
Từ Tro Tàn Đến Phượng Hoàng: Tình Yêu Tái Sinh
Chương 3
Bằng Đan Linh POV:
Sau khi Lục Gia Quốc và Cao Ánh Lam rời đi, Lục Gia Hân tiến lại gần tôi, nở một nụ cười đắc thắng. "Thấy chưa? Dù cô có làm gì đi nữa, người anh trai tôi chọn vẫn luôn là chị Ánh Lam."
Những lời nói của cô ta như những mũi dao xoáy sâu vào vết thương còn đang rỉ máu của tôi.
Tôi đứng đó, giữa trung tâm của sự chú ý, hứng chịu những ánh mắt thương hại, tò mò, và cả hả hê của mọi người. Tôi cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, khó thở.
Tôi nhớ lại, cũng đã từng có một Lục Gia Quốc luôn đứng ra bảo vệ tôi trước những lời chế nhạo của Lục Gia Hân. Anh đã từng nói: "Gia Hân, Đan Linh là người anh yêu, em không được vô lễ với cô ấy."
Nhưng bây giờ, chính anh lại là người đẩy tôi vào tình thế này. Người bảo vệ tôi ngày xưa, giờ đã không còn nữa.
Tôi không biết mình đã đứng chết lặng ở đó bao lâu. Buổi tiệc kết thúc, mọi người dần rời đi, bỏ lại tôi một mình trong không gian rộng lớn, lạnh lẽo.
Tôi lê bước ra khỏi khách sạn, lang thang trên con đường vắng. Đêm đã khuya.
Bất ngờ, một chiếc xe van màu đen dừng lại ngay trước mặt tôi. Cửa xe mở ra, mấy gã đàn ông to lớn, mặt mày bặm trợn bước xuống, chặn đường tôi.
"Cô là Bằng Đan Linh?" một gã hỏi, giọng điệu đầy đe dọa.
Tôi chưa kịp trả lời, chúng đã lao vào tôi. Chúng lôi tôi vào một con hẻm tối, đấm đá tôi không thương tiếc.
"Đây là bài học cho mày vì đã dám động đến chị Lam của bọn tao!" một gã khác gầm lên. "Mày không xứng với anh Quốc đâu, con khốn!"
Chúng đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết, rồi ném tôi lại trong con hẻm bẩn thỉu.
Tôi nằm trên mặt đất lạnh lẽo, toàn thân đau nhức, quần áo rách nát, dính đầy bùn đất. Tôi cố gắng gượng dậy, lấy điện thoại ra, bấm số gọi cảnh sát.
Sau khi làm việc với cảnh sát, tôi tự mình đến bệnh viện gần nhất để xử lý vết thương. Tôi mệt mỏi thiếp đi trên giường bệnh.
Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy Lục Gia Quốc đang ngồi bên cạnh giường, vẻ mặt đầy lo lắng và hối hận.
"Đan Linh, anh xin lỗi," anh nói, giọng khàn đi. "Anh đã xử phạt Gia Hân rồi. Anh đã bắt nó quỳ gối xin lỗi em và cấm túc nó một tháng."
"Còn Cao Ánh Lam thì sao?" tôi hỏi, giọng yếu ớt nhưng đầy thách thức. "Những kẻ đánh tôi đã nói là làm theo lệnh của cô ta."
"Không thể nào," Lục Gia Quốc ngay lập tức phủ nhận. "Lam Lam rất hiền lành, cô ấy sẽ không làm chuyện đó đâu. Chắc chắn có sự hiểu lầm gì đó."
Tôi cay đắng cười. Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm mà tôi đã bí mật ghi lại lời của những gã côn đồ.
"Đây là bài học cho mày vì đã dám động đến chị Lam của bọn tao!"
Giọng nói trong ghi âm vang lên rõ ràng. Lục Gia Quốc sững sờ. Anh vội vàng giật lấy điện thoại của tôi, tắt đoạn ghi âm đi. Gương mặt anh trở nên lạnh lùng, uy nghiêm như một vị vua.
"Đan Linh, em đừng vô lý nữa được không?" anh nói, giọng điệu đầy thất vọng. "Lam Lam đã chịu nhiều tổn thương rồi. Em có thể thông cảm cho cô ấy một chút được không?"
"Đám cưới của chúng ta vẫn sẽ diễn ra," anh tiếp tục, như thể đó là một sự ban ơn. "Anh sẽ không để ai làm tổn thương em nữa. Chuyện này cứ để anh xử lý."
Nói rồi, anh gọi điện cho trợ lý, yêu cầu rút lại đơn báo án của tôi.
Tôi không thể tin vào tai mình. Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
"Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này," tôi nói, giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết. "Tôi sẽ khiến Cao Ánh Lam phải trả giá."
Lục Gia Quốc nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn khó chịu. "Đan Linh, anh đã hứa sẽ bảo vệ Lam Lam. Đám cưới của chúng ta vẫn sẽ diễn ra, em đừng làm khó anh nữa."
Anh chỉ nhớ lời hứa bảo vệ Cao Ánh Lam, mà quên mất lời hứa sẽ bù đắp cho tôi.
Tôi cảm thấy tuyệt vọng tột cùng. Tôi không còn gì để nói nữa.
"Em hiểu rồi," tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lục Gia Quốc reo lên. Là Cao Ánh Lam.
"Anh Quốc, cứu em... Bọn họ... bọn họ đòi đánh em..." Giọng nói của cô ta đầy hoảng loạn và sợ hãi.
Lục Gia Quốc ngay lập tức đứng dậy, vẻ mặt đầy lo lắng. "Anh đến ngay đây!"
Anh vội vã quay người định rời đi.
"Lục Gia Quốc," tôi gọi anh lại. Đây là lần đầu tiên tôi cầu xin anh. "Đừng đi. Ở lại với em, được không?"
Anh dừng lại, do dự trong giây lát. Nhưng rồi, anh vẫn quyết định rời đi.
"Đan Linh, ngoan ngoãn ở đây. Lam Lam đang gặp nguy hiểm, anh phải đi," anh nói, giọng điệu như đang dỗ một đứa trẻ.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, nước mắt không thể kiềm được mà tuôn rơi. Nhưng trên môi tôi lại nở một nụ cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai và chua chát.
Có thể bạn cũng thích





