
Vợ cũ trả thù tột cùng
Chương 2
Bảo Long nhìn tôi chằm chằm, khuôn mặt anh ta là một chiếc mặt nạ của sự bối rối và phản bội khi bố mẹ anh ta đang xúm xít quanh một Linh Chi đắc thắng.
Tôi quay lưng lại với anh ta và bỏ đi.
Nhà họ Vũ rời đi, mang theo Linh Chi. Trước khi lên chiếc xe sang trọng của họ, cô ta liếc nhìn tôi qua vai. Đó là một ánh nhìn đầy nọc độc, một lời hứa hẹn im lặng về những rắc rối trong tương lai. Đó không chỉ là chiến thắng; đó là sự chiếm hữu. Cô ta không chỉ thắng; cô ta đã cướp đi thứ gì đó từ tôi.
Bảo Long nán lại phía sau, bị kẹt ở ngưỡng cửa. Anh ta trông lạc lõng.
Tôi nghĩ, anh ta đã thấy sự thật vào khoảnh khắc đó. Anh ta thấy nụ cười tự mãn của Linh Chi khi cô ta ngồi vào ghế da, vết thương giả của cô ta đã bị lãng quên. Anh ta thấy tia độc ác lóe lên trong mắt cô ta. Anh ta hẳn đã cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo len lỏi vào tim, một lời thì thầm về sai lầm khổng lồ mà anh ta đã mắc phải trong kiếp trước, và đang lặp lại một lần nữa.
Ánh mắt anh ta tìm đến tôi, một lời cầu xin câm lặng, tuyệt vọng để được giúp đỡ. Để được thấu hiểu.
Tôi cho anh ta một bức tường trống rỗng để nhìn vào. Tôi chỉ quay người và đi vào bên trong tòa nhà xám xịt, vô vọng.
"An Hạ!" anh ta gọi, giọng vỡ ra.
Tôi không dừng lại.
"Em... em có giống anh không?" anh ta hỏi, giọng nhỏ hơn, đầy vẻ kinh ngạc khủng khiếp. "Em có nhớ không?"
Tôi dừng lại nhưng không quay đầu. Câu hỏi của anh ta lơ lửng trong không khí, một bí mật ràng buộc chúng tôi lại với nhau, một sợi xích mà tôi quyết tâm phá vỡ.
Tôi bước đi mà không trả lời.
"Anh xin lỗi, An Hạ," anh ta gọi theo sau, giọng nghẹn ngào vì tội lỗi. "Cô ấy chỉ là... cô ấy đã trải qua rất nhiều chuyện. Cô ấy không có ý đó đâu." Những lời bào chữa cũ kỹ, mệt mỏi. "Anh sẽ đưa em ra khỏi đây. Anh thề đấy. Chỉ cần cho anh vài ngày!"
Vài ngày. Một nụ cười cay đắng thoáng trên môi tôi. Lần cuối cùng anh ta nói vậy, phải mất hai mươi năm anh ta mới quay lại, và chỉ để tự kết liễu đời mình.
Khi cánh cửa nặng nề của mái ấm đóng lại, tôi cho phép mình nở một nụ cười nhỏ, lạnh lùng. Lần này tôi không chờ đợi một vị cứu tinh nào cả.
Thái độ của bà Hạnh đối với tôi trở nên tồi tệ ngay khi chiếc xe của nhà họ Vũ biến mất khỏi con đường. Khẩu phần ăn tối của tôi bị thu nhỏ lại. Tôi bị giao những công việc tồi tệ nhất, cọ rửa nhà vệ sinh bằng bàn chải đánh răng trong khi những đứa trẻ khác đứng nhìn.
Nhiều ngày trôi qua thành một tuần. Không có tin tức gì từ Bảo Long. Dĩ nhiên là không. Linh Chi có lẽ đang bị "gặp ác mộng" hoặc "cảm thấy ớn lạnh", và anh ta quá bận rộn đóng vai anh hùng để nhớ đến cô gái mà anh ta đã bỏ lại trong địa ngục.
Tốt thôi. Tôi sẽ tự cứu mình.
Tôi biết bà Hạnh đang ăn cắp tiền từ quỹ quyên góp của mái ấm. Ở kiếp trước, phải mất nhiều năm bà ta mới bị bắt. Tôi không có nhiều năm như vậy.
Trong những buổi dọn dẹp khuya, tôi lẻn vào văn phòng của bà ta. Dưới vỏ bọc lau bụi, tôi tìm thấy cuốn sổ kế toán của bà ta, đầy những con số gian lận, và một khoản tiền mặt giấu trong lỗ thông hơi. Tôi dùng một chiếc điện thoại lậu của một đứa trẻ khác, một thứ đồ bỏ đi với màn hình nứt, và chụp ảnh mọi thứ.
Sau đó, tôi gọi cho một phóng viên mà tôi nhớ từ kiếp trước, một nhà báo trẻ đầy tham vọng sẽ chộp lấy một câu chuyện như thế này.
Cái giá cho sự tự do của tôi là một cánh tay bị gãy. Bà Hạnh bắt gặp tôi đang gọi điện. Bà ta nổi cơn thịnh nộ, tóm lấy tay tôi và vặn nó cho đến khi tôi nghe thấy một tiếng "rắc" đến rợn người. Cơn đau nóng rực, nhưng khi nằm trên sàn, ôm lấy cánh tay vô dụng của mình, tôi mỉm cười. Mọi chuyện đã xong.
Hai giờ sau, xe cảnh sát và xe tin tức tràn ngập Mái ấm Tình Thương. Khi họ lôi một bà Hạnh đang la hét ra ngoài trong còng tay, một nhóm con trai lớn hơn chặn tôi lại trong sân.
"Con khốn!" một đứa trong số chúng gầm gừ. "Mày đã phá hỏng mọi thứ!"
Tôi không ngạc nhiên. Chúng là con trai của bà ta. Bà ta đã khai chúng là trẻ mồ côi để nhận thêm tiền tài trợ, và chúng sống một cuộc sống đặc quyền bên trong những bức tường này, săn mồi những đứa trẻ khác. Chính chúng là những kẻ đã đẩy Linh Chi.
Chúng vây lấy tôi, nắm đấm giơ lên. Tôi dùng cánh tay lành lặn để bảo vệ đầu, chuẩn bị cho cú va chạm.
Tên cầm đầu, một thằng con trai to con tên Thắng, nhặt một hòn đá lởm chởm. "Cái này cho mẹ tao," nó khạc nhổ.
Nó lao tới.
Đột nhiên, một bóng người lao vào nó, khiến nó bay đi.
Đó là Bảo Long.
Anh ta đứng che cho tôi, dùng thân mình che chắn khi hòn đá rơi xuống, đập vào bên đầu anh ta.
Anh ta loạng choạng, máu chảy từ một vết rách trên thái dương, nhưng anh ta không ngã. Anh ta chỉ quay sang tôi, một vẻ hoang dại, đắc thắng trong đôi mắt đẫm máu. "Anh đã nói với em rồi, An Hạ," anh ta thở hổn hển. "Anh đã nói anh sẽ cứu em."
Có thể bạn cũng thích





