
Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ
Chương 3
Trình Xuân Nghi POV:
Tôi bị đánh thức bởi một tiếng gầm giận dữ vọng ra từ phòng làm việc bên cạnh.
Ngoài trời, cơn bão vẫn đang hoành hành. Đã hai ngày trôi qua kể từ khi tôi được Lư Nguyên Khang đưa về đây. Hai ngày sống trong sự chăm sóc y tế đầy đủ nhưng lạnh lẽo như một tù nhân.
Những vết thương trên người vẫn còn đau nhức, đặc biệt là khi tôi cố gắng cử động. Nhưng cơn đau đó không là gì so với sự trống rỗng trong tâm hồn.
Giọng của Lư Nguyên Khang lại vang lên, lần này còn lớn hơn, đầy vẻ thất bại và tức giận.
"Tại sao lại không thể? Các người là một đội ngũ giỏi nhất mà tôi có!"
Bị sự tò mò thôi thúc, tôi cắn răng chịu đau, vịn vào tường và lê bước chân đến gần cánh cửa phòng làm việc đang hé mở.
Qua khe cửa, tôi thấy Lư Nguyên Khang đang đứng giữa phòng. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi xám, tay áo xắn lên, mái tóc hơi rối. Trông anh ta có vẻ mệt mỏi và kiệt sức. Anh ta đang nói chuyện qua một màn hình lớn, nơi có hình ảnh của vài người đàn ông mặc vest đang cúi đầu.
"Chủ tịch, chúng tôi xin lỗi," một người trong số họ nói. "Ngô Hải Bằng đã đi trước chúng ta một bước. Hắn ta đã tung ra một gói thầu phụ với giá cực thấp, thu hút hết các nhà cung cấp nhỏ lẻ. Bây giờ chúng ta không có đủ linh kiện để hoàn thành dự án 'Phượng Hoàng' kịp tiến độ. Nếu không giao hàng đúng hẹn, chúng ta sẽ vi phạm hợp đồng và phải bồi thường một khoản khổng lồ."
Tim tôi đập thót một tiếng.
Chiêu này… quá quen thuộc.
Đây chính là thủ đoạn "vườn không nhà trống" mà Ngô Hải Bằng đã từng dùng để hạ gục một đối thủ cách đây ba năm. Anh ta không trực tiếp đối đầu, mà nhắm vào chuỗi cung ứng, dùng lợi ích nhỏ để phá vỡ toàn bộ hệ thống, khiến đối phương chết dần chết mòn vì không có nguyên liệu sản xuất.
Hắn ta đang dùng lại chiêu cũ để đối phó với Lư Nguyên Khang.
Và tôi biết chính xác làm thế nào để phá giải nó.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Đây là cơ hội. Cơ hội để chứng minh giá trị của mình, để không còn là một "công cụ" vô dụng chờ ngày bị vứt bỏ.
Tôi quay trở lại phòng ngủ, lấy búp sen gỗ mà tôi đã nắm chặt trong tay lúc rơi xuống vách đá. Hai ngày qua, tôi đã lau chùi nó sạch sẽ. Nó được chạm khắc tinh xảo từ một khối gỗ đàn hương, tỏa ra mùi thơm nhẹ nhàng, thanh khiết.
Tôi lật nó qua lại trong lòng bàn tay. Khi tôi miết ngón tay dọc theo các cánh sen, tôi cảm nhận được một đường rãnh rất nhỏ, gần như không thể phát hiện. Tôi cẩn thận dùng móng tay cạy nhẹ.
Một ngăn bí mật nhỏ xíu bật ra. Bên trong không có gì ngoài một dãy số và ký tự được khắc cực nhỏ: "V.C 2708" .
Tôi không hiểu nó có nghĩa là gì, nhưng linh cảm mách bảo tôi rằng nó rất quan trọng. Có lẽ đó là lý do nó xuất hiện ở hiện trường vụ án. Tôi tạm thời cất nó đi. Bây giờ, có một việc quan trọng hơn cần làm.
Tôi hít một hơi thật sâu, tập hợp tất cả sự can đảm và bước đến phòng làm việc.
Lư Nguyên Khang vừa kết thúc cuộc gọi, anh ta vò đầu bứt tai, đi qua đi lại trong phòng như một con thú bị nhốt. Sự thất vọng và giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt anh ta.
"Anh đang thua," tôi lên tiếng, giọng nói vẫn còn yếu nhưng rõ ràng.
Anh ta quay phắt lại, đôi mắt nheo lại đầy vẻ khó chịu khi thấy tôi.
"Ai cho phép cô ra khỏi phòng?"
"Anh đang thua Ngô Hải Bằng, bằng chính cái cách mà anh trai anh đã từng thua," tôi nói thẳng, không một chút do dự.
Sự ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt anh ta, nhanh chóng bị thay thế bởi sự tức giận. Nhưng anh ta im lặng, một dấu hiệu cho thấy tôi đã nói trúng tim đen.
"Hắn ta không nhắm vào dự án 'Phượng Hoàng' của anh," tôi tiếp tục, bước chậm rãi vào phòng. "Mục tiêu của hắn là làm anh kiệt quệ về tài chính bằng các khoản bồi thường hợp đồng. Hắn sẽ kéo dài cuộc chiến này, khiến dòng tiền của LK cạn kiệt, rồi mới ra đòn cuối cùng để thâu tóm công ty của anh với giá rẻ mạt."
Lư Nguyên Khang nhìn tôi chằm chằm, sự im lặng của anh ta nặng như chì. Tôi biết anh ta đang sốc vì một người phụ nữ "chân yếu tay mềm" như tôi lại có thể hiểu rõ những âm mưu kinh doanh phức tạp này.
"Tôi đã làm vợ anh ta năm năm," tôi nói, giọng có chút cay đắng. "Tôi biết rõ con người anh ta hơn bất kỳ ai. Anh ta là một con cá sấu, kiên nhẫn và tàn nhẫn. Anh ta thích nhìn con mồi của mình vùng vẫy trong tuyệt vọng trước khi kết liễu nó."
Sự nghi ngờ trong mắt anh ta dần được thay thế bằng một chút tò mò, một chút ấn tượng. Nhưng sự kiêu ngạo không cho phép anh ta thừa nhận điều đó.
"Nói thì dễ," anh ta gằn giọng. "Bây giờ tôi phải làm gì? Hầu hết các nhà cung cấp đã ký hợp đồng với hắn ta rồi."
"Đó chính là điểm yếu của kế hoạch này," tôi đáp. "Ngô Hải Bằng đã chơi một canh bạc lớn. Anh ta đã hứa hẹn với quá nhiều nhà cung cấp cùng một lúc. Anh ta không có đủ nguồn lực để bao tiêu hết sản phẩm của họ. Hãy cho người liên lạc với những đối tác lớn nhất, những người có sản lượng mà Bằng không thể xử lý hết. Đề nghị họ một hợp đồng độc quyền dài hạn với giá cao hơn 15%. Họ sẽ phá vỡ hợp đồng với Bằng và quay lại với anh."
Lư Nguyên Khang sững người. Anh ta nhìn tôi như nhìn một sinh vật lạ. Sự tuyệt vọng trong mắt anh ta đã biến mất, thay vào đó là một tia hy vọng le lói.
"Nhưng làm sao cô biết…?"
"Tôi biết," tôi cắt ngang. "Và tôi còn biết nhiều hơn thế. Nhưng tôi sẽ không nói cho anh biết nếu anh vẫn coi tôi là một công cụ."
Anh ta im lặng, sự giằng xé hiện rõ trên khuôn mặt. Niềm kiêu hãnh của một kẻ đứng trên đỉnh cao đang chiến đấu với sự thật rằng một người phụ nữ mà anh ta coi thường lại vừa chìa cho anh ta chiếc phao cứu sinh.
Cuối cùng, sự tuyệt vọng đã chiến thắng.
"Được," anh ta nói qua kẽ răng. "Nói cho tôi biết."
"Không chỉ các nhà cung cấp linh kiện," tôi nói. "Anh còn phải chú ý đến một công ty vận chuyển tên là 'Đại Dương Xanh' . Bằng sẽ dùng họ để trì hoãn việc giao hàng của các nhà cung cấp còn lại. Hãy mua lại công ty đó, bằng bất cứ giá nào."
"Đại Dương Xanh…" Anh ta lặp lại, đôi mắt nheo lại suy nghĩ. "Đó là một công ty nhỏ, không có gì nổi bật."
"Đó là vỏ bọc," tôi giải thích. "Giám đốc của nó nợ Bằng một món nợ cờ bạc khổng lồ."
"Làm sao cô biết tất cả những điều này?" anh ta hỏi, giọng đầy hoài nghi.
"Bởi vì tôi đã từng là người giúp anh ta thiết lập những kế hoạch tương tự." Câu trả lời của tôi khiến chính tôi cũng phải rùng mình.
"Tương tự?" Anh ta nhíu mày. "Ý cô là sao?"
"Nhiều năm trước," tôi bắt đầu, cổ họng khô khốc, "Ngô Hải Bằng đã từng nhờ tôi, một sinh viên công nghệ thông tin xuất sắc nhưng ngây thơ, tấn công vào hệ thống của một công ty đối thủ. Anh ta nói đó chỉ là một thử nghiệm an ninh mạng, một trò đùa vô hại…"
Lư Nguyên Khang đột nhiên đứng thẳng dậy, khuôn mặt anh ta tái đi.
"Công ty đó… tên là gì?" anh ta hỏi, giọng run run một cách kỳ lạ.
"Tôi không nhớ rõ tên công ty, nhưng dự án mà chúng tôi nhắm vào tên là 'Lý Tưởng' ," tôi đáp.
"Lý Tưởng…" Anh ta lặp lại cái tên đó, và tôi thấy một nỗi đau khôn tả hiện lên trong mắt anh ta. "Và hacker thực hiện vụ tấn công đó… có biệt danh là gì?"
Một cảm giác bất an dâng lên trong tôi. Tại sao anh ta lại có phản ứng kỳ lạ như vậy?
"Hoạ Mi," tôi thì thầm. "Biệt danh của tôi lúc đó là Hoạ Mi."
Ngay khi tôi nói ra hai từ đó, không khí trong phòng như đông cứng lại.
Lư Nguyên Khang nhìn tôi, đôi mắt anh ta không còn là băng giá, mà là một ngọn núi lửa sắp phun trào. Sự căm hận trong mắt anh ta đậm đặc đến mức gần như hữu hình.
"Hoạ Mi…" anh ta rít lên, mỗi từ như một nhát dao. "Vậy ra là cô."
Tôi lùi lại một bước, hoàn toàn bối rối và sợ hãi. "Có chuyện gì vậy?"
"Chuyện gì vậy ư?" Anh ta cười một cách điên loạn, một nụ cười đầy đau đớn. "Cô có biết công ty mà cô đã tấn công là của ai không? Cô có biết dự án 'Lý Tưởng' là tâm huyết của ai không?"
Anh ta bước về phía tôi, mỗi bước chân nặng trĩu trên sàn nhà.
"Đó là công ty của anh trai tôi, Lư Nguyên Khải! Dự án đó là cả cuộc đời của anh ấy! Vụ tấn công của cô đã phá hủy mọi thứ, khiến anh ấy phá sản, mất hết tất cả!"
Anh ta túm lấy vai tôi, lực tay mạnh đến mức tôi cảm thấy xương mình như sắp vỡ ra.
"Ngô Hải Bằng đã lợi dụng vụ tấn công đó để đánh cắp toàn bộ ý tưởng của anh ấy! Và anh trai tôi, một thiên tài công nghệ với lý tưởng lớn, đã không chịu nổi cú sốc đó. Anh ấy đã tự sát!"
Thế giới dưới chân tôi sụp đổ.
Không. Không thể nào.
Những ký ức mơ hồ quay trở lại. Lời nói của Ngô Hải Bằng năm đó, "Chỉ là một bài kiểm tra nhỏ thôi, em yêu. Đối thủ của anh hơi kiêu ngạo, anh chỉ muốn cho anh ta một bài học."
Tôi đã tin anh ta. Tôi đã dùng tài năng của mình để làm một việc mà tôi nghĩ là vô hại.
Và tôi đã gián tiếp gây ra cái chết của một con người. Anh trai của người đàn ông đang đứng trước mặt tôi.
"Tôi… tôi không biết…" Tôi lắp bắp, nước mắt giàn giụa. "Tôi thực sự không biết…"
"CÔ KHÔNG BIẾT?" Anh ta gầm lên, khuôn mặt chỉ cách tôi vài centimet. "Lời nói dối đó có cứu được anh trai tôi không?"
Sự căm hận trong mắt anh ta giờ đây còn khủng khiếp hơn cả sự lạnh lùng. Anh ta đã cứu kẻ thù đã hại chết anh trai mình.
"Cút ra khỏi đây," anh ta thì thầm, giọng nói chứa đầy sự ghê tởm. "Cút ngay."
Anh ta đẩy tôi ra, và tôi ngã sõng soài trên sàn nhà. Cơn đau từ những vết thương chưa lành ập đến, nhưng không gì có thể so sánh với nỗi đau và tội lỗi đang xé nát tâm hồn tôi.
"Tôi xin anh…" tôi nức nở.
"BIẾN!"
Anh ta quay lưng lại, bờ vai rộng lớn của anh ta run lên vì giận dữ và đau đớn.
Tôi đã mất tất cả. Chồng tôi, con tôi, và bây giờ là cả con đường sống duy nhất.
Tôi sẽ phải ra đi, đối mặt với sự truy lùng của Ngô Hải Bằng một lần nữa.
Không. Tôi không thể bỏ cuộc như vậy.
Tôi quệt nước mắt, nắm chặt búp sen gỗ trong túi áo. Đó là lá bài cuối cùng của tôi.
"Lư Nguyên Khang," tôi gọi, giọng nói run rẩy nhưng kiên định. "Anh không thể đuổi tôi đi."
Anh ta không quay lại.
"Tôi biết manh mối về một kho chứa bằng chứng tội ác của Ngô Hải Bằng," tôi nói, giọng to và rõ ràng hơn. "Tất cả mọi thứ, từ rửa tiền, hối lộ, cho đến… bằng chứng về việc hắn đã hại chết anh trai anh như thế nào."
Lần này, anh ta khựng lại.
Chậm rãi, anh ta quay người lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi chằm chằm.
"Cô nói cái gì?"
---
Có thể bạn cũng thích





