbnail là một cảnh tượng vô cùng chói mắt. Hoàng Tuyết Nhung mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng tang, khêu gợi, đang nằm trong vòng tay của Thái Phụng Việt, trên chính chiếc giường trong phòng ngủ của tôi và anh ta.
Ngón tay tôi khựng lại, trái tim co thắt dữ dội.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng, rồi bấm nút play.
Trong video, Nhung dựa vào lồng ngực Việt, nũng nịu nói: "Anh Việt, chị Mai An sẽ không giận chúng ta chứ?"
Việt cúi xuống hôn lên tóc cô ta, giọng nói dịu dàng đến mức tôi chưa từng được nghe. "Đừng lo, trong lòng anh, em mới là quan trọng nhất. Cô ấy không có quyền giận."
Nhung cười khúc khích, ngón tay lướt trên lồng ngực anh ta. "Vậy... anh yêu em hơn hay yêu chị ấy hơn?"
Việt không do dự. "Tất nhiên là yêu em rồi, bé ngốc."
Sau đó, là những hình ảnh mờ ảo, những tiếng rên rỉ và thở dốc ám muội.
Tôi tắt video, ném chiếc điện thoại sang một bên như thể nó là một thứ gì đó bẩn thỉu.
Ngay lập tức, một loạt tin nhắn nữa được gửi đến.
"Chị Mai An, chị thấy không? Anh Việt yêu em đến nhường nào."
"Anh ấy nói, mỗi lần ở bên chị, anh ấy đều cảm thấy vô vị, chỉ có ở bên em, anh ấy mới thực sự cảm nhận được thế nào là đàn ông."
"Chị nhìn lại mình đi, sau khi sinh con xong, cơ thể sồ sề, xấu xí. Anh Việt nói mỗi lần chạm vào chị, anh ấy đều không có hứng thú."
Từng câu từng chữ như những mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim vốn đã đầy sẹo của tôi.
Tôi nhớ lại những ngày tháng mặn nồng trước kia, khi Việt cũng từng ôm tôi trong lòng, nói những lời yêu thương ngọt ngào. Anh ấy nói yêu cả những vết rạn trên bụng tôi sau khi sinh bé Bông, nói đó là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi.
Tất cả đều là giả dối.
Nỗi đau đớn, phẫn uất và nhục nhã cuộn trào trong lồng ngực. Tôi siết chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, nhưng tôi không cảm thấy đau.
Tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào của cô ta.
Đối với một kẻ sắp chết, không cần phải lãng phí thời gian.
Trong suốt thời gian tôi nằm viện, Thái Phụng Việt chưa một lần đến thăm. Ngay cả một cuộc điện thoại hỏi thăm cũng không có.
Tôi đọc tin tức, thấy anh ta vung tiền như nước để mua cho Hoàng Tuyết Nhung những món đồ hiệu đắt đỏ, những chiếc túi xách phiên bản giới hạn, những chuyến du lịch xa hoa.
Hóa ra, máu của con tôi, sinh mạng của con tôi, đã đổi lấy cuộc sống xa hoa của cô ta.
Được lắm.
Tôi nhắm mắt lại, lên kế hoạch cho từng bước tiếp theo. Tôi phải rời khỏi đây.
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh đột ngột mở ra.
Thái Phụng Việt bước vào, vẫn trong bộ vest lịch lãm, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại lạnh như băng.
Anh ta đứng ở cửa, nhìn tôi từ trên cao xuống, giọng nói đầy vẻ trịch thượng. "Xem ra em sống khá thoải mái nhỉ?"
Tôi không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.
Anh ta bước đến gần, giọng nói trở nên gay gắt. "Mai An, em lại giở trò gì sau lưng anh nữa vậy? Em đã làm gì Nhung?"
Tôi nhếch mép cười. "Tôi có thể làm gì cô ta chứ? Không phải anh đang bảo vệ cô ta rất tốt sao?"
"Em còn dám nói!" Anh ta gầm lên. "Nếu không phải em cố ý đưa Nhung đến Singapore, cô ấy sẽ không bị sốc tinh thần, bệnh tình sẽ không trở nên nghiêm trọng như vậy!"
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy thật nực cười.
"Thái Phụng Việt, anh có còn là con người không? Con của chúng ta vừa mới mất, anh không một lời hỏi thăm, lại chạy đến đây chất vấn tôi vì cô ta?"
Anh ta dường như bị lời nói của tôi làm cho khựng lại, nhưng chỉ trong một giây. "Đó là cái giá em phải trả vì đã làm hại Nhung. Bây giờ, cô ấy cần ghép tủy gấp, và em là người duy nhất có tủy tương thích. Coi như đây là cơ hội để em chuộc lỗi."
Chuộc lỗi?
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, người mà tôi đã từng yêu bằng cả sinh mạng. Giờ đây, trong mắt anh ta, tôi chỉ là một công cụ, một túi máu, một nguồn tủy sống để cứu người tình của anh ta.
Tất cả những hy vọng cuối cùng, những ảo tưởng mong manh về tình yêu của chúng tôi, đã hoàn toàn tan vỡ trong khoảnh khắc này.
Tôi nên từ bỏ rồi. Thực sự nên từ bỏ rồi.
Tôi bật cười, một tiếng cười khẽ nhưng đầy mỉa mai và chua chát.
"Được thôi." Tôi nói, giọng bình thản đến lạ. "Tôi đồng ý."
Việt rõ ràng là rất ngạc nhiên trước sự đồng ý nhanh chóng của tôi. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt dò xét, như thể đang cố gắng tìm ra âm mưu gì đó trong lời nói của tôi.
"Em... em đồng ý?"
"Đúng vậy," tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Nhiều năm trước, anh đã cứu mạng tôi trong vụ tai nạn đó. Sau đó, anh lại che chắn cho tôi một nhát dao từ tên cướp. Tôi nợ anh hai mạng. Đứa con đã mất, coi như trả một mạng. Lần hiến tủy này, coi như trả mạng còn lại."
Tôi dừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt đang ngày càng trở nên hoang mang của anh ta.
"Thái Phụng Việt, kể từ hôm nay, giữa tôi và anh, chúng ta đã hoàn toàn không còn nợ nần gì nhau nữa."
Vẻ mặt Việt cứng lại. Anh ta dường như cảm thấy có gì đó không ổn, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng, nhưng sự kiêu ngạo cố hữu vẫn khiến anh ta không chịu thừa nhận. "Mai An, em đừng giở trò. Em tưởng rằng vậy là có thể ly hôn sao? Anh nói cho em biết, không có sự cho phép của anh, em đừng hòng!"
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đúng lúc này, điện thoại của Việt reo lên.
Anh ta nhìn màn hình, vẻ mặt lập tức trở nên dịu dàng. "Nhung à, anh đây... Ừ, em đừng lo, anh sẽ xử lý ngay... Được, anh đến với em liền."
Anh ta không một chút do dự, quay người rời đi, bỏ lại tôi một mình trong căn phòng lạnh lẽo.
Cánh cửa phòng phẫu thuật một lần nữa mở ra trước mắt tôi.
Mùi thuốc khử trùng quen thuộc lại xộc vào mũi.
Nhưng lần này, trái tim tôi không còn đau đớn nữa.
Nó đã chết rồi.
Tôi nằm trên bàn mổ, bình thản chấp nhận tất cả.
Coi như đây là một lễ tang.
Lễ tang cho tình yêu của tôi, và cho chính con người cũ của tôi.
Từ giây phút này, Võ Mai An của quá khứ đã chết. Người sống lại, sẽ chỉ có thù hận.
Có thể bạn cũng thích





