Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ

Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ

Vào đúng kỷ niệm năm năm kết hôn, Ngô Hải Bằng đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống vực sâu tại Đà Nẵng. Vụ tai nạn khiến tôi mất đi đứa con và mang thương tật đầy mình. Đau đớn hơn, tôi phát hiện anh ta cùng nhân tình Hạ Mỹ Duyên đã dàn dựng kịch bản tôi tự vẫn do trầm cảm để che đậy tội ác và danh chính ngôn thuận bên nhau. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Lư Nguyên Khang – đối thủ truyền kiếp của chồng tôi – đã xuất hiện giải cứu. Dù anh ta xem tôi như quân cờ để trả thù, tôi vẫn chấp nhận dấn thân. Tôi sẽ mượn thế lực của Khang, biến mình thành lưỡi dao sắc bén nhất để quay về đòi lại công lý và khiến kẻ phản bội phải trả giá đắt cho những gì họ đã gây ra.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Trình Xuân Nghi POV:

Lư Nguyên Khang nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, đôi mắt sâu thẳm của anh ta như một cái hố đen, hút cạn mọi suy nghĩ của tôi. Sự im lặng kéo dài nặng nề, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng sóng vỗ. Tôi biết anh ta đang cân nhắc. Trong thế giới của những người như anh ta và Ngô Hải Bằng, không có chỗ cho lòng tốt vô điều kiện. Mọi thứ đều là một cuộc trao đổi.

Cuối cùng, anh ta tặc lưỡi một tiếng đầy vẻ phiền phức.

"Thật rắc rối."

Dù nói vậy, anh ta vẫn cúi xuống. Thay vì một hành động nhẹ nhàng, anh ta luồn một tay dưới vai và một tay dưới đầu gối tôi, rồi nhấc bổng tôi lên một cách thô bạo. Một tiếng hét đau đớn bật ra khỏi cổ họng tôi khi cơ thể bị di chuyển đột ngột. Cảm giác như mọi khúc xương gãy đang đâm vào nhau.

"Im lặng," anh ta ra lệnh, giọng nói lạnh lùng không một chút an ủi.

Anh ta bế tôi đi về phía chiếc xe của mình. Tôi chỉ có thể vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh ta, cắn chặt môi để không rên rỉ. Mùi nước hoa nam tính đắt tiền hòa quyện với mùi mưa và mùi máu của chính tôi, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ.

Anh ta mở cửa sau và gần như quăng tôi vào ghế da mềm mại. Chiếc xe sang trọng và sạch sẽ ngay lập tức bị vấy bẩn bởi bùn đất và máu của tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự khó chịu của anh ta qua cách anh ta đóng sầm cửa lại.

Không gian bên trong xe ấm áp và yên tĩnh, hoàn toàn cách biệt với cơn bão bên ngoài. Nó giống như một thế giới khác, một thế giới của sự giàu có và quyền lực mà tôi từng thuộc về, nhưng giờ đây lại cảm thấy xa lạ.

Lư Nguyên Khang ngồi vào ghế lái, không nói một lời. Anh ta khởi động xe và lao đi trong màn đêm. Ánh đèn đường lướt qua, soi sáng khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của anh ta. Anh ta hoàn toàn tập trung vào việc lái xe, như thể tôi chỉ là một món hàng phiền phức mà anh ta bất đắc dĩ phải mang theo.

"Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện," anh ta đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Sau đó, chuyện của cô và Ngô Hải Bằng không liên quan đến tôi."

Anh ta coi đây là một vụ bạo lực gia đình thông thường. Một cuộc cãi vã của vợ chồng giàu có. Anh ta không biết, hoặc không quan tâm đến sự thật rằng đây là một vụ giết người có chủ đích.

Và có lẽ, như vậy lại tốt hơn. Tôi không thể tin tưởng bất cứ ai, kể cả kẻ thù của chồng tôi.

Tôi co người lại trên ghế sau, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình. Lớp quần áo ướt sũng và rách nát dính chặt vào da, cảm giác vừa lạnh vừa đau đớn. Bất chợt, tay tôi chạm vào một thiết bị điện tử nhỏ trên ghế. Có lẽ là chiếc điện thoại thứ hai của anh ta.

Trong một khoảnh khắc vô thức, màn hình sáng lên.

Một dòng tin nhắn chưa đọc hiện ra, từ một người có tên "Trợ lý Trần" .

"Chủ tịch, Ngô Hải Bằng đã cho người phong tỏa tất cả các bệnh viện công và tư trong thành phố. Hắn ta đã tung tin 'bà Ngô' bị trầm cảm và có thể sẽ tự tử. Bất kỳ ai đưa một phụ nữ có đặc điểm nhận dạng giống cô ấy đến bệnh viện sẽ bị coi là tình nghi."

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Ngô Hải Bằng. Anh ta đã tính toán mọi đường đi nước bước. Anh ta không chỉ muốn tôi chết, anh ta còn muốn đảm bảo rằng nếu tôi may mắn sống sót, tôi cũng sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để được cứu chữa. Anh ta muốn tôi chết một cách chậm rãi và đau đớn trong tuyệt vọng.

Nỗi sợ hãi một lần nữa bóp nghẹt lấy tôi. Tôi không an toàn. Ngay cả khi đã thoát khỏi vách đá đó, tôi vẫn đang ở trong lòng bàn tay của anh ta.

"Cô đang làm gì vậy?" Giọng nói của Lư Nguyên Khang đột ngột vang lên, sắc bén và đầy nghi ngờ.

Tôi giật mình, vội vàng tắt màn hình và ném chiếc điện thoại sang một bên. Nhưng đã quá muộn. Anh ta đã nhìn thấy.

"Không… không có gì," tôi lắp bắp.

Anh ta không nói gì, nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của anh ta qua gương chiếu hậu. Sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời quát mắng.

Tôi không thể đến bệnh viện. Nếu Lư Nguyên Khang đưa tôi đến đó, cả hai chúng tôi sẽ rơi vào cái bẫy của Bằng. Anh ta sẽ bị liên lụy, và tôi… tôi sẽ bị Bằng tóm được. Ý nghĩ đó khiến tôi rùng mình.

Lư Nguyên Khang đột ngột đánh lái. Chiếc xe rẽ khỏi con đường chính dẫn vào trung tâm thành phố, hướng về phía những ngọn núi mờ ảo trong đêm.

"Chúng ta đi đâu vậy?" Tôi hoảng hốt hỏi. "Đây không phải đường đến bệnh viện."

"Cô nghĩ Ngô Hải Bằng là một kẻ ngốc sao?" anh ta đáp, giọng đầy vẻ chế giễu. "Hắn ta chắc chắn đã giăng lưới ở tất cả các bệnh viện rồi. Đưa cô đến đó chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ."

Anh ta biết. Tất nhiên là anh ta biết. Một người như Lư Nguyên Khang sao có thể không lường trước được những thủ đoạn của đối thủ.

Chiếc xe dừng lại trước cổng một khu biệt thự biệt lập nằm trên sườn núi, được bao quanh bởi những bức tường cao và hệ thống an ninh dày đặc. Cánh cổng sắt tự động mở ra, chiếc xe lặng lẽ lướt vào bên trong.

"Đây là đâu?"

"Từ giờ cho đến khi cô bình phục và biến khỏi đây, cô là tù nhân của tôi," Lư Nguyên Khang nói, giọng điệu không cho phép phản kháng. "Và tôi là cai ngục của cô."

Anh ta lại bế tôi ra khỏi xe và đi vào trong căn biệt thự. Mọi thứ bên trong đều mang một màu xám lạnh lẽo, từ sàn đá cẩm thạch đến những bức tường bê tông trần. Nội thất tối giản và đắt tiền, nhưng không có một chút hơi ấm của sự sống. Nó giống như một cái lồng giam sang trọng.

Một người đàn ông lớn tuổi mặc áo blouse trắng và một cô y tá trẻ đã đợi sẵn. Có vẻ như anh ta đã sắp xếp mọi thứ.

Họ đặt tôi lên một chiếc giường trong một căn phòng trống trải. Bác sĩ bắt đầu kiểm tra vết thương của tôi một cách chuyên nghiệp. Gãy hai xương sườn, trật khớp vai, vô số vết cắt và bầm dập. Và… tôi đã mất đứa bé.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, sự xác nhận của bác sĩ vẫn khiến trái tim tôi như bị ai đó bóp nát. Nước mắt không thể kiểm soát mà tuôn rơi.

Lư Nguyên Khang đứng ở góc phòng, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ quan sát mọi thứ với vẻ mặt vô cảm. Anh ta giống như một khán giả đang xem một vở kịch không liên quan đến mình.

Sau khi được băng bó và tiêm thuốc giảm đau, cơn đau thể xác dần dịu đi, nhưng nỗi đau trong lòng thì không. Cô y tá đưa cho tôi một bộ quần áo ngủ bằng lụa và một chiếc điện thoại mới.

"Chủ tịch dặn, cô có thể dùng nó để liên lạc với người cô tin tưởng, nhưng mọi cuộc gọi đều sẽ bị giám sát."

Lư Nguyên Khang bước tới, anh ta đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái hơn nhưng khí chất lạnh lùng vẫn không thay đổi.

"Cô có một tuần," anh ta nói. "Một tuần để hồi phục. Sau đó, cô phải biến khỏi đây."

"Tại sao?" Tôi ngước nhìn anh ta, giọng khàn đặc. "Tại sao lại cứu tôi?"

Anh ta nhếch mép, một nụ cười không hề có sự vui vẻ.

"Ngô Hải Bằng đã cướp đi một thứ rất quan trọng của tôi. Hắn khiến tôi sống không bằng chết," anh ta nói, trong mắt loé lên một tia hận thù sâu sắc. "Và bây giờ, tôi có được thứ mà hắn ta muốn hủy diệt nhất. Cô, Trình Xuân Nghi, là vũ khí hoàn hảo nhất để chống lại hắn."

Anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi.

"Tôi không cứu cô," anh ta thì thầm, hơi thở lạnh lẽo phả vào da tôi. "Tôi chỉ đang mài sắc một công cụ. Và khi tôi dùng xong, tôi sẽ vứt bỏ nó."

Nói rồi, anh ta đứng thẳng dậy và quay người rời đi, để lại tôi một mình trong căn phòng lạnh lẽo.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn bão vẫn chưa tan. Tôi đã thoát khỏi vách đá tử thần, nhưng lại rơi vào một cái lồng khác, được điều khiển bởi một người đàn ông cũng nguy hiểm và khó lường không kém.

Nhưng anh ta đã nói đúng.

Tôi là vũ khí. Và tôi sẽ không để mình bị vứt bỏ cho đến khi kẻ thù của tôi phải trả giá.

---

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Trọn đời chung một chuyến đò tình sâu
8.9
Sau ba năm đơn phương hy sinh trong hôn nhân, Biện Chi quyết định chấm dứt để tìm lại chính mình khi Âu Mặc Uyên ép cô từ bỏ sự nghiệp. Rời khỏi cuộc tình đầy tủi nhục, cô trở về làm người thừa kế xinh đẹp, tài năng của tập đoàn dược phẩm Biện thị. Lúc này, người chồng cũ hối hận mang cả gia đình đến cầu xin cô quay lại, nhưng Biện Chi đã có sự bảo hộ từ người cha quyền lực, mẹ là bác sĩ danh tiếng cùng các anh em tài giỏi luôn hết mực cưng chiều. Bên cạnh cô còn có đối thủ oan gia, một thiếu gia nhà tài phiệt miệng lưỡi sắc sảo nhưng lại luôn dành sự dịu dàng đặc biệt duy nhất cho cô.
Bìa tiểu thuyết Ba năm yêu nhầm, cô Giang buông tay bỏ đi
9.7
Cuộc tình giữa Lệ Hành Uyên và Giang Vãn Ninh bắt đầu từ một sự cố nhầm lẫn đầy dục vọng. Suốt ba năm bên nhau, anh chỉ say mê thể xác cô mà chưa từng trao một lời hẹn ước chân thành. Cứ ngỡ sự chân tình sẽ cảm hóa được đối phương, Vãn Ninh bàng hoàng nhận ra anh đã chính thức hẹn hò với người khác. Lời chia tay phũ phàng từ Hành Uyên khiến cô quyết định rời bỏ, biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh. Chỉ đến khi mất đi, người đàn ông ấy mới nhận ra sai lầm và điên cuồng tìm kiếm cô trong hối hận. Trước mặt Vãn Ninh, vị tổng tài cao ngạo ngày nào giờ đây quỳ gối cầu xin sự tha thứ, hy vọng cô có thể quay về.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, Hoắc tổng bị trêu không có vợ
9.7
Sau ba năm kết hôn không nhìn mặt, cuộc chạm trán đầu tiên của đôi vợ chồng lại diễn ra trong hoàn cảnh trớ trêu trên giường. Hoắc tổng không hề nhận ra vợ mình, thậm chí còn khinh bỉ, coi cô là hạng phụ nữ hám tiền rẻ rúng. Một tờ đơn ly hôn ngỡ như đã đặt dấu chấm hết cho tất cả, nhưng định mệnh trêu ngươi khi cô trở lại với vai trò cố vấn pháp lý cho chính công ty anh. Sự ràng buộc khó gỡ khiến anh dần nhận ra sự thật và cầu xin cô quay về. Thế nhưng, cô chỉ đáp lại bằng nụ cười nhạt nhẽo, bỏ mặc sự hối hận muộn màng của người chồng cũ từng lạnh lùng.
Bìa tiểu thuyết Bạn trai phản bội, cô Ôn trở về độc thân!
8.7
Tận mắt chứng kiến sự phản bội của Giang Dự Hành, Ôn Dĩ Đồng dứt khoát đốt bỏ ảnh cưới ngay trước mặt anh. Thế nhưng, anh ta lại mải mê dỗ dành nhân tình mà chẳng hề bận tâm. Tuyệt vọng, cô tát thẳng mặt kẻ phản bội rồi quyết định gia nhập nhóm nghiên cứu bí mật, xóa sạch mọi dấu vết về thân phận và cuộc hôn nhân này. Trước khi biến mất, cô còn tặng anh một đòn chí mạng khiến công ty đứng bên bờ vực phá sản. Lúc Dự Hành hối hận tìm kiếm thì chỉ nhận được tin cô đã qua đời. Ngày gặp lại, Dĩ Đồng xuất hiện rạng rỡ với thân phận cao quý bên cạnh người đàn ông quyền lực khác. Mặc cho anh ta quỳ gối cầu xin sự tha thứ, cô chỉ bình thản tuyên bố rằng giờ đây anh đã không còn đủ tư cách để chạm tới mình.
Bìa tiểu thuyết Cuộc trốn thoát ngọt ngào của cô ấy khỏi sự hỗn loạn
9.0
Suốt năm năm hôn nhân, Bùi Nhật Hạ luôn ép mình vào khuôn khổ để làm người vợ hoàn hảo của Lục Phú Thịnh. Tuy nhiên, mọi hy sinh đều sụp đổ khi anh phá bỏ mọi quy tắc vì cô em gái nuôi Đèo Bảo Anh. Không chỉ ngang nhiên chiếm đoạt váy áo và trang sức của Nhật Hạ, ả còn dàn dựng cảnh bị hành hung để vu oan cho cô. Thay vì tin tưởng vợ, Phú Thịnh lại mù quáng quát mắng và đuổi cô đi để bảo vệ nhân tình. Chứng kiến sự cạn tình của chồng, Nhật Hạ quyết định dứt khoát từ bỏ. Cô bình thản gọi điện cho một người đàn ông tên Nam với lời đề nghị giúp đỡ, chính thức chấm dứt chuỗi ngày chịu đựng.
Bìa tiểu thuyết Ngày mộng đẹp của tôi tan vỡ
8.1
Tám năm thanh xuân bên Gia Huy, một CEO công nghệ tài ba, tôi cứ ngỡ mình đang sống trong giấc mộng cổ tích giữa Sài thành hoa lệ. Nhưng vỏ bọc hoàn hảo ấy tan vỡ khi tôi phát hiện anh ta bí mật qua lại với Châu Anh. Từ những tin nhắn hẹn hò đến chiếc vòng tay Cartier đôi, tất cả đều vạch trần sự phản bội tàn nhẫn. Thậm chí, anh ta còn trao vật gia truyền cho nhân tình đang mang thai và bỏ mặc tôi trong ngày sinh nhật. Cay đắng nhận ra tình yêu chỉ là những lời dối trá được tính toán kỹ lưỡng, trái tim tôi đông cứng thành nỗi căm phẫn lạnh lẽo. Không bi lụy hay gào thét, tôi quyết định liên lạc với Lâm Phong, người đàn ông trong quá khứ, để thực hiện một kế hoạch trả thù sòng phẳng. Lời đề nghị kết hôn bất ngờ sẽ là khởi đầu cho cuộc tính sổ đầy kịch tính này.