
Năm năm, một lời nói dối tàn khốc
Chương 2
Hoàng Cát Linh POV:
"Được rồi, để chị lo." Giọng Diệu Thảo ở đầu dây bên kia vô cùng dứt khoát. "Chương trình này là một khóa huấn luyện bí mật, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Em có chấp nhận không?"
"Em chấp nhận," tôi đáp không chút do dự. Đó chính là điều tôi cần lúc này, một nơi để trốn thoát khỏi tất cả, để không ai có thể tìm thấy tôi.
"Tốt. Chị sẽ lo mọi thủ tục và sắp xếp chuyến bay sớm nhất cho em. Đến Pháp rồi chúng ta gặp nhau."
"Cảm ơn chị, Thảo."
Cúp điện thoại, tôi không về căn biệt thự mà Nguyên đã mua cho chúng tôi. Tôi trở về căn hộ nhỏ mà tôi đã mua bằng tiền tiết kiệm của mình trước khi kết hôn, nơi cất giữ tất cả những tác phẩm và hoài bão của tôi.
Nhìn những món đồ đôi, những kỷ vật tình yêu mà Nguyên đã tặng, tôi chỉ cảm thấy chán ghét. Tôi không ngần ngại gom tất cả chúng vào một thùng lớn, vứt vào góc nhà như vứt đi một mớ rác rưởi.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân, những bức tranh lụa còn dang dở, những cây cọ vẽ đã cũ, và gửi tất cả chúng đến địa chỉ của Diệu Thảo.
Mãi đến tối hôm sau, Nguyên mới trở về. Anh vội vã bước vào nhà, trên người vẫn còn mùi rượu, và ôm chầm lấy tôi từ phía sau.
"Vợ ơi, anh nhớ em quá."
Cơ thể tôi cứng đờ. Tôi cảm thấy ghê tởm khi nghĩ đến việc cơ thể này cũng đã từng ôm ấp một người phụ nữ khác, cũng đã từng nói những lời yêu thương này với cô ta.
Tôi cố gắng thoát khỏi vòng tay anh.
"Em sao vậy?" Anh nhận ra sự khác thường của tôi, lo lắng hỏi. "Có phải em không khỏe ở đâu không?"
Nhìn vẻ mặt quan tâm giả tạo của anh, tôi chỉ thấy nực cười. Anh diễn quá giỏi, giỏi đến mức tôi đã từng tin sái cổ.
"Em hơi mệt thôi," tôi nói dối.
"Hay để anh đưa em đi bệnh viện nhé?" Anh tỏ ra vô cùng căng thẳng.
Tôi lắc đầu.
Anh không nghi ngờ gì, lấy ra một loạt quà tặng từ trong túi. "Xem này, anh đi công tác mấy ngày, mua cho em rất nhiều quà." Có cả chiếc khăn lụa hiệu Hermes, túi xách Chanel phiên bản giới hạn, và cả bộ trang sức kim cương lấp lánh.
Những món quà này chính là bằng chứng cho chuyến "công tác" của anh, một sự chuẩn bị quá hoàn hảo cho lời nói dối. Nhưng trong lòng tôi chỉ dâng lên một câu hỏi: Anh yêu tôi, hay chỉ đang cố gắng dùng vật chất để bù đắp cho sự phản bội?
Tôi khao khát vạch trần bộ mặt thật của anh, nhưng lại không đủ can đảm để đối mặt với sự thật tàn khốc.
Anh thấy tôi im lặng, liền ôm lấy tôi, giọng nói dịu dàng: "Sao vậy? Vẫn còn giận anh à?"
Nước mắt tôi chực trào ra. Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, lặp lại câu hỏi mà tôi đã từng hỏi: "Nguyên, chúng ta có con đi."
Sắc mặt anh thoáng thay đổi. Anh lại từ chối, vẫn với lý do cũ rích: "Linh à, công ty anh đang rất bận. Chúng ta đợi thêm một thời gian nữa nhé?"
"Tại sao anh lại đột nhiên muốn có con vậy?" Anh hỏi ngược lại tôi, như thể tôi là một người kỳ lạ.
"Em muốn có con. Ngay bây giờ." Tôi gằn từng chữ, thái độ vô cùng kiên quyết.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh reo lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Anh vội vàng đứng dậy.
"Công ty có việc gấp, anh phải đi ngay." Anh lại nói dối.
Anh cúi xuống hôn lên trán tôi một cái rồi vội vã rời đi, lao ra xe và phóng đi mất dạng.
Tôi ngồi sụp xuống sofa, tim đau như bị ai đó dùng dao cắt nát. Anh từ chối có con với tôi, nhưng lại vui vẻ có con với người khác. Sự thật này còn đau đớn hơn bất kỳ sự tra tấn nào.
Tôi vô tình liếc thấy chiếc iPad của anh để quên trên bàn. Một tin nhắn hiện lên trên màn hình khóa: "An Nhiên bị sốt rồi, anh đến ngay đi."
Nguyên không hề nhận ra sự thay đổi của tôi. Anh vẫn nghĩ tôi là cô vợ ngốc nghếch, dễ dàng bị anh qua mặt.
Tôi nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má. Cơn đau quặn thắt từ dạ dày khiến tôi không thể chịu nổi.
Tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Cảm giác khó chịu này đã kéo dài mấy ngày nay, nhưng tôi chỉ nghĩ là do mình ăn uống không điều độ.
Nhưng bây-giờ, một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Đêm đó, Nguyên không về. Sáng hôm sau, tôi một mình đến bệnh viện.
Ngồi trong phòng khám, chờ đợi kết quả, lòng tôi rối như tơ vò.
Vị bác sĩ già nhìn tôi, rồi nhìn vào tờ kết quả xét nghiệm, mỉm cười nói: "Chúc mừng cô, cô đã có thai được sáu tuần rồi."
Có thể bạn cũng thích





