
Tình yêu mưu toán: Tôi đoạt lại tài sản nhờ bạn trai cũ
Chương 2
"Là tôi."
Tôi gõ cửa phòng của Vinh Yến.
Vinh Yến trong phòng ngủ nghe thấy giọng tôi thì hình như có chút ngỡ ngàng, một lúc sau mới bước tới mở cửa.
Anh kiêu ngạo nhìn tôi, đôi môi mỏng nở một nụ cười giễu cợt.
Tôi ngước mắt nhìn anh.
"Em trai à..." Trước đây tôi sẽ gọi anh như vậy trước mặt người khác.
Nghe thấy tôi gọi anh như vậy, Vinh Yến vừa lau tóc vừa cười mà như không.
"Tìm tôi có việc gì vậy, chị dâu?" Anh thốt ra câu cuối nhẹ tênh.
Hình như anh đã uống rượu, dù đã tắm nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.
Tôi nhìn sang bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Tôi có thể vào được không?"
Vinh Yến nhướng mày: "Em chắc chứ?"
Giọng điệu mang theo sự trêu đùa và dò xét.
"Ừm." Tôi đáp.
Nghĩ đến lời của Lâm Phú Tuyết lúc sáng, sao tôi có thể lùi bước được.
Ngay khi cửa phòng ngủ được đóng lại, tôi tiến gần tới chỗ Vinh Yến, người đang quay lưng lại với tôi đợi tôi lên tiếng.
"Vinh Yến, anh... có thể giúp tôi không?"
"Mẹ chồng muốn tôi và Chiêu Chiêu rời khỏi nhà họ Vinh, anh cũng biết, tình trạng sức khỏe của Chiêu Chiêu không lạc quan, nếu rời khỏi nhà họ Vinh, mẹ chồng sẽ lập tức bảo bệnh viện làm thủ tục xuất viện cho chúng tôi, Chiêu Chiêu sẽ chết, tôi xin anh đấy, Vinh Yến."
Tôi đưa tay kéo tay áo của anh.
Giống như hồi trước.
Giờ đây tôi chỉ có thể ỷ vào chút tình cảm cũ kỹ đó của Vinh Yến.
Cũng có thể đã còn chẳng chút tình cảm nào nữa chẳng biết chừng.
Vinh Yến hất mạnh tay tôi ra, vì quán tính, tôi hơi loạng choạng.
Trên mặt vờ tỏ vẻ hoảng hốt.
Anh trông thấy tôi đứng không vững thì lại đưa tay kéo tay tôi rồi cười gằn: "Em định dùng thân phận gì để nói chuyện với tôi? Chị dâu, hay là người tình cũ? Hả?"
Nói rồi, anh kéo tôi gần lại, gần đến mức hai cơ thể sát gần nhau, có thể nghe thấy tiếng tim đập, tiếng hơi thở của nhau.
Tôi cắn chặt môi, sự tức giận của anh ngược lại lại khiến tôi bình tĩnh hơn.
Không đợi anh nói tiếp, tôi đưa tay đè lên vai anh, nhón chân lên hôn lên môi anh.
Sau khi hôn anh, tôi cầu xin: "Chỉ cần anh chịu giúp hai mẹ con tôi, bảo tôi làm gì tôi cũng chịu! Xin anh đó, Vinh Yến!"
Nói xong, nước mắt tôi tuôn rơi.
Những giọt nước mắt này tuôn ra rất đúng lúc.
Tôi rất sợ Chiêu Chiêu gặp phải chuyện ngoài ý muốn, vì Chiêu Chiêu tôi sẵn sàng làm mọi chuyện.
Anh hiểu.
Vinh Yến nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt ấy phức tạp sâu xa, thậm chí còn có chút tức giận.
"Vì con của anh trai tôi, em đúng là không tiếc thứ gì..."
Tôi không nói gì.
Ánh mắt anh ngẩn ngơ, anh lại nói: "Em luôn có thể hi sinh vì người khác, nhỉ."
Anh bế tôi lên, rồi đặt lên giường.
"Em có chắc em sẽ không hối hận vì làm vậy chứ?" Giọng anh cực kỳ lạnh lùng.
Tôi không kìm được mà rụt người lại, sau đó lắc đầu: "Tuyệt đối không hối hận."
Anh ghé sát tai tôi hỏi: "Có phải em cũng từng cầu xin Vinh Bách như vậy không? Em nghĩ anh ta sẽ cảm thấy thế nào sau khi biết chuyện này?"
Câu nói cuối cùng đầy ác ý.
Anh luôn ghét Vinh Bách, mối quan hệ giữa hai anh em họ luôn rất lạnh nhạt.
Cả cơ thể tôi cứng đờ.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, cả người tôi mơ màng, có mấy lần, tôi không chịu nổi mà định trốn chạy, cuối cùng đều bị tóm lại, mãi tới khi tôi ngất đi.
Mơ màng tôi nghe thấy anh nói: "Tô Ly, em nhất định phải giày vò tôi tới phát điên sao?"
"Sao em nghĩ tôi sẽ giúp em chứ?!"
"Nó đâu phải con tôi."
Những lời này như thật như giả, khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Tới khi tỉnh lại, cả người tôi đau nhức nằm trên giường ngủ của mình, tôi vội cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn của Vinh Yến.
... Tối mai không gặp không về nhé chị dâu.
Thấy câu này, tôi không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Thế này tôi có thể yên tâm ở lại nhà họ Vinh, tiếp tục trị bệnh cho Chiêu Chiêu rồi.
Tôi và Vinh Yến từng yêu nhau, trước đây nhà họ Tô cũng là một gia tộc có tiếng ở Thành phố A, vốn dĩ chúng tôi đồng trang lứa, môn đăng hộ đối, là một đôi tình nhân đẹp.
Tiếc là không lâu sau đó, vì đối tác phản bội, nhánh bên của nhà họ Tô tính kế, công ty của bố tôi phá sản, người cả đời kiêu ngạo như ông không thể chịu nổi sự đả kích đó nên đã chọn tự sát, từ đấy mẹ tôi buồn bã mà lâm bệnh năng, em gái thì sắp nghỉ học về nước.
Mọi chuyện đột nhiên ập đến, tôi rơi vào tuyệt vọng.
Sau khi biết chuyện này, Lâm Phú Tuyết liền kiên quyết ngăn cản Vinh Yến đang học tập ở nước ngoài về nước.
Bà ta không muốn anh dây dưa gì với tôi.
Thực ra tôi biết, dù lúc đó Vinh Yến có quay về nước, thì anh vẫn chỉ là một học sinh, anh không thể thay đổi được gì, tôi không trách anh.
Nhưng gia đình tôi rất cần sự trợ giúp, lúc này Vinh Bách đã xuất hiện bên tôi, bằng lòng giúp tôi, đổi lại tôi phải kết hôn với anh ấy.
Vinh Bách thích tôi, tôi biết, nhưng tôi thích Vinh Yến, anh ấy cũng biết.
Vì sức khoẻ của mẹ, vì để em gái có thể tục hoàn thành việc học ở nước ngoài, tôi chấp nhận lời cầu hôn của Vinh Bách.
Đợi tới khi Vinh Yến trăm phương ngàn kế quay về nước, chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi lấy người khác làm chồng.
Từ đó, tôi gọi anh là em trai, anh gọi tôi một tiếng chị dâu.
Tôi biết ơn Vinh Bách, sự xuất hiện của anh ấy khiến nhà họ Tô chúng tôi không rơi xuống đáy vực.
Mẹ tôi không đến nỗi không có thuốc chữa, em gái tôi thì có thể tiếp tục hoàn thành việc học.
Tôi thoát khỏi hồi ức.
Mối quan hệ bí mật này cứ thế duy trì được nửa tháng.
Vinh Yến đã thực hiện lời hứa, anh đã mời chuyên gia tốt nhất cho Chiêu Chiêu, dùng loại thuốc đặc hiệu tốt nhất.
Mãi tới khi tôi về nhà tự lấy đồ, vừa bước ra khỏi phòng bèn nhìn thấy chị Mai, trợ lý của Lâm Phú Tuyết.
Cô ta khinh thường nói với tôi: "Phu nhân đang đợi cô ở phòng khách."
Ánh mắt đó như thể đang nói, cô đúng là hạ tiện.
Có thể bạn cũng thích





