Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Lâm vào đường cùng, Tần Yên buộc phải chấp nhận giao dịch đầy nhục nhã với chồng cũ – Cố Hàn Đình. Vì trả thù cho người trong mộng, anh khiến gia đình cô phá sản và ép cô trở thành người tình bí mật. Ban ngày cô bị tình địch hành hạ, ban đêm lại chịu đựng sự chiếm hữu của anh để cứu em trai. Đỉnh điểm đau đớn là khi anh trơ mắt nhìn cô bị đẩy ngã từ tầng cao. Nhiều năm sau, Tần Yên rạng rỡ trở về với tư cách nữ đại gia, khiến anh trắng tay. Đối diện với lời cầu xin tái hôn muộn màng của người đàn ông đang hối hận đến phát khóc, cô lạnh lùng sánh bước bên đối thủ của anh, quyết tâm gạt bỏ quá khứ để bảo vệ tổ ấm cùng đứa con nhỏ của mình.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Tần Yên nhìn bờ môi mỏng quyến rũ như vậy của anh.

Chỉ cảm thấy, trái tim sắp bị anh đập cho vỡ vụn rồi!

Bàn tay siết chặt đến mức xé rách vạt áo, sắc mặt còn trắng hơn cả tờ giấy.

"Cố Hàn Đình, anh âm mưu đoạt quyền suốt hai năm, nuốt chửng nhà họ Tần của tôi, đón bạch nguyệt quang của anh trở về, anh hại tôi mất đi tất cả, như vậy còn chưa đủ sao? Bây giờ còn bắt tôi làm tình nhân, làm công cụ sinh đẻ cho các người?"

Tần Yên cười đến mức trào nước mắt, trái tim đau đớn không sao nhịn nổi: "Anh nằm mơ đi! Nếu anh đã yêu Trần Tuyết Nhi của anh đến thế, tại sao lúc trước còn muốn kết hôn với tôi?"

"Cô không biết sao?" Cố Hàn Đình lạnh lùng nhếch môi: "Còn định giả ngu à?"

"Giả ngu cái gì?"

Nụ cười trên môi người đàn ông biến mất: "Hai năm trước, bố cô đã âm thầm bắt cóc Tuyết Nhi, ông ta cho rằng Tuyết Nhi sẽ đe dọa cuộc hôn nhân của cô, nên đã tàn nhẫn giam cầm cô ấy! Tại sao lúc trước tôi kết hôn với cô, bây giờ tại sao lại ly hôn với cô, đã hiểu rõ chưa?"

Trong đầu Tần Yên ầm một tiếng, cô lắc đầu: "Không thể nào, Trần Tuyết Nhi chẳng phải đã ra nước ngoài rồi sao?"

"Ra nước ngoài? Hừ. Ba tháng trước tôi đã tìm thấy cô ấy trong nhà tự của nhà họ Tần, khắp người cô ấy đầy vết thương, mất đi tử cung, trên đường chạy trốn, mẹ cô ấy vì bảo vệ cô ấy mà chết, đó là người vú nuôi đã nuôi nấng tôi!" Cố Hàn Đình gằn từng chữ: "Nhà họ Tần các người có đáng chết hay không?"

Tần Yên trợn tròn mắt, muốn giải thích: "Bố tôi tuyệt đối không phải loại người đó! Tôi hoàn toàn không hề biết chuyện này..."

Sắc đen trong đáy mắt của Cố Hàn Đình lan rộng, tựa như giông bão sắp ập đến: "Ký tên đi, đền cho Tuyết Nhi một đứa con."

Tần Yên nhìn thấy sự thù hận đậm đặc, anh đã mặc định đó là sự thật.

Cô như rơi vào hầm băng. Anh yêu Tuyết Nhi của anh đến nhường ấy sao?

Cầm lấy bản thỏa thuận đầy nhục nhã kia, cô cười khẩy lùi lại hai bước, xé tan nát cùng với tờ chi phiếu: "Tôi có làm tình nhân cho ai cũng không bao giờ làm cho anh! Muốn lấy tôi ra làm trò tiêu khiển ư, anh dẹp cái ý nghĩ đó đi."

Cô yêu anh mà! Sao có thể để anh sỉ nhục không điểm dừng như thế?

Cố Hàn Đình nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương sắc dục chưa tan, xinh đẹp mà vỡ vụn.

Đúng là một báu vật trời sinh. Anh đã cố ý lạnh nhạt suốt hai năm, vậy mà cuối cùng vẫn nếm trải cô!

Đôi mắt của người đàn ông tựa như vực sâu không đáy, thật khó để thấu hiểu cảm xúc u ám kia, anh lạnh lùng nheo mắt: "Miệng còn cứng hơn cả xương nhỉ? Tần Yên, tôi đợi cô đến cầu xin tôi!"

Tần Yên tháo chạy, rời khỏi khách sạn.

Hoảng loạn lao mình vào cơn gió lạnh.

Cảm giác đau nhức mà Cố Hàn Đình để lại trên thân thể cô, hơi thở bá đạo của người đàn ông, đều biến thành cái lạnh thấu xương, từng nhát từng nhát lăng trì trái tim cô.

Tần Yên đau đớn tột cùng, tựa vào tường trong trạng thái kiệt sức, cho đến khi răng môi run lên cầm cập, cô mới nhận ra mắt mình đã nhòe đi vì nước mắt.

Ngước mắt nhìn, theo bản năng cô lại đi về con đường dẫn tới biệt thự nhà họ Tần.

Nhưng giờ đây, cô đã không còn nhà nữa rồi!

Viện phí của bố và em trai quá cao, áp lực đè nặng khiến cô chỉ có thể thuê một căn tầng hầm.

Đệ nhất tiểu thư từng được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, đã bị Cố Hàn Đình nghiền nát vào vũng bùn.

Cô vẫn còn nhớ ngày công ty phá sản, anh thản nhiên ngồi vào chiếc ghế của bố cô, ném ra bản thỏa thuận ly hôn, dùng mũi giày giẫm lên đó, ép cô phải ký tên.

Nếu không, bố cô nhảy lầu tự tử, anh sẽ không cho phép y bác sĩ cấp cứu.

Ba tháng trôi qua, Tần Yên vẫn nhớ rõ cảm giác căm hận ấy, cô đã quỳ dưới đất run rẩy ký tên.

Ba tháng này, đã vô số lần cô cảm thấy mình không sống nổi nữa, nhưng cô không thể chết.

Chính cái đầu óc mù quáng vì yêu của cô đã rước con sói này về, hại nhà họ Tần bại trận thảm hại, tan cửa nát nhà!

Nhưng Cố Hàn Đình, tôi yêu anh đâu chỉ mới hai năm chứ.

Từ lúc nhỏ, khi anh cứu cô một mạng, còn bị thương đến mức mù lòa, cô đã lún sâu vào lưới tình rồi.

Thế nhưng khi lớn lên, anh lại quên mất cô, anh là đứa con bị bỏ rơi của nhà họ Cố, nôn nóng muốn trở mình, nên mới kết hôn với cô trong sự lạnh nhạt và chán ghét.

Giờ đây, cuối cùng Tần Yên đã biết nguyên nhân anh dồn nhà họ Tần vào đường chết.

Cô tuyệt đối không tin. Làm sao bố có thể làm ra chuyện tàn nhẫn không có tính người như vậy, chuyện này có lẽ có hiểu lầm gì đó?

Trong đêm khuya, Tần Yên loạng choạng chạy về bệnh viện, muốn hỏi bố xem tất cả chuyện này rốt cuộc là thế nào.

Nhưng Tần Quân đã là một người thực vật rồi.

Cô không thể hỏi ra được bất cứ điều gì.

Cô nhìn người bố đã gầy rộc đến mức biến dạng, ba tháng trước ông vẫn còn là người giàu nhất oai phong một cõi, là nhân vật đứng đầu trong chốn quan trường.

Tuy ông có đôi chút tàn nhẫn trong công việc, nhưng ông luôn quang minh lỗi lạc, rất cưng chiều con cái, đặc biệt coi cô như viên ngọc quý trên tay mà nuôi dưỡng.

Mười năm trước mẹ cô ngoại tình rồi ly hôn, bố Tần vì để con cái không bị tổn thương nên đã rộng lượng thành toàn cho bà.

Một người hiền lành như vậy, làm sao có thể chứ?

"Bố, hai năm trước chính miệng bố nói với con, Cố Hàn Đình chỉ xem Trần Tuyết Nhi là em gái, anh ta tình nguyện cưới con... Bố sẽ không lừa con, càng không thể giam cầm Trần Tuyết Nhi, đúng không bố?"

Cô lẩm bẩm, chợt nhớ ra bên cạnh Tần Quân có hai người thư ký, nếu bố thực sự làm gì, thư ký không thể nào không biết.

Tần Yên gọi điện cho hai người thư ký đó, nhưng đều không liên lạc được.

Cô phải hỏi qua rất nhiều nơi mới biết được rằng, ngay ngày Tần thị phá sản, hai người thư ký này đều đã bị cho thôi việc và đuổi về quê.

Trùng hợp thế sao?

Tần Yên nhíu mày, nhưng bây giờ Cố Hàn Đình đã độc chiếm quyền lực, chắc chắn sẽ thanh tẩy công ty sạch sành sanh.

Cô suy tính, nhất định phải tìm được hai người này: "Họ có lẽ có thể chứng minh, bố vốn dĩ chưa từng gặp Trần Tuyết Nhi."

"Trần Tuyết Nhi? Ông ấy đã gặp người phụ nữ đó rồi!" Đột nhiên, một giọng nói từ phía cửa xen vào.

Tần Yên đột ngột ngẩng đầu nhìn sang…

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Cô dâu ngân hàng máu
9.5
Suốt bảy năm hôn nhân, tôi đã hiến tủy đến 999 lần để cứu Nhã Châu Ly – người phụ nữ mà chồng tôi, Đoan Tường Lân, hết lòng yêu thương. Ngay cả khi tính mạng tôi ngàn cân treo sợi tóc trên bàn mổ, anh vẫn lạnh lùng ra lệnh mặc kệ cái chết của tôi để bảo vệ 'ánh trăng sáng' của mình. Sự hy sinh mù quáng ấy chỉ đổi lại sự tàn nhẫn đến tột cùng. May mắn thay, tôi được trọng sinh về đúng ngày đầu tiên hiến tủy, thời điểm dùng mạng sống để ép anh kết hôn. Lần này, tôi không còn khao khát tình yêu vô vọng đó nữa. Tờ giấy kết hôn từng là xiềng xích sẽ được tôi đem làm quà tặng cho chính tình nhân của anh.
Bìa tiểu thuyết Đã ngủ riêng rồi, tôi tái hôn mà anh quỳ làm gì?
9.5
Suốt một năm yêu đương, Phó Cảnh Thành chưa từng chạm vào Ôn Nhiễm khiến cô rơi vào rối loạn cảm xúc. Chỉ đến khi thấy anh lén hôn ảnh chị gái mình, cô mới bàng hoàng nhận ra bản thân chỉ là kẻ thế thân. Trong lúc điều trị tâm lý, cô tình cờ gặp gỡ một bác sĩ điển trai và suýt mất kiểm soát. Oái oăm thay, người đó lại chính là tổng giám đốc mới tại công ty cô. Dù cố giữ khoảng cách, Ôn Nhiễm vẫn bị điều động làm trợ lý riêng cho anh. Khi cô quyết định dứt tình để tìm hạnh phúc mới, Phó Cảnh Thành lại hối hận muộn màng, đỏ mắt cầu xin cô quay lại. Đáp lại sự níu kéo đó, Ôn Nhiễm chỉ cười khẩy mỉa mai sự lãnh cảm của anh và dứt khoát rời đi.
Bìa tiểu thuyết Tin nóng! Thiên kim giả ly hôn ngã xuống, chồng cũ lại quỳ rồi
8.8
Sau khi thân phận thật bị bại lộ, Lục Tinh Lan lập tức bị gia đình chồng xua đuổi, cha mẹ và anh trai cũng quay lưng chối bỏ. Giữa lúc cả Kinh Thành chờ đợi cô sụp đổ, Tinh Lan bất ngờ sánh đôi cùng đại lão quyền lực Lệ Cảnh Diễm. Những tưởng chỉ là kẻ ăn bám, cô lại khiến tất cả ngỡ ngàng khi công khai hàng loạt thân phận bí mật cực khủng. Trong khi chồng cũ hối hận muộn màng, Tinh Lan lại hạnh phúc bên người chồng mới cũng sở hữu thế lực không hề kém cạnh. Cặp đôi quyền lực này liên tục gây chấn động các tổ chức quốc tế bằng những màn phối hợp ăn ý, cùng nhau thống trị giới hào môn và khiến mọi kẻ thù phải quỳ gối nể phục.
Bìa tiểu thuyết Từ Vợ Thành Đối Thủ
8.4
Suốt mười năm thanh xuân, tôi cùng Vũ Hữu Quân gầy dựng đế chế kinh doanh từ con số không. Cứ ngỡ hôn nhân viên mãn, nhưng vụ bắt cóc định mệnh đã phơi bày sự thật cay đắng. Giữa làn ranh sinh tử, Quân tàn nhẫn bỏ rơi người vợ đang bị chuốc thuốc để bảo vệ cô nhân tình Dư Trúc Linh. Tôi may mắn sống sót sau khi nhảy xuống biển nhưng lại vĩnh viễn mất đi đứa con trong bụng. Chứng kiến anh ta chăm sóc nhân tình và nghe họ ân ái ngay tại nhà mình, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Nỗi đau mất con và sự phản bội đã biến tình yêu thành thù hận. Sau ca phẫu thuật đau đớn, tôi quyết định liên hệ luật sư để bán sạch cổ phần cho đối thủ của anh ta. Tôi sẽ bắt đầu cuộc ly hôn này bằng cách khiến Vũ Hữu Quân phải trả giá và ra đi với bàn tay trắng.
Bìa tiểu thuyết Cố tổng đừng khóc nữa, phu nhân không cần anh lâu rồi
7.8
Sau hai năm chung sống, Khương Niệm An ngỡ ngàng nhận tin mang thai cũng là lúc người chồng quyền lực ép cô ký đơn ly hôn. Một âm mưu tàn độc khiến cô ngã gục trong vũng máu, dù đau đớn cầu xin anh cứu lấy đứa trẻ nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng tuyệt vọng khi không thể liên lạc được với anh. Quá đau khổ, cô chọn cách rời bỏ đất nước để bắt đầu lại. Nhiều năm sau tại Hải Thị, tên của cô trở thành điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc trước mặt Cố thiếu. Thế nhưng, ngay trong một hôn lễ trọng đại, vị tổng tài cao ngạo ấy lại mất kiểm soát, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ cũ với đôi mắt đỏ hoe: 'Em mang theo con của tôi rồi định gả cho ai?'