
Từ Bị Bỏ Bê Đến Nữ Hoàng New York
Chương 3
"Bọn anh xin lỗi về chuyện tối qua," Đăng Khoa nói, đi theo tôi vào bếp. Giọng anh ta giờ đã nhẹ nhàng hơn, cố gắng xoa dịu. "Bọn anh chỉ lo cho Trà My. Em ấy quá mong manh."
Minh Khôi dựa vào quầy, khoanh tay. "Cuối tuần sau bọn anh sẽ đưa em ấy đến trường đua. Nghĩ là sẽ vui. Cậu nên đi cùng. Sẽ giống như ngày xưa."
Giống như ngày xưa. Những từ đó lơ lửng trong không khí, trống rỗng và vô nghĩa. Ngày xưa, một cuối tuần ở trường đua là dành cho tôi. Đó là nơi trốn thoát của tôi, nơi Minh Khôi sẽ dạy tôi các đường đua và Đăng Khoa sẽ lo liệu hậu cần, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo. Bây giờ, tôi chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, một lời mời được đính kèm vào món quà đặc biệt của Trà My.
Tôi đã thấy nó lúc đó, sự thay đổi trong vũ trụ của họ. Trọng tâm của họ đã di chuyển. Không còn là tôi nữa. Mà là cô ta.
Mắt tôi lướt qua một chồng thùng carton chuyển nhà được xếp gọn trong góc, đã được dán nhãn 'Lưu trữ'. Đăng Khoa nhìn theo ánh mắt của tôi.
"Mấy cái đó để làm gì vậy?" anh ta hỏi, cau mày.
"Chỉ là dọn dẹp nhà cửa thôi," tôi nói, giọng không cam kết. Tôi mở tủ lạnh và lấy ra một chai nước.
"Trông có vẻ còn hơn cả dọn dẹp nhà cửa đấy, Chi," Minh Khôi nói, giọng nghi ngờ. "Cậu hành động lạ lắm. Kể từ khi bị bệnh, cậu đã... xa cách."
Anh ta không sai, nhưng anh ta đã nhầm lẫn nguyên nhân và kết quả. Sự xa cách của tôi không phải là triệu chứng của bệnh tật. Đó là một phản ứng trước sự thờ ơ của họ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Đăng Khoa reo. Anh ta liếc nhìn màn hình, và vẻ mặt ngay lập tức dịu đi. "Chào em, Trà My. Có chuyện gì vậy?"
Giọng anh ta trầm và lo lắng. Tôi có thể nghe thấy giọng nói yếu ớt, hoảng hốt của Trà My ở đầu dây bên kia. Chuyện gì đó về một chiếc lốp xe bị xẹp trên một con đường vắng. Cô ta nghe có vẻ bất lực, kinh hoàng. Một kịch bản thiếu nữ gặp nạn kinh điển, được thực hiện một cách hoàn hảo.
"Ở yên đó. Đừng nói chuyện với ai. Bọn anh đang đến," Đăng Khoa nói, giọng anh ta là một liều thuốc an thần. Anh ta cúp máy và chộp lấy chìa khóa. "Xe của Trà My bị hỏng. Bọn anh phải đi."
Minh Khôi đã di chuyển về phía cửa. "Chi, bọn anh sẽ quay lại sau. Bọn mình sẽ giải quyết chuyện này."
Họ rời đi mà không một lần ngoảnh lại. Cửa trước đóng sập lại, để lại tôi trong sự im lặng vang vọng của ngôi nhà. Tôi đứng đó một lúc, chai nước lạnh trong tay. Họ thậm chí không hỏi tôi có ổn không, có cần gì không. Cuộc khủng hoảng tự tạo của Trà My quan trọng hơn vực thẳm đang cháy bỏng vừa mở ra giữa chúng tôi.
Tôi quay trở lại phòng khách. Ngọn lửa đã tàn thành những đốm than hồng, phần cuối cùng của lịch sử chung của chúng tôi giờ là một đống tro xám. Tôi không cảm thấy gì ngoài một sự quyết tâm lặng lẽ.
Tôi rút điện thoại ra và quay một số mà tôi đã không gọi trong nhiều tháng.
"Dì Lan ạ?"
"An Chi, con yêu! Dì rất vui khi nghe giọng con. Con cảm thấy thế nào rồi?" Giọng nói ấm áp, tử tế của dì là một sự tương phản rõ rệt với sự lạnh lẽo vừa bao trùm ngôi nhà của tôi. Dì tôi là người đã ở lại với tôi, người đã nắm tay tôi và nấu ăn cho tôi khi tôi ốm nặng nhất.
"Con khỏe hơn nhiều rồi, dì Lan," tôi nói. "Thực ra, con có tin này. Con sắp chuyển đi."
Có một khoảng lặng. "Chuyển đi? Về Hà Nội à?"
"Vâng."
"Ôi, con yêu," dì nói, giọng dì nghẹn ngào vì sự pha trộn giữa buồn bã và thấu hiểu. "Có phải vì Đăng Khoa và Minh Khôi không? Dì đã thấy cách chúng nó ở bệnh viện. Luôn dán mắt vào điện thoại, luôn mất tập trung."
Tôi không trả lời trực tiếp. "Con cần một sự thay đổi. Và... hôn lễ được nối lại rồi."
"Cậu trai nhà họ Vương à? Chà, thật không ngờ. Sau bao nhiêu năm." Dì thở dài. "Dì luôn nghĩ sẽ là con và một trong hai đứa kia. Ba đứa không thể tách rời."
Ký ức là một cơn đau âm ỉ, một chi ma. "Bọn con chỉ là bạn, dì Lan. Chỉ vậy thôi." Lời nói dối có vị như tro trong miệng tôi, nhưng đó là một lời nói dối cần thiết. Một sự thật mà tôi phải biến thành hiện thực cho chính mình.
"Con muốn gặp dì trước khi đi," tôi nói.
"Tất nhiên rồi, con yêu. Mai đến ăn tối nhé. Dì sẽ làm món con thích."
"Con cảm ơn dì," tôi nói, cảm thấy một sự ấm áp nhỏ nhoi, chân thật lần đầu tiên trong cả ngày. "Và dì Lan? Xin đừng nói với họ. Chưa phải lúc. Con muốn làm theo cách của mình."
Dì chỉ do dự một giây. "Được rồi, con yêu. Bí mật của con sẽ được giữ kín."
Có thể bạn cũng thích





