
Năm năm, một lời nói dối tàn khốc
Chương 3
Hoàng Cát Linh POV:
Tôi bước ra khỏi phòng khám, chân bước đi nặng trĩu. Lời của bác sĩ cứ văng vẳng bên tai: "Có thai được sáu tuần."
Tôi vô thức đưa tay lên xoa bụng, một cái bụng vẫn còn phẳng lì. Nước mắt lại không kìm được mà ứa ra. Con ơi, tại sao con lại đến vào lúc này? Tại sao lại đến vào lúc mà ba mẹ sắp không còn là một gia đình nữa?
Khi đi đến cuối hành lang, tôi bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Là Bùi Phúc Nguyên. Anh đang dịu dàng ôm Đặng Thủy Tiên vào lòng, ánh mắt đầy xót xa.
Tôi vội vàng nấp vào một góc tường.
Tôi nghe thấy giọng Thủy Tiên nức nở: "Anh nói xem, liệu chị ấy có nghi ngờ gì không?"
"Không đâu," Nguyên đáp một cách thản nhiên. "Linh rất tin tưởng anh."
Câu nói đó như một nhát dao nữa đâm vào trái tim đã tan nát của tôi.
"Vậy bao giờ anh mới cho em một danh phận?" Thủy Tiên hỏi, giọng đầy uất ức.
"Thủy Tiên," Nguyên ngắt lời cô ta, "anh đã nói rồi, vị trí vợ của anh chỉ có thể là Cát Linh. Đó là sự áy náy duy nhất anh dành cho cô ấy."
Sự áy náy ư? Thật nực cười. Anh phản bội tôi, có con với người khác, rồi nói đó là sự áy náy?
Thủy Tiên có vẻ không cam lòng, nhưng cuối cùng cũng phải im lặng. Nguyên lại ôm cô ta, hôn lên tóc cô ta để an ủi: "Em đã sinh cho anh một cô con gái đáng yêu như vậy, anh sẽ không để em chịu thiệt thòi đâu."
Họ dần đi xa, nhưng trước khi khuất dạng, ánh mắt Thủy Tiên vô tình liếc về phía tôi đang ẩn nấp. Ánh mắt đó đầy vẻ khiêu khích và đắc thắng.
Tôi bước ra khỏi góc tường, cả người run rẩy. Nước mắt không ngừng rơi. Trái tim tôi đau đớn như bị ai đó dùng dao cùn cứa đi cứa lại.
Anh ta nghĩ gì vậy? Anh ta muốn có cả hai thế giới sao? Vừa muốn giữ tôi làm vợ để che mắt thiên hạ, vừa muốn có một gia đình hạnh phúc bên ngoài?
Tôi nhớ lại lời thề non hẹn biển của anh: "Linh, anh thề cả đời này chỉ yêu một mình em. Nếu anh phản bội em, trời tru đất diệt."
Lời thề đó giờ đây nghe sao mà châm biếm.
Tôi đã quyết định rồi. Tôi không thể níu kéo một mối quan hệ đã mục nát.
Trước khi rời bệnh viện, tôi đã hẹn một lịch phẫu thuật bỏ thai. Sau đó, tôi liên lạc với luật sư, yêu cầu soạn thảo một bản thỏa thuận ly hôn, trong đó tôi sẽ không lấy bất cứ tài sản nào của Nguyên.
Vừa lên xe, điện thoại tôi reo lên. Là Nguyên gọi.
"Alo," giọng anh khàn khàn, mệt mỏi. "Vợ ơi, chúc mừng sinh nhật."
Tôi sững người. Hóa ra hôm nay là sinh nhật tôi. Tôi đã quên mất.
"Anh xin lỗi vì hôm qua không về. Công ty có việc đột xuất." Anh lại nói dối.
Tôi chỉ thấy cay đắng trong lòng.
"Ừ," tôi đáp lại một cách yếu ớt.
Nghe thấy giọng tôi, anh có vẻ thở phào nhẹ nhõm. "Tối nay anh đã chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật thật lớn cho em ở nhà hàng La Lune. Coi như là lời xin lỗi của anh."
"Ừ." Tôi nhắm mắt lại, cúp điện thoại.
Nếu là trước đây, tôi sẽ hạnh phúc đến rơi nước mắt. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy tất cả đều là giả dối.
Tôi không muốn nghe giọng anh ta nữa. Tôi không muốn nhìn thấy anh ta nữa.
Tôi siết chặt tay, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ở đầu dây bên kia, Nguyên cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Anh có cảm giác như có thứ gì đó quan trọng đang dần vuột khỏi tầm tay mình.
Có thể bạn cũng thích





