Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sau khi cưới chớp nhoáng, phát hiện chồng là tỷ phú giấu mặt

Sau khi cưới chớp nhoáng, phát hiện chồng là tỷ phú giấu mặt

Ngày trọng đại nhất đời, Kiều Tinh Thần bị chính chú rể phản bội để chạy theo nhân tình. Trong cơn phẫn nộ, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với một người lạ mặt. Không ngờ, chồng mới của cô lại là Lục Đình Kiêu – vị đại thiếu gia vốn bị người đời coi khinh là kẻ phế vật vô dụng. Bất chấp những lời mỉa mai từ dư luận và sự giả tạo của người yêu cũ, Tinh Thần vẫn quyết liệt bảo vệ cuộc hôn nhân này. Cô không thể lường trước rằng, người đàn ông bên cạnh mình thực chất là một tỷ phú ẩn danh nắm giữ khối tài sản khổng lồ. Sự thật chấn động chỉ được phơi bày khi Lục Đình Kiêu công khai quỳ gối cầu hôn cô trước sự chứng kiến của toàn thế giới, khẳng định vị thế phu nhân tỷ phú độc tôn của cô.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Căn phòng tân hôn từng ngập tràn ấm áp, giờ chỉ còn lại cảnh tượng bừa bộn hỗn loạn, hoàn toàn chẳng còn nhận ra dáng vẻ ban đầu.

Kẻ "đầu sỏ" gây ra tất cả chuyện này Kiều Tinh Thần thậm chí còn đang nhét những món đồ còn nguyên vẹn vào trong thùng, trông cứ như đang chuẩn bị dọn sạch toàn bộ nơi này.

Trần Vũ Trạch không thể tin nổi nhìn mọi thứ xung quanh, bước nhanh về phía Kiều Tinh Thần.

"Kiều Tinh Thần, cô điên rồi à? Anh chỉ mới rời đi một chú thôi, mà em đã dùng cách này để giận dỗi sao?"

Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng kiềm chế cơn giận, rồi không chút khách khí ra lệnh cho cô, "Anh cho em một tiếng đồng hồ, lập tức dọn dẹp và khôi phục lại nguyên trạng nơi này!"

Kiều Tinh Thần chậm rãi thu dọn đồ trong tay, quay người lại lạnh lùng nhìn Trần Vũ Trạch.

Cô bật cười, nói với vẻ giễu cợt, "Trần Vũ Trạch, chẳng lẽ anh không biết? Có những thứ một khi đã đánh mất thì không cách nào lấy lại được, lại càng không thể quay về như lúc đầu."

Trần Vũ Trạch nhíu mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn, "Rốt cuộc cô muốn nói gì?"

Kiều Tinh Thần không hiểu Trần Vũ Trạch lấy tự tin ở đâu ra mà quay lại chất vấn cô. Có lẽ, loại người như anh ta vốn dĩ chẳng bao giờ cảm thấy mình sai.

Không, không đúng. Sự dịu dàng duy nhất của anh ta chỉ dành cho Diệp Mộng Hân, người phụ nữ mà anh ta yêu.

Gương mặt Kiều Tinh Thần không chút biểu cảm nhìn thẳng vào Trần Vũ Trạch, từng chữ như dồn hết sức lực của cô, "Vào ngày cưới của chúng ta, anh hoàn toàn phớt lờ thể diện và lời cầu xin của tôi, bỏ mặc tôi một mình tại nơi tổ chức hôn lễ. Anh có biết lúc đó tôi cảm thấy thế nào không? Trần Vũ Trạch, anh đã bao giờ suy nghĩ cho tôi chưa? Tôi chịu ấm ức lớn như thế, mà anh lại cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi thôi sao?"

Khi Kiều Tinh Thần nói ra những lời đó, như chạm vào nỗi đau sâu kín trong lòng, khiến vành mắt cô đỏ hoe, ánh mắt không rời khỏi Trần Vũ Trạch.

Thấy vậy, Trần Vũ Trạch bỗng nhiên thấy chột dạ, nhưng ngay sau đó anh lại cảm thấy chẳng sao cả.

Họ đã bên nhau nhiều năm như vậy, anh cũng không ít lần chọc giận Kiều Tinh Thần, nhưng anh chưa từng coi đó là chuyện gì to tát, lần nào Kiều Tinh Thần cũng tha thứ cho anh.

Nếu trước đây cô có thể hiểu cho nỗi khổ tâm của anh, thì lần này chỉ cần dỗ dành một chút, chắc chắn cô sẽ nguôi giận.

Nghĩ như thế, sự tức giận trên mặt Trần Vũ Trạch cũng dịu xuống, thay vào đó là một nụ cười bình tĩnh.

"Tinh Thần, được rồi, anh biết trong lòng em không vui, nhưng em cũng không thể làm ầm lên như vậy được. Em nhìn xem, em đã biến phòng tân hôn của chúng ta thành ra thế nào rồi?"

Trần Vũ Trạch mỉm cười, đặt tay lên đôi vai gầy của Kiều Tinh Thần, nhẹ giọng dỗ dành.

"Em xem, giận cũng đã giận rồi, đừng gây chuyện nữa. Chúng ta chọn một ngày khác tốt hơn. Anh hứa, anh sẽ bù cho em một lễ cưới lớn hơn, sang trọng hơn, được không?"

Kiều Tinh Thần lặng lẽ nhìn nụ cười trên gương mặt Trần Vũ Trạch. Anh ta miệng thì nói như vậy, nhưng trong mắt lại đầy vẻ qua loa, còn mang theo sự tự tin rằng mình đã nắm được cô trong tay, như thể chắc chắn cô sẽ đồng ý.

Đúng vậy, trước đây anh ta luôn làm như thế.

Kiều Tinh Thần nở nụ cười tự chế giễu bản thân. Cô đã cho anh ta quá nhiều cơ hội, để rồi khiến anh ta nghĩ rằng mình không cần phải trân trọng cô.

Nghĩ đến đây, Kiều Tinh Thần lạnh lùng hất tay Trần Vũ Trạch ra khỏi vai mình.

"Đừng chạm vào tôi, tôi thấy bẩn!"

Trần Vũ Trạch không thể tin nổi mà nhìn Kiều Tinh Thần. Trước đây, cô chưa bao giờ đối xử với anh như vậy.

Ngay sau đó, Kiều Tinh Thần lạnh lùng nói, "Trần Vũ Trạch, lễ cưới đó đã kết thúc rồi, tôi cũng không có ý định tổ chức lại. Hôm nay tôi đến đây, chỉ là để chuyển nhà."

Trần Vũ Trạch vốn đã thấy khó chịu vì hành động đẩy anh ra của Kiều Tinh Thần, giây tiếp theo nghe thấy lời cô nói liền lập tức nhíu mày đầy nghi hoặc, "Chuyển nhà?"

Kiều Tinh Thần gật đầu, "Đúng vậy, bây giờ tôi sẽ chuyển khỏi đây."

Trần Vũ Trạch như nghe được một câu chuyện cười, bật cười hỏi lại, "Em có thể chuyển đi đâu chứ?"

Anh biết rất rõ Kiều Tinh Thần là trẻ mồ côi, ngoài căn nhà này ra, cô chẳng còn nơi nào để đi.

Suốt năm năm qua, Kiều Tinh Thần luôn xoay quanh anh. Trần Vũ Trạch tin chắc rằng cô hoàn toàn không thể rời xa anh.

Cái gọi là chuyển nhà, chẳng qua chỉ là để ép anh phải cúi đầu mà thôi.

Trần Vũ Trạch lắc đầu bất lực, đang định nói thêm gì đó với Kiều Tinh Thần.

Đột nhiên, giọng nói của Diệp Mộng Hân vang lên từ phía sau.

"Vũ Trạch, chẳng phải anh nói là thu dọn hành lý xong sẽ xuống sao? Sao lâu như vậy vẫn chưa xong?"

Diệp Mộng Hân vừa nói vừa bước vào, liền nhìn thấy Kiều Tinh Thần đang đứng đối diện với Trần Vũ Trạch. Cô lập tức lộ vẻ ngạc nhiên, "Tinh Thần, sao cô lại ở đây?"

Kiều Tinh Thần lạnh nhạt liếc nhìn Diệp Mộng Hân, "Hình như đây là phòng tân hôn của tôi mà nhỉ? Chẳng lẽ tôi ở đây còn cần phải giải thích với cô sao? Ngược lại là cô, đến đây làm gì?"

Diệp Mộng Hân giả vờ tổn thương, cúi mắt xuống, yếu ớt nói, "Tôi vô tình bị dao gọt hoa quả cứa trúng, Vũ Trạch lo lắng cho tôi nên muốn dọn đến ở cùng vài ngày."

Nói đến đây, cô giả vờ như vừa nhìn thấy hành lý của Kiều Tinh Thần, kinh ngạc đưa tay che miệng, "Tinh Thần, cô đang làm gì vậy? Chẳng lẽ cô giận thật sao? Nhưng dù có giận cô cũng đâu cần phải làm ầm lên như vậy. Nếu cô không vui, có thể nói với tôi, tôi xin lỗi cô là được mà, cần gì phải làm lớn chuyện lên như vậy?"

Kiều Tinh Thần lạnh lùng nhếch khóe môi, chậm rãi bước về phía Diệp Mộng Hân, vừa đi vừa hỏi, "Cô thật sự muốn xin lỗi tôi? Cô có thành tâm không?"

Vì có Trần Vũ Trạch ở đây nên đương nhiên Diệp Mộng Hân phải tiếp tục diễn.

Cô tỏ vẻ đáng thương gật đầu, "Tất nhiên rồi, chỉ cần cô không giận nữa là được."

"Được thôi, không thành vấn đề." Kiều Tinh Thần nở nụ cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo không chút gợn sóng, "Nếu cô thật lòng muốn xin lỗi tôi, vậy tôi cũng không khách sáo nữa."

Ngay sau khi nói xong, Kiều Tinh Thần mạnh mẽ vung tay, tát thẳng vào mặt Diệp Mộng Hân một cái thật mạnh.

"Bốp!"

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, thân phận cô Diêu bị lộ
8.2
Vì báo đáp ơn cứu mạng năm xưa, Diêu Khê Nguyệt gả vào nhà họ Lận, dùng y thuật tuyệt đỉnh chữa khỏi cho Lận Dục khi anh đang sống thực vật. Suốt hai năm hy sinh thầm lặng, cô chỉ nhận lại sự lạnh lùng và tờ đơn ly hôn ngay khi người trong mộng của anh trở về. Rời khỏi hào môn, Khê Nguyệt khiến thế giới chấn động khi lộ diện là tay đua Moon, nhà thiết kế Xi và hacker M lừng danh. Lúc này, Lận Dục hối hận quỳ gối cầu xin cô quay lại, nhưng một vị tổng tài quyền lực khác đã nhanh chóng ôm chặt lấy cô và tuyên bố chủ quyền. Diêu Khê Nguyệt ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của người đàn ông lạ mặt này.
Bìa tiểu thuyết Cô dâu ngân hàng máu
9.5
Suốt bảy năm hôn nhân, tôi đã hiến tủy đến 999 lần để cứu Nhã Châu Ly – người phụ nữ mà chồng tôi, Đoan Tường Lân, hết lòng yêu thương. Ngay cả khi tính mạng tôi ngàn cân treo sợi tóc trên bàn mổ, anh vẫn lạnh lùng ra lệnh mặc kệ cái chết của tôi để bảo vệ 'ánh trăng sáng' của mình. Sự hy sinh mù quáng ấy chỉ đổi lại sự tàn nhẫn đến tột cùng. May mắn thay, tôi được trọng sinh về đúng ngày đầu tiên hiến tủy, thời điểm dùng mạng sống để ép anh kết hôn. Lần này, tôi không còn khao khát tình yêu vô vọng đó nữa. Tờ giấy kết hôn từng là xiềng xích sẽ được tôi đem làm quà tặng cho chính tình nhân của anh.
Bìa tiểu thuyết Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn
7.9
Tô Hướng Noãn buộc phải thay em gái kết hôn với Lục Yến Lâm, người đàn ông mang tiếng ăn chơi và bị hủy dung. Trong khi dư luận mỉa mai chờ đợi một cuộc hôn nhân đổ vỡ, sự nghiệp của cô lại thăng tiến rực rỡ bên cạnh sự chiều chuộng của chồng. Những kẻ từng khinh miệt họ đều phải nhận lấy cái kết đắng. Bí mật chỉ vỡ lở khi vị tổng tài nghìn tỷ xuất hiện tại họp báo với gương mặt thật đẹp đến kinh ngạc, hóa ra chính là người chồng bị hắt hủi bấy lâu. Ban đầu Lục Yến Lâm vốn lạnh lùng muốn vợ tự rút lui, nhưng sự kiên cường của cô đã khiến anh hoàn toàn đắm say. Khi thân phận bại lộ, đứng trước nguy cơ vợ rời đi, vị tổng tài cao ngạo ấy đã gạt bỏ tự tôn, giam cô vào góc tường và khẩn thiết cầu xin một nụ hôn để đổi lấy cả mạng sống mình.
Bìa tiểu thuyết Vợ yêu khó chiều: Vinh thiếu, hôm nay ly hôn không?
8.5
Cuộc hôn nhân kéo dài hai năm giữa cô và anh bắt đầu đầy trớ trêu khi lần đầu họ thực sự chạm mặt lại là ở trên giường. Dù cô nhận ra anh, anh lại chẳng hề có chút ký ức nào về vợ mình. Khi anh chủ động đề nghị ly hôn, cô thản nhiên chấp nhận, nhưng định mệnh lại khiến cả hai ngày càng lún sâu vào mối quan hệ phức tạp. Tin đồn về vị đại lão quyền lực vừa về nước đang theo đuổi một nữ luật sư xinh đẹp khiến dư luận xôn xao. Dẫu bị anh dồn vào đường cùng, cô vẫn mỉm cười nhắc về người chồng cũ Vinh Hạc Niên của mình để từ chối sự thân mật từ anh.
Bìa tiểu thuyết Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi
8.6
Thẩm Thanh vốn là tiểu thư nhà giàu bỗng chốc mất trắng, bị đuổi về vùng quê nghèo khó. Cô chịu cảnh tiểu thư thật hãm hại, hôn phu sỉ nhục, cha mẹ nuôi ruồng rẫy. Thế nhưng, thân phận thật sự của cô lại là thiên kim hào môn tại Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là thiên tài hacker, thiết kế trang sức và đại tài y học. Khi những kẻ từng phản bội hối hận và muốn trục lợi, Thẩm Thanh đã thẳng tay vạch trần bộ mặt thật của họ trước công chúng. Cô trừng trị kẻ xấu, khiến những người coi thường mình phải trả giá đắt. Giữa lúc bị mỉa mai là kẻ quê mùa không ai cưới, thái tử gia quyền lực nhất Kinh Thành lại dịu dàng ôm eo cô, nguyện ý làm rể tận cửa để cưng chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Nụ hôn nhẹ nhàng
9.3
Ba năm đính hôn với Hạ Trần chỉ đổi lại sự phản bội cay đắng khi anh ta lén lút qua lại với chính bạn thân của tôi. Thậm chí, anh còn công khai tình mới và mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, biến tôi thành một trò cười trong giới thượng lưu. Hạ Trần đinh ninh tôi sẽ mãi nhẫn nhịn cho đến khi tôi xuất hiện cùng người đàn ông quyền lực khác và tấm thiệp cưới trên tay. Tại hôn lễ, nhìn anh ta quỳ gối hối hận, tôi chỉ lạnh lùng khoác tay chồng mình và khinh miệt rời đi.