
Từ Bị Bỏ Bê Đến Nữ Hoàng New York
Chương 2
Sáng hôm sau, tôi không đến văn phòng. Tôi ngồi trong phòng làm việc tại nhà, các bản vẽ cho dự án phát triển bờ sông mới trải ra trước mặt. Dự án này là đứa con tinh thần của tôi, là đỉnh cao của nhiều năm làm việc. Tôi đã dành cả ngày để ghi chú, hoàn thiện các chi tiết và soạn thảo một tài liệu bàn giao toàn diện. Sự tập trung của tôi là tuyệt đối, một đường thẳng sạch sẽ, sắc nét trong mớ hỗn độn cảm xúc của tôi.
Đến tối, mọi việc đã xong. Tôi gửi email toàn bộ gói tài liệu cho cấp dưới của mình với một dòng tiêu đề đơn giản: "Hồ sơ dự án cuối cùng." Tôi không cần giải thích. Sự hoàn chỉnh của các tài liệu đã tự nói lên tất cả.
Điện thoại tôi rung lên. Đó là một tin nhắn từ Trà My.
*Chị An Chi, em vô cùng xin lỗi về chuyện tối qua. Anh Khôi và anh Khoa đang đưa em đi ăn tối để an ủi em. Họ nói em không cần lo lắng, rằng chị chỉ đang căng thẳng vì bệnh thôi. Em hy vọng chị sớm khỏe lại!*
Một lúc sau, trang Instagram của tôi được làm mới. Trà My đã đăng một bức ảnh. Cô ta đang ở một nhà hàng đắt đỏ đến nực cười, loại mà Đăng Khoa và Minh Khôi chỉ đưa tôi đến trong những dịp kỷ niệm lớn. Trong ảnh, cô ta đang nâng một tách trà sứ tinh xảo, một món quà từ chuyến đi Nhật Bản gần đây của Minh Khôi. Nó là một phần của bộ trà anh ta đã tặng tôi vào sinh nhật lần thứ ba mươi. Trên cổ tay cô ta là một chiếc vòng tay kim cương mới lấp lánh. Một món quà từ Đăng Khoa, không còn nghi ngờ gì nữa. Dòng chú thích ghi: *Cảm thấy thật may mắn. Có những người luôn biết cách làm một cô gái cảm thấy đặc biệt. #sếptuyệtvời #tửtế*
Tôi nhìn vào bức ảnh, vào nụ cười đắc thắng nhưng vẫn được trau chuốt cẩn thận để trông ngây thơ của cô ta. Tôi không cảm thấy gì cả. Không tức giận, không ghen tuông. Chỉ có một sự trống rỗng sâu sắc, lặng lẽ. Giống như đang xem một bộ phim về cuộc đời của người khác.
Tôi đặt điện thoại xuống. Tôi đi đến bàn làm việc và viết đơn từ chức. Nó ngắn gọn và chuyên nghiệp. Tôi viện lý do cá nhân và mong muốn chuyển đi nơi khác. Tôi gửi email cho người đứng đầu công ty và cc cho phòng nhân sự.
Sau đó, tôi gọi cho người môi giới bất động sản của mình.
"Tôi muốn bán căn nhà," tôi nói, giọng vững vàng. "Và mọi thứ trong đó. Hãy niêm yết nó như một tài sản chìa khóa trao tay. Tôi muốn nó được bán trong vòng hai tuần."
Có một sự im lặng sững sờ ở đầu dây bên kia. "An Chi? Em có chắc không? Căn nhà này là kiệt tác của em mà."
"Tôi chắc chắn," tôi nói. "Hãy định giá để bán nhanh."
Đêm đó, tôi bắt đầu dọn dẹp. Nhưng tôi không chỉ dọn dẹp. Tôi đang xóa sổ. Tôi lục tung tủ quần áo, lôi ra những cuốn album ảnh cũ. Những bức ảnh của tôi, Đăng Khoa và Minh Khôi khi còn nhỏ, cười toe toét khoe răng sún. Khi là thanh thiếu niên, vụng về và lóng ngóng tại các buổi vũ hội ở trường. Khi là người lớn, kỷ niệm những cột mốc, những kỳ nghỉ, những ngày lễ. Cả một đời ký ức chung.
Tôi mang những cuốn album đến lò sưởi hiện đại lớn trong phòng khách. Tôi quẹt một que diêm và thả nó vào trang đầu tiên. Tờ giấy bóng cong lại, chuyển sang màu đen, rồi bùng lên thành ngọn lửa màu cam. Những khuôn mặt cười của tuổi trẻ chúng tôi tan thành tro bụi.
Tôi ném vào nhiều hơn nữa. Ảnh, những lá thư cũ Minh Khôi viết cho tôi từ các cuộc đua vòng quanh thế giới, một bông hoa cài áo khô từ buổi vũ hội mà Đăng Khoa đã đưa tôi đi. Mọi thứ. Ngọn lửa kêu lách tách, nuốt chửng lịch sử của chúng tôi.
Cửa trước mở ra. Đăng Khoa và Minh Khôi bước vào, đang cười nói về điều gì đó. Họ chết lặng khi nhìn thấy tôi.
"Chi... cậu đang làm gì vậy?" Giọng Đăng Khoa căng thẳng vì không tin nổi.
Minh Khôi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, mặt tái nhợt. "Đó là... đó là ảnh của chúng ta phải không?"
Tôi ném một cuốn album khác vào ngọn lửa mà không nhìn họ. Bìa nhựa tan chảy với tiếng xèo xèo nhẹ.
"Chỉ là đồ linh tinh thôi," tôi bình tĩnh nói.
"Linh tinh?" Minh Khôi bước tới, giọng run rẩy. "An Chi, đó là cả cuộc đời của chúng ta! Sao cậu có thể?" Anh ta đưa tay về phía ngọn lửa, như thể muốn cứu một mảnh ký ức, nhưng sức nóng đã đẩy anh ta lùi lại.
Đăng Khoa chỉ đứng đó, nắm đấm siết chặt. Anh ta nhìn từ khuôn mặt tôi đến ngọn lửa, vẻ mặt là sự pha trộn giữa tức giận và bối rối. "Dừng lại đi. Dừng lại ngay. Dù có chuyện gì đang làm phiền cậu, chúng ta có thể nói chuyện. Đừng làm vậy."
"Không có gì để nói cả," tôi nói, phủi tay. Tôi nhìn vào khuôn mặt đau đớn của họ, vào nỗi đau thực sự trong mắt họ. Nỗi đau của họ là thật. Nhưng đã quá muộn. Chính họ đã phá vỡ nó trước.
Tôi quay lưng lại với họ và ngọn lửa, đi về phía nhà bếp. Tôi tự hỏi họ sẽ làm gì khi phát hiện ra tôi đang bán căn nhà mà tất cả chúng tôi đã cùng nhau chọn, căn nhà mà họ vẫn còn giữ chìa khóa. Suy nghĩ đó không mang lại cho tôi sự thỏa mãn, chỉ có một cảm giác mệt mỏi của sự kết thúc. Đây là cách duy nhất. Một nhát cắt sạch sẽ.
Có thể bạn cũng thích





