
Sau khi cưới chớp nhoáng, phát hiện chồng là tỷ phú giấu mặt
Chương 2
Kiều Tinh Thần vừa nói xong, ánh mắt người đàn ông khẽ nheo lại, ngạc nhiên hỏi, "Cô gái à, cô đã nghĩ kỹ chưa? Tôi là một kẻ tàn phế, lấy tôi, sớm muộn gì thì cô cũng sẽ hối hận vì quyết định ngày hôm nay."
Kiều Tinh Thần không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại, "Anh có vì một người phụ nữ khác mà vứt bỏ vợ mình, không quan tâm không đoái hoài gì không?"
"Tất nhiên là không." Giọng điệu của người đàn ông không chút do dự.
Kiều Tinh Thần cũng không chần chừ mà đáp lại, "Vậy thì tôi cũng tuyệt đối không hối hận. Chỉ cần anh dám cưới, thì tôi dám gả!"
Thấy cô nghiêm túc như vậy, tất nhiên người đàn ông cũng không có lý do để từ chối, "Được, vậy chúng ta kết hôn."
Thế là, lễ cưới vốn có nguy cơ bị hủy của Kiều Tinh Thần cứ thế diễn ra đúng như dự định.
Dưới sự chứng giám của mục sư, cô đã nhận được tờ giấy đăng ký kết hôn thuộc về hai người họ.
Lúc bước ra khỏi nhà thờ, Kiều Tinh Thần vẫn còn chút ngỡ ngàng, không ngờ bản thân thật sự kết hôn với một người đàn ông xa lạ!
Từ giờ trở đi, cô sẽ phải bắt đầu một cuộc sống mới.
Cô đẩy xe lăn của người đàn ông ra ngoài, chợt sực nhớ ra điều gì, "Đúng rồi, tôi vẫn chưa biết anh tên gì."
"Lục Đình Kiêu." Người đàn ông trả lời.
Kiều Tinh Thần lập tức kinh ngạc hỏi, "Anh chính là Lục Đình Kiêu, cậu cả của Tập đoàn Lục thị đấy sao?"
Lục Đình Kiêu vừa nhìn đã nhận ra sự kinh ngạc của Kiều Tinh Thần, khóe môi không khỏi nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
"Sao thế? Biết mình đã gả cho một kẻ khuyết tật mà ai ai cũng biết đến, cô hối hận rồi à?"
Gần như tất cả mọi người trong thành phố đều biết đến những câu chuyện về cậu cả của Tập đoàn Lục thị.
Từ khi sinh ra, mẹ anh đã qua đời vì khó sinh, cha anh tái hôn với mẹ kế.
Sau đó, vì một tai nạn xe bất ngờ, vị đại thiếu gia này bị liệt hai chân, hoàn toàn trở thành một kẻ vô dụng.
Đúng lúc mẹ kế sinh được một cậu con trai nhỏ, Lục Đình Kiêu càng không được nhà họ Lục coi trọng.
Nếu không nhờ bà nội anh, tức Lục lão phu nhân, luôn đứng ra che chở, thì e rằng vị đại thiếu gia này đã sớm bị nhà họ Lục đuổi ra khỏi cửa, đến cả ăn mày ven đường còn chẳng bằng…
Trong mắt Lục Đình Kiêu, bất kỳ người phụ nữ bình thường nào cũng không thể chịu lấy một kẻ vô dụng như anh, trừ phi là vì tiền.
Nhưng anh không chỉ một kẻ tàn phế mà còn là cậu cả không được yêu thương của nhà họ Lục. Chắc hẳn người phụ nữ này sẽ hoàn toàn vỡ mộng nhỉ?
Lục Đình Kiêu vốn nghĩ rằng sẽ thấy được biểu cảm bất mãn và hối hận trên gương mặt Kiều Tinh Thần.
Nhưng Kiều Tinh Thần lại chỉ cảm thấy mình và Lục Đình Kiêu cùng chung cảnh ngộ, đều là những người đáng thương bị gia đình ruồng bỏ.
Cô chủ động nắm lấy tay anh, nghiêm túc nói, "Tôi đã nói rồi, nếu tôi đã quyết định gả cho anh, thì sẽ không bao giờ hối hận. Tôi chỉ đang nghĩ, nếu chúng ta đã là vợ chồng, thì từ nay về sau, tôi nhất định sẽ cho anh một mái nhà thật ấm áp."
"Vậy sao? Hy vọng là vậy!"
Hiển nhiên Lục Đình Kiêu không tin lời Kiều Tinh Thần.
Anh muốn xem thử, sau khi người phụ nữ này phát hiện chẳng thể lấy được chút lợi lộc nào từ mình, còn có thể giả vờ được bao lâu nữa?
Không bao lâu sau, một chiếc xe dừng lại trước mặt hai người.
"Đi thôi." Anh lên tiếng.
Kiều Tinh Thần không khỏi hỏi, "Anh định đưa tôi đi đâu?"
"Đương nhiên là đưa cô về nhà. Dù sao thì chúng ta cũng đã kết hôn, tất nhiên phải sống cùng nhau, đúng không?"
Đưa tôi về nhà?
Trái tim của Kiều Tinh Thần khẽ rung động.
Cô chợt nhớ đến thật ra cô và Trần Vũ Trạch cũng từng có một ngôi nhà, là căn nhà tân hôn mà cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho tương lai của họ.
Nhưng giờ đây, cô đã kết hôn với Lục Đình Kiêu, tất cả những gì liên quan đến cô ở đó, tất nhiên cô phải nhanh chóng xử lý sạch sẽ.
Nghĩ vậy, cô lên tiếng, "Tôi còn vài việc cần phải nhanh chóng quay về xử lý, anh có thể cho tôi số điện thoại và địa chỉ được không? Xong việc, tôi sẽ nhanh chóng chuyển đến sống cùng anh."
"Không cần tôi đưa cô đi à?" Lục Đình Kiêu nhướng mày hỏi.
"Không sao, tự tôi xử lý được." Kiều Tinh Thần không muốn làm phiền Lục Đình Kiêu.
Lục Đình Kiêu không nói thêm gì, sau khi trao đổi số liên lạc với Kiều Tinh Thần, anh liền lên xe rời đi.
Nửa tiếng sau, Kiều Tinh Thần đến một khu chung cư quen thuộc và mở cửa căn nhà tân hôn.
Ánh mắt cô lướt qua từng góc nhỏ trong căn hộ, từ tấm khăn trải bàn, bức tranh treo tường, đến hai chậu cây xanh nơi bậu cửa sổ, từng chi tiết lớn nhỏ đều do cô dồn hết tâm huyết để sắp đặt, chỉ mong mang lại cảm giác ấm áp hơn cho mái nhà này...
Thế nhưng, Kiều Tinh Thần lại bước thẳng đến chỗ những món đồ ấy, gần như không chút do dự tháo hết xuống rồi ném tất cả vào thùng rác.
Nếu cô đã quyết định bắt đầu một cuộc sống mới thì không cần phải lưu luyến những gì thuộc về quá khứ nữa!
Khi cô đang dọn sạch những món đồ không cần thiết và thu xếp hành lý, hoàn toàn không hay biết có một bóng dáng lặng lẽ xuất hiện ngoài cánh cửa.
Trần Vũ Trạch chứng kiến mọi chuyện xảy ra trong nhà, không kiềm được liền lớn tiếng quát lên, "Kiều Tinh Thần, cô đang làm gì vậy?!"
Có thể bạn cũng thích





