
Từ người vợ bị giam cầm đến người vợ được yêu thương
Chương 3
Góc nhìn của Mạc Thu Nguyệt:
Tôi cứ nghĩ sau cuộc nói chuyện đó, Phùng Ngọc Minh sẽ biết khó mà lui. Nhưng tôi đã lầm. Anh ta không những không từ bỏ mà còn trở nên điên cuồng hơn, và kẻ châm ngòi cho sự điên cuồng đó chính là Doãn Mỹ Linh.
Vài ngày sau, cô ta tìm đến tận căn hộ của tôi.
Cô ta đứng trước cửa, vẫn với vẻ mặt ngây thơ, yếu đuối thường ngày, đôi mắt to tròn ngấn nước như thể sắp khóc.
"Chị Thu Nguyệt," cô ta nức nở, "em xin chị... xin chị đừng rời xa anh Minh. Anh ấy yêu chị thật lòng mà."
Tôi khoanh tay, tựa vào cửa, lạnh lùng nhìn cô ta diễn kịch. "Cô Doãn, cô tìm nhầm người rồi. Người nên cầu xin là cô, không phải tôi. Dù sao thì, cô cũng là vị hôn thê của anh trai anh ta mà."
Gương mặt Mỹ Linh thoáng cứng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ đáng thương. "Em và anh Hùng Phong... chỉ là hôn ước do gia đình sắp đặt, chúng em không có tình cảm. Người em yêu luôn là anh Minh."
"Vậy thì cô nên đi mà nói với Phùng Ngọc Minh. Nói với tôi làm gì? Tôi và anh ta đã không còn liên quan."
"Không!" cô ta đột nhiên hét lên, vẻ yếu đuối biến mất, thay vào đó là sự đố kỵ và tức giận không thể che giấu. "Là tại chị! Nếu không có chị, anh Minh đã là của em! Anh ấy đã chọn em trong lễ đính hôn, chị không thấy sao?"
"Chọn cô?" tôi nhếch mép cười. "Anh ta chọn một bệnh nhân tim sắp chết, hay chọn một diễn viên kịch hạng ba?"
"Chị..." Mỹ Linh tức đến đỏ mặt, nhưng lại không thể phản bác.
Cô ta biết tôi đã nhìn thấu bộ mặt thật của cô ta.
"Mạc Thu Nguyệt, chị đừng đắc ý!" cô ta nghiến răng. "Rồi chị sẽ thấy, người cuối cùng ở bên cạnh anh Minh sẽ là em!"
Sự khiêu khích trơ tráo của cô ta khiến cơn giận trong tôi bùng lên. Tôi không kiềm chế được, đưa tay đẩy mạnh cô ta ra.
"Cút!"
Đúng lúc đó, một giọng nói giận dữ vang lên từ phía sau.
"Mạc Thu Nguyệt! Em đang làm gì vậy?"
Phùng Ngọc Minh không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Anh ta lao đến, đỡ lấy Doãn Mỹ Linh đang "loạng choạng" như sắp ngã.
"Anh Minh," Mỹ Linh lập tức nép vào lòng anh ta, giọng nói run rẩy, "em... em chỉ muốn đến xin lỗi chị Thu Nguyệt, nhưng chị ấy..."
Cô ta không nói hết câu, chỉ cúi đầu, bờ vai run lên bần bật, trông vô cùng đáng thương.
Phùng Ngọc Minh nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và tức giận. "Anh không ngờ em lại là người như vậy! Mỹ Linh đã yếu như thế, em còn nỡ lòng nào đẩy cô ấy?"
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, chỉ cảm thấy nực cười.
Hai kẻ khốn nạn này đang diễn một vở kịch tình yêu cảm động trước mặt tôi.
"Phùng Ngọc Minh, anh bị mù hay bị ngu?" tôi không nhịn được mà chửi thẳng mặt. "Anh không thấy cô ta đang diễn kịch sao?"
"Em im đi!" anh ta gầm lên. "Người cần im miệng là em! Mau xin lỗi Mỹ Linh ngay!"
"Xin lỗi?" tôi cười lớn. "Bảo tôi xin lỗi con trà xanh này á? Nằm mơ đi!"
Sự ngoan cố của tôi dường như đã đốt cháy toàn bộ lý trí của anh ta.
"Hay lắm, Mạc Thu Nguyệt," anh ta nghiến răng, rồi ra hiệu cho hai tên vệ sĩ cao to đi cùng. "Đưa cô ta đi!"
"Các người làm gì vậy? Buông tôi ra!" tôi vùng vẫy, nhưng sức của một người phụ nữ làm sao chống lại được hai gã đàn ông to khỏe.
"Phùng Ngọc Minh! Anh điên rồi à?" tôi hét lên, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của họ.
Anh ta bước đến trước mặt tôi, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ. "Anh điên rồi? Đúng, là em đã ép anh phải điên lên! Anh chỉ muốn em xin lỗi Mỹ Linh một câu thôi, khó đến vậy sao?"
"Tôi không sai! Tôi sẽ không xin lỗi!" tôi kiên quyết.
"Được," anh ta gật đầu, một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi. "Vậy thì em cứ ở đây mà suy nghĩ cho kĩ đi. Khi nào biết lỗi thì gọi cho anh."
Anh ta quay sang ra lệnh cho đám vệ sĩ.
"Nhốt cô ta vào căn biệt thự bỏ hoang ở ngoại ô. Không có lệnh của tôi, không ai được phép cho cô ta ra ngoài. Để cho cô ta bình tĩnh lại."
Lời nói của anh ta như một bản án tử hình.
Tôi bị lôi đi một cách thô bạo, tiếng gào thét của tôi chìm nghỉm trong không gian. Qua khóe mắt, tôi thấy Doãn Mỹ Linh đang nép trong lòng Ngọc Minh, nở một nụ cười đắc thắng.
Trong khoảnh khắc đó, tôi biết rằng, giữa tôi và Phùng Ngọc Minh, không chỉ là kết thúc, mà còn là hận thù.
Có thể bạn cũng thích





