
Từ Tro Tàn Đến Phượng Hoàng: Tình Yêu Tái Sinh
Chương 2
Bằng Đan Linh POV:
Tôi một mình trở về căn biệt thự ven biển mà chúng tôi từng gọi là "nhà". Căn nhà trống rỗng và lạnh lẽo, giống như trái tim tôi lúc này.
Đêm đó, Lục Gia Quốc không về. Anh gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Lam Lam không khỏe, anh cần ở lại chăm sóc cô ấy."
Tôi nhìn dòng tin nhắn, không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy nực cười.
Tôi mở mạng xã hội lên, và không ngoài dự đoán, tin tức về họ đã tràn ngập khắp nơi. Lục Gia Quốc ôm Cao Ánh Lam vào lòng, dịu dàng lau nước mắt cho cô ấy.
Dưới bức ảnh, Cao Ánh Lam đăng một dòng trạng thái: "Có những thứ vốn thuộc về mình, thì dù có đi một vòng lớn, cuối cùng cũng sẽ trở về. Cảm ơn anh đã luôn ở đó."
Một câu nói đầy ẩn ý, như thể đang tuyên bố chủ quyền, và đồng thời, như một cái tát thẳng vào mặt tôi.
"Đúng vậy," tôi lẩm bẩm một mình, "cô ấy nói đúng."
Tôi chưa bao giờ thực sự sở hữu anh ấy.
Tôi nhớ lại những ngày tháng chăm sóc Lục Gia Quốc khi anh còn là người thực vật. Tôi đã từng nghĩ rằng sự dịu dàng trong ánh mắt anh khi nhìn tôi sau khi tỉnh lại là tình yêu. Tôi đã từng nghĩ những cái ôm của anh, những nụ hôn nhẹ lên trán tôi là biểu hiện của tình cảm sâu đậm.
Hóa ra, tất cả chỉ là sự diễn giải sai lầm của một kẻ si tình. Đó chỉ là sự biết ơn, sự phụ thuộc của một bệnh nhân đối với người chăm sóc mình.
Tôi đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp. Tôi gom tất cả những thứ thuộc về Lục Gia Quốc vào những chiếc thùng lớn: quần áo, sách, những món quà anh tặng tôi. Mọi thứ, không chừa lại một thứ gì.
Căn nhà trống đi rất nhiều, nhưng tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Ngày hôm sau, Lục Gia Quốc trở về. Anh có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui. Khi nhìn thấy phòng khách trống trải, anh sững sờ. "Đan Linh, chuyện gì thế này?"
Anh bước nhanh đến, cố gắng che giấu sự hoảng loạn bằng một nụ cười dịu dàng. "Ai đã dọn dẹp đồ của anh đi vậy? Em không thích chúng sao? Anh sẽ mua cho em những thứ mới."
"Là tôi đã vứt chúng đi," tôi nói thẳng, giọng điệu bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. "Tôi không thích chúng nữa."
Anh ngẩn người, rõ ràng không hiểu được ý tôi. Anh vẫn nghĩ rằng tôi đang hờn dỗi. Anh vẫn nghĩ rằng chỉ cần dỗ dành một chút, mọi chuyện sẽ lại như cũ.
Anh không biết rằng trái tim tôi đã chết.
"Đừng giận nữa, Đan Linh," anh nói, cố gắng ôm tôi. "Tối mai có một buổi tiệc của công ty, em đi cùng anh nhé? Anh muốn giới thiệu em với mọi người."
Tôi muốn từ chối, nhưng rồi tôi lại nghĩ, tại sao không? Hãy để mọi chuyện kết thúc một cách rõ ràng.
Buổi tiệc được tổ chức tại một khách sạn năm sao sang trọng. Tôi mặc một chiếc váy dạ hội màu đen đơn giản, cố gắng hòa mình vào đám đông. Nhưng tôi biết, tôi không thuộc về nơi này.
Tôi tìm một góc yên tĩnh bên ban công, nhìn ra thành phố về đêm.
Và rồi, tôi nhìn thấy họ. Lục Gia Hân, em gái của Lục Gia Quốc, đang khoác tay Cao Ánh Lam bước vào. Họ trông vô cùng thân thiết.
Lục Gia Hân luôn coi thường tôi. Cô ta cho rằng xuất thân của tôi, một gia đình giàu có mới nổi nhưng tan vỡ, không xứng với anh trai cô ta. Cô ta công khai ủng hộ Cao Ánh Lam, người bạn thanh mai trúc mã của anh trai mình.
Họ đi thẳng về phía tôi.
"Ồ, xem ai đây này," Lục Gia Hân nói, giọng điệu đầy mỉa mai. "Kẻ chiếm chỗ mà vẫn còn mặt mũi đến đây sao?"
Cao Ánh Lam vội vàng kéo tay cô ta, giả vờ can ngăn. "Gia Hân, đừng nói vậy. Chị Đan Linh... dù sao cũng là vị hôn thê của anh Quốc."
Lời nói của cô ta như đổ thêm dầu vào lửa.
"Vị hôn thê? Một kẻ từng là chị đại trường quốc tế, đánh nhau, bỏ học, thì có tư cách gì?" Lục Gia Hân càng nói càng hăng, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
"Chỉ có chị Ánh Lam, một tiểu thư danh giá, mới xứng đáng đứng bên cạnh anh trai tôi," cô ta tiếp tục, giọng điệu đầy khiêu khích.
Lục Gia Hân tức giận, cô ta đột nhiên vươn tay, định giật chiếc khăn choàng lụa mỏng tôi đang khoác trên vai. "Để mọi người xem, cái giá mà cô phải trả để có được vị trí này là gì!"
Chiếc khăn choàng bị giật mạnh, để lộ ra những vết sẹo bỏng loang lổ, xấu xí trên lưng và cánh tay tôi.
Những tiếng xì xào, bàn tán vang lên từ đám đông. Những ánh mắt tò mò, thương hại, và cả hả hê đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi cảm thấy như mình đang bị lột trần giữa bàn dân thiên hạ.
Lục Gia Hân vẫn chưa dừng lại. Cô ta định vươn tay kéo cả chiếc váy của tôi.
"Chát!"
Một tiếng tát vang dội. Tôi đã không kiềm chế được mà tát vào mặt cô ta.
Cả hội trường im phăng phắc.
Cao Ánh Lam lại bắt đầu màn kịch của mình. "Chị Đan Linh, sao chị lại đánh Gia Hân? Chị ấy chỉ là lo lắng cho anh Quốc thôi mà."
Trong lúc hỗn loạn, Lục Gia Hân lao vào tôi, xô đẩy. Cao Ánh Lam "vô tình" bị vướng vào, và cô ta ngã xuống sàn, trông vô cùng yếu ớt.
"Lam Lam!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Lục Gia Quốc xuất hiện. Anh không nhìn tôi, không hỏi han, mà ngay lập tức lao về phía Cao Ánh Lam.
Anh đẩy mạnh tôi sang một bên, khiến tôi loạng choạng suýt ngã. Trong mắt anh lúc đó, chỉ có hình bóng của Cao Ánh Lam.
"Anh Quốc, em không sao," Cao Ánh Lam nức nở trong vòng tay anh, "là lỗi của em, em không nên đến đây. Chị Đan Linh không cố ý đâu."
Lục Gia Hân cũng vội vàng thêm vào: "Anh, là cô ta đánh em trước! Cô ta còn đẩy chị Ánh Lam ngã!"
Lục Gia Quốc bế thốc Cao Ánh Lam lên, ánh mắt lạnh lùng quét qua tôi, không một lời giải thích, không một cái nhìn quan tâm. Anh ôm người con gái trong lòng, sải bước rời đi, bỏ lại tôi một mình giữa những ánh mắt chế nhạo và sự sỉ nhục.
Có thể bạn cũng thích





