
Từ người vợ bị giam cầm đến người vợ được yêu thương
Chương 2
Góc nhìn của Mạc Thu Nguyệt:
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Phùng Hùng Phong, dường như anh đang suy xét lời đề nghị của tôi.
Sự im lặng của anh khiến tim tôi đập nhanh hơn một chút. Tôi đang đánh một canh bạc, một canh bạc với cả danh dự và tương lai của mình.
"Cô Mạc," giọng anh vang lên, có chút gì đó trêu chọc, "em và Ngọc Minh là thanh mai trúc mã, tình cảm mười năm. Chỉ vì một chút hiểu lầm mà em quyết định như vậy sao?"
"Hiểu lầm?" tôi cười khẩy. "Anh Phùng, anh nghĩ việc vị hôn phu bỏ rơi tôi trong lễ đính hôn để đi với người phụ nữ khác là một chút hiểu lầm thôi sao?"
"Ngọc Minh nó còn trẻ con, hành động bồng bột. Em chấp nhặt với nó làm gì? Thiệt hại danh dự chẳng lẽ chỉ có mình em chịu?" Anh ta nói đúng, hủy hôn vào lúc này, người mất mặt nhất chính là Mạc gia và tôi.
Nhưng Mạc Thu Nguyệt tôi từ trước đến nay không phải là người chịu thiệt.
"Anh Phùng, tôi không có thời gian để chơi trò đoán chữ với anh," tôi mất kiên nhẫn, đưa ra tối hậu thư. "Mười phút nữa, ở cục dân chính. Nếu anh không đến, coi như tôi chưa nói gì."
Nói xong, tôi cúp máy không đợi anh trả lời.
Tôi lái xe đến cục dân chính, trong lòng vừa căng thẳng vừa quyết tuyệt. Tôi không biết Phùng Hùng Phong có đến hay không, nhưng tôi biết chắc một điều, tôi sẽ không quay đầu lại.
Đúng mười phút sau, một chiếc Maybach màu đen quen thuộc dừng lại trước mặt tôi.
Phùng Hùng Phong bước xuống xe. Anh mặc một bộ vest được cắt may tỉ mỉ, dáng người cao lớn, gương mặt góc cạnh và ánh mắt sâu thẳm như biển cả. Anh điềm tĩnh nhìn tôi, trong mắt không có sự ngạc nhiên, chỉ có một chút gì đó phức tạp.
"Đi thôi," anh nói ngắn gọn, rồi đi thẳng vào trong.
Mọi thủ tục diễn ra nhanh chóng đến không ngờ. Chưa đầy nửa giờ, trên tay tôi đã có một cuốn sổ màu đỏ, chứng nhận Mạc Thu Nguyệt tôi đã trở thành vợ hợp pháp của Phùng Hùng Phong.
Ngay khi bước ra khỏi cục dân chính, tôi lập tức gọi điện cho trợ lý.
"Xóa toàn bộ thông tin về lễ đính hôn của tôi và Phùng Ngọc Minh. Vứt hết những thứ anh ta tặng, không chừa lại một thứ gì. Căn phòng tân hôn... cũng dọn sạch đi."
Tôi muốn xóa sổ hoàn toàn Phùng Ngọc Minh ra khỏi cuộc đời mình.
Tối hôm đó, tôi đang ngồi trong căn hộ của mình, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn loạn thì chuông cửa vang lên inh ỏi.
Không cần nhìn qua mắt mèo tôi cũng biết là ai.
Tôi mở cửa. Phùng Ngọc Minh đứng đó, gương mặt tức giận, hai mắt đỏ ngầu. Anh ta vừa nhìn thấy tôi đã gầm lên.
"Mạc Thu Nguyệt! Em có ý gì? Tại sao lại chặn số anh? Tại sao lại cho người vứt đồ của anh?"
Tôi dựa vào cửa, khoanh tay nhìn anh ta, giọng điệu lạnh nhạt. "Chúng ta chia tay rồi, không phải sao?"
"Chia tay? Ai nói với em là chúng ta chia tay?" anh ta trừng mắt. "Anh chỉ nói là hoãn lễ đính hôn thôi!"
"Ồ," tôi nhếch mép, "vậy à?"
"Mỹ Linh sao rồi? Bệnh tim bẩm sinh giai đoạn cuối đã được anh chữa khỏi chưa?" Tôi hỏi, giọng đầy mỉa mai.
Sắc mặt Ngọc Minh cứng lại. "Nguyệt, đừng như vậy có được không? Mỹ Linh... cô ấy chỉ là quá yếu đuối thôi."
Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào về người phụ nữ đó nữa. "Lễ đính hôn của chúng ta, anh định thế nào?"
Anh ta có vẻ nhẹ nhõm hơn khi tôi chuyển chủ đề. "Tất nhiên là vẫn sẽ tổ chức. Chỉ là hoãn lại thôi. Đợi Mỹ Linh khỏe lại, chúng ta sẽ..."
"Không cần nữa," tôi cắt ngang.
"Cái gì?" Anh ta sững sờ.
"Tôi nói, không cần nữa," tôi lặp lại, từng chữ rõ ràng. "Phùng Ngọc Minh, chúng ta kết thúc rồi. Hủy hôn đi."
Ngọc Minh nhìn tôi như nhìn một người xa lạ. Anh ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe. "Hủy hôn? Mạc Thu Nguyệt, em điên rồi à? Chúng ta đã yêu nhau mười năm!"
"Mười năm?" tôi cười, nụ cười chua chát. "Mười năm của anh là để bảo vệ người phụ nữ khác, để sỉ nhục tôi trước mặt mọi người sao?"
"Em đừng trẻ con như vậy được không?" anh ta gắt lên, sự kiên nhẫn đã cạn kiệt. "Anh đã nói rồi, đó là tình huống khẩn cấp! Em không thể thông cảm cho anh một chút sao?"
"Thông cảm?" tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Khi anh bế cô ta đi, anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Khi anh gửi cho tôi tin nhắn đó, anh có nghĩ đến sự tôn nghiêm của tôi không? Phùng Ngọc Minh, trong tim anh, rốt cuộc tôi là gì?"
Anh ta im lặng, không trả lời được.
"Anh chỉ nghĩ đến bản thân mình," tôi nói tiếp, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. "Anh tự cho mình là một người hùng cao thượng, nhưng thực chất anh chỉ là một kẻ ích kỷ và ngu ngốc."
Sự thật phũ phàng dường như đã chọc giận anh ta. Ngọc Minh tiến lên một bước, nắm chặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức khiến tôi đau điếng.
"Mạc Thu Nguyệt, em nói lại lần nữa xem!"
"Buông ra!" tôi cố gắng giằng tay ra, nhưng vô ích.
"Em muốn hủy hôn, đúng không? Được thôi!" anh ta nghiến răng. "Em muốn đi đâu? Tìm một người đàn ông khác sao? Em nghĩ có ai dám lấy một người phụ nữ bị chồng sắp cưới bỏ rơi như em không?"
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. "Tôi không cần phải chờ đợi ai cả."
Tôi dùng hết sức đẩy mạnh anh ta ra, lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn.
Ngọc Minh loạng choạng, nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi. Sự hoảng loạn bắt đầu hiện lên trong mắt anh ta.
Anh ta dường như nhận ra, tôi không nói đùa.
"Mạc Thu Nguyệt, em sẽ phải hối hận!" anh ta gầm lên một câu cuối cùng, đầy hăm dọa, trước khi quay người bỏ đi.
Cánh cửa đóng sầm lại, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng. Tôi nhìn xuống cổ tay hằn lên vết đỏ, trong lòng chỉ còn lại một màu tro tàn.
Hối hận? Người phải hối hận, sẽ không phải là tôi.
Có thể bạn cũng thích





