
Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ
Chương 2
Trình Xuân Nghi POV:
Lư Nguyên Khang nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, đôi mắt sâu thẳm của anh ta như một cái hố đen, hút cạn mọi suy nghĩ của tôi. Sự im lặng kéo dài nặng nề, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng sóng vỗ. Tôi biết anh ta đang cân nhắc. Trong thế giới của những người như anh ta và Ngô Hải Bằng, không có chỗ cho lòng tốt vô điều kiện. Mọi thứ đều là một cuộc trao đổi.
Cuối cùng, anh ta tặc lưỡi một tiếng đầy vẻ phiền phức.
"Thật rắc rối."
Dù nói vậy, anh ta vẫn cúi xuống. Thay vì một hành động nhẹ nhàng, anh ta luồn một tay dưới vai và một tay dưới đầu gối tôi, rồi nhấc bổng tôi lên một cách thô bạo. Một tiếng hét đau đớn bật ra khỏi cổ họng tôi khi cơ thể bị di chuyển đột ngột. Cảm giác như mọi khúc xương gãy đang đâm vào nhau.
"Im lặng," anh ta ra lệnh, giọng nói lạnh lùng không một chút an ủi.
Anh ta bế tôi đi về phía chiếc xe của mình. Tôi chỉ có thể vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh ta, cắn chặt môi để không rên rỉ. Mùi nước hoa nam tính đắt tiền hòa quyện với mùi mưa và mùi máu của chính tôi, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ.
Anh ta mở cửa sau và gần như quăng tôi vào ghế da mềm mại. Chiếc xe sang trọng và sạch sẽ ngay lập tức bị vấy bẩn bởi bùn đất và máu của tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự khó chịu của anh ta qua cách anh ta đóng sầm cửa lại.
Không gian bên trong xe ấm áp và yên tĩnh, hoàn toàn cách biệt với cơn bão bên ngoài. Nó giống như một thế giới khác, một thế giới của sự giàu có và quyền lực mà tôi từng thuộc về, nhưng giờ đây lại cảm thấy xa lạ.
Lư Nguyên Khang ngồi vào ghế lái, không nói một lời. Anh ta khởi động xe và lao đi trong màn đêm. Ánh đèn đường lướt qua, soi sáng khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của anh ta. Anh ta hoàn toàn tập trung vào việc lái xe, như thể tôi chỉ là một món hàng phiền phức mà anh ta bất đắc dĩ phải mang theo.
"Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện," anh ta đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Sau đó, chuyện của cô và Ngô Hải Bằng không liên quan đến tôi."
Anh ta coi đây là một vụ bạo lực gia đình thông thường. Một cuộc cãi vã của vợ chồng giàu có. Anh ta không biết, hoặc không quan tâm đến sự thật rằng đây là một vụ giết người có chủ đích.
Và có lẽ, như vậy lại tốt hơn. Tôi không thể tin tưởng bất cứ ai, kể cả kẻ thù của chồng tôi.
Tôi co người lại trên ghế sau, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình. Lớp quần áo ướt sũng và rách nát dính chặt vào da, cảm giác vừa lạnh vừa đau đớn. Bất chợt, tay tôi chạm vào một thiết bị điện tử nhỏ trên ghế. Có lẽ là chiếc điện thoại thứ hai của anh ta.
Trong một khoảnh khắc vô thức, màn hình sáng lên.
Một dòng tin nhắn chưa đọc hiện ra, từ một người có tên "Trợ lý Trần" .
"Chủ tịch, Ngô Hải Bằng đã cho người phong tỏa tất cả các bệnh viện công và tư trong thành phố. Hắn ta đã tung tin 'bà Ngô' bị trầm cảm và có thể sẽ tự tử. Bất kỳ ai đưa một phụ nữ có đặc điểm nhận dạng giống cô ấy đến bệnh viện sẽ bị coi là tình nghi."
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Ngô Hải Bằng. Anh ta đã tính toán mọi đường đi nước bước. Anh ta không chỉ muốn tôi chết, anh ta còn muốn đảm bảo rằng nếu tôi may mắn sống sót, tôi cũng sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để được cứu chữa. Anh ta muốn tôi chết một cách chậm rãi và đau đớn trong tuyệt vọng.
Nỗi sợ hãi một lần nữa bóp nghẹt lấy tôi. Tôi không an toàn. Ngay cả khi đã thoát khỏi vách đá đó, tôi vẫn đang ở trong lòng bàn tay của anh ta.
"Cô đang làm gì vậy?" Giọng nói của Lư Nguyên Khang đột ngột vang lên, sắc bén và đầy nghi ngờ.
Tôi giật mình, vội vàng tắt màn hình và ném chiếc điện thoại sang một bên. Nhưng đã quá muộn. Anh ta đã nhìn thấy.
"Không… không có gì," tôi lắp bắp.
Anh ta không nói gì, nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của anh ta qua gương chiếu hậu. Sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời quát mắng.
Tôi không thể đến bệnh viện. Nếu Lư Nguyên Khang đưa tôi đến đó, cả hai chúng tôi sẽ rơi vào cái bẫy của Bằng. Anh ta sẽ bị liên lụy, và tôi… tôi sẽ bị Bằng tóm được. Ý nghĩ đó khiến tôi rùng mình.
Lư Nguyên Khang đột ngột đánh lái. Chiếc xe rẽ khỏi con đường chính dẫn vào trung tâm thành phố, hướng về phía những ngọn núi mờ ảo trong đêm.
"Chúng ta đi đâu vậy?" Tôi hoảng hốt hỏi. "Đây không phải đường đến bệnh viện."
"Cô nghĩ Ngô Hải Bằng là một kẻ ngốc sao?" anh ta đáp, giọng đầy vẻ chế giễu. "Hắn ta chắc chắn đã giăng lưới ở tất cả các bệnh viện rồi. Đưa cô đến đó chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ."
Anh ta biết. Tất nhiên là anh ta biết. Một người như Lư Nguyên Khang sao có thể không lường trước được những thủ đoạn của đối thủ.
Chiếc xe dừng lại trước cổng một khu biệt thự biệt lập nằm trên sườn núi, được bao quanh bởi những bức tường cao và hệ thống an ninh dày đặc. Cánh cổng sắt tự động mở ra, chiếc xe lặng lẽ lướt vào bên trong.
"Đây là đâu?"
"Từ giờ cho đến khi cô bình phục và biến khỏi đây, cô là tù nhân của tôi," Lư Nguyên Khang nói, giọng điệu không cho phép phản kháng. "Và tôi là cai ngục của cô."
Anh ta lại bế tôi ra khỏi xe và đi vào trong căn biệt thự. Mọi thứ bên trong đều mang một màu xám lạnh lẽo, từ sàn đá cẩm thạch đến những bức tường bê tông trần. Nội thất tối giản và đắt tiền, nhưng không có một chút hơi ấm của sự sống. Nó giống như một cái lồng giam sang trọng.
Một người đàn ông lớn tuổi mặc áo blouse trắng và một cô y tá trẻ đã đợi sẵn. Có vẻ như anh ta đã sắp xếp mọi thứ.
Họ đặt tôi lên một chiếc giường trong một căn phòng trống trải. Bác sĩ bắt đầu kiểm tra vết thương của tôi một cách chuyên nghiệp. Gãy hai xương sườn, trật khớp vai, vô số vết cắt và bầm dập. Và… tôi đã mất đứa bé.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, sự xác nhận của bác sĩ vẫn khiến trái tim tôi như bị ai đó bóp nát. Nước mắt không thể kiểm soát mà tuôn rơi.
Lư Nguyên Khang đứng ở góc phòng, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ quan sát mọi thứ với vẻ mặt vô cảm. Anh ta giống như một khán giả đang xem một vở kịch không liên quan đến mình.
Sau khi được băng bó và tiêm thuốc giảm đau, cơn đau thể xác dần dịu đi, nhưng nỗi đau trong lòng thì không. Cô y tá đưa cho tôi một bộ quần áo ngủ bằng lụa và một chiếc điện thoại mới.
"Chủ tịch dặn, cô có thể dùng nó để liên lạc với người cô tin tưởng, nhưng mọi cuộc gọi đều sẽ bị giám sát."
Lư Nguyên Khang bước tới, anh ta đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái hơn nhưng khí chất lạnh lùng vẫn không thay đổi.
"Cô có một tuần," anh ta nói. "Một tuần để hồi phục. Sau đó, cô phải biến khỏi đây."
"Tại sao?" Tôi ngước nhìn anh ta, giọng khàn đặc. "Tại sao lại cứu tôi?"
Anh ta nhếch mép, một nụ cười không hề có sự vui vẻ.
"Ngô Hải Bằng đã cướp đi một thứ rất quan trọng của tôi. Hắn khiến tôi sống không bằng chết," anh ta nói, trong mắt loé lên một tia hận thù sâu sắc. "Và bây giờ, tôi có được thứ mà hắn ta muốn hủy diệt nhất. Cô, Trình Xuân Nghi, là vũ khí hoàn hảo nhất để chống lại hắn."
Anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi.
"Tôi không cứu cô," anh ta thì thầm, hơi thở lạnh lẽo phả vào da tôi. "Tôi chỉ đang mài sắc một công cụ. Và khi tôi dùng xong, tôi sẽ vứt bỏ nó."
Nói rồi, anh ta đứng thẳng dậy và quay người rời đi, để lại tôi một mình trong căn phòng lạnh lẽo.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn bão vẫn chưa tan. Tôi đã thoát khỏi vách đá tử thần, nhưng lại rơi vào một cái lồng khác, được điều khiển bởi một người đàn ông cũng nguy hiểm và khó lường không kém.
Nhưng anh ta đã nói đúng.
Tôi là vũ khí. Và tôi sẽ không để mình bị vứt bỏ cho đến khi kẻ thù của tôi phải trả giá.
---
Có thể bạn cũng thích





