
Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm
Chương 3
Cô nhìn thấy em trai mười một tuổi đang tựa bên cửa, dáng người gầy gò thấp bé hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa, em ấy đẩy giá truyền dịch, không ngừng ho khan.
Thiên Vũ sinh ra đã mắc bệnh về máu vô cùng nghiêm trọng.
Mẹ cô không chịu nổi đứa trẻ này, cảm thấy nó là gánh nặng nên đã ngoại tình rồi ly hôn.
Trong mắt người ngoài, nhà họ Tần vẻ vang vô hạn, nhưng nỗi cay đắng khi một mình nuôi dưỡng ba đứa trẻ, chỉ có chính ông ấy biết rõ.
Hơi thở của Tần Yên nghẹn ngào, nhìn em trai, trong lòng trĩu nặng: "Thiên Vũ, em biết gì sao?"
Tần Thiên Vũ đi khập khiễng lại gần, vì bị bệnh lâu ngày nên cơ bắp của cậu đã bị teo lại.
Đứa trẻ nhìn lên giường bệnh: "Em từng thấy ảnh của Trần Tuyết Nhi trong phòng sách của bố, lúc đó bố đã nổi trận lôi đình, còn nói: Cô ta mà cũng dám đe dọa tôi sao? Sau đó bố cùng thư ký Đoàn ra nước ngoài một chuyến, em không biết có phải bố đi gặp Trần Tuyết Nhi kia không?"
Ra nước ngoài?
Nhưng Cố Hàn Đình lại nói, anh tìm thấy Trần Tuyết Nhi ở nhà tự của nhà họ Tần.
Còn nữa, ai đã đe dọa bố?
Tần Yên nheo mắt, bắt đầu suy ngẫm về Trần Tuyết Nhi.
Trước khi kết hôn với Cố Hàn Đình, cô mới chỉ gặp Trần Tuyết Nhi đúng một lần.
Cô ta vừa khóc vừa gọi điện tới chúc phúc cho cô và Cố Hàn Đình, nói rằng mình chỉ coi Hàn Đình là anh trai, giờ phải rời đi nhưng lại không có tiền.
Tần Yên vốn có tính tình trong sáng rõ ràng, Trần Tuyết Nhi muốn một vạn, cô mang hẳn mười vạn tới giúp đỡ cô ta.
Ngay khoảnh khắc cô đưa tiền cho Trần Tuyết Nhi, Cố Hàn Đình đột nhiên xuất hiện với gương mặt lạnh băng, chất vấn Tần Yên có phải định dùng tiền để đập người khác không?
Còn Trần Tuyết Nhi thì như một đóa hoa trắng nhỏ chịu đủ mọi uất ức, ôm lấy tiền, cứ thế khóc lóc đầy vẻ sợ sệt khúm núm.
Sau lần đó, Cố Hàn Đình vô cùng chán ghét Tần Yên!
Trần Tuyết Nhi hình như chẳng làm gì cả, nhưng lại vô cùng có ý vị.
Thu hồi suy nghĩ, ánh mắt của Tần Yên trở nên lạnh lẽo: "Chuyện của bố nhất định có ẩn tình sâu xa hơn!"
"Ẩn tình gì chứ? Trần Tuyết Nhi có phải đang ở bên anh rể... ở bên Cố Hàn Đình không?" Thiên Vũ nhỏ giọng hỏi, giọng nói lạnh lùng.
"Anh ta không còn là anh rể của em nữa." Tần Yên không muốn trả lời, lòng đau như bị kim châm.
"Khụ khụ."
Nghe tiếng em trai ho, cô ngẩng đầu lên, chợt phát hiện áo của cậu đã rách, bàn tay nhỏ nhắn đang giấu ra sau lưng.
Cô kéo tay cậu ra xem, trên cánh tay cậu đã rỉ máu, trán cũng sưng một cục.
Sắc mặt của Tần Yên trở nên lạnh lẽo: "Có phải em bị người ta đánh không?"
"Nửa đêm không ngủ ở phòng bệnh nhi, sao lại chạy tới chỗ bố làm gì?"
Gương mặt gầy gò của Tần Thiên Vũ khựng lại, cậu đột ngột tránh né cô: "Không có gì đâu, chị đừng quản!"
"Thiên Vũ!"
Tần Yên lo lắng túm lấy cậu, đoán ra được điều gì đó: "Có phải vì nợ viện phí nên bác sĩ khoa nhi đuổi em đi không?"
Đứa trẻ nhìn cô bằng đôi mắt đen láy bướng bỉnh, nước mắt bắt đầu chực trào.
Tần Thiên Vũ nghiến răng: "Họ đuổi em thì đuổi em, em đánh trả lại họ! Nhưng Tần Yên, em không cho phép chị vì bệnh của em mà tới câu lạc bộ tiếp rượu nữa, nghe thấy chưa?"
Tần Yên đờ người, không thể chịu nổi: "Là người ở bệnh viện nói xấu sau lưng chị sao?"
"Em chết thì thôi! Chị là viên ngọc quý của bố, không được vì em mà hủy hoại bản thân mình." Tần Thiên Vũ gập người ho khan, rất tức giận.
Đôi mắt đẹp của Tần Yên đỏ hoe, trong lòng vừa ấm áp vừa xót xa.
Làm sao có thể không cứu cậu cho được?
Em trai còn phải phẫu thuật, chi phí lọc máu và thuốc nhập khẩu hàng tuần vô cùng đắt đỏ, cô đã nợ một khoản viện phí khổng lồ.
Cô thực sự không còn đồng nào nữa rồi, nên đêm nay mới phải đi bán thân.
Nhưng lại đụng trúng Cố Hàn Đình, bị sỉ nhục nặng nề, phải ra về tay trắng.
Cảm giác bất lực tràn khắp toàn thân, cô còn chưa biết phải ăn nói thế nào với chị Bạch, chị Bạch còn phải lấy tiền hoa hồng nữa.
Vừa nghĩ tới đó, điện thoại đã đổ chuông thúc giục.
Sắc mặt của Tần Yên khẽ biến đổi, nhấc máy: "Chị Bạch..."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng mắng nhiếc lạnh lùng: "Tần Yên! Sao cô lại làm hỏng việc rồi, còn đắc tội với khách hàng lớn nữa Uổng công tôi tốn sức bấy lâu, tối mai đến câu lạc bộ, thanh toán tiền rồi cút xéo cho tôi!"
"Không được, tôi xin chị, chị Bạch."
Cô "Soạt" một cái ngã quỵ xuống đất, là Cố Hàn Đình đúng không?
Vì cô từ chối bản khế ước tình nhân của anh, nên anh định đuổi cùng giết tận cô rồi.
Nhưng thuốc của Thiên Vũ không thể dừng được!
Trong tất cả các công việc bán thời gian của cô, làm ở câu lạc bộ là có tiền nhanh nhất.
Dù có phải vứt bỏ liêm sỉ, cô cũng phải cầu xin chị Bạch.
Trong đêm tối, Tần Yên vẫn thay "Đồng phục hộp đêm" như thường lệ.
Trong căn văn phòng lộng lẫy của câu lạc bộ, chị Bạch lại chẳng hề nể mặt cô: "Chính ông chủ lớn đứng sau muốn sa thải cô, đi làm mang thai hộ mà có thể đắc tội khách hàng đến mức này, tôi cũng phục cô luôn rồi. Đúng là chỉ có cái nhan sắc rỗng tuếch, cô vẫn tưởng mình còn là đệ nhất thiên kim sao?"
Khi Tần Yên mới tới câu lạc bộ, rất nhiều đàn ông muốn mua cô đi khách, nhìn thấy cô là mắt không rời đi nổi.
Cô đúng là một báu vật, vẻ rực rỡ được nuôi dưỡng từ lụa là gấm vóc, làn da trắng hồng mịn màng, đôi mắt hạnh linh động, thân thể thanh khiết như ngọc, chỉ cần đứng đó không làm gì cũng đủ lấy mạng đàn ông.
Chị Bạch vốn định dựa vào cô để kiếm một món hời lớn, lúc này lại lạnh lùng thờ ơ: "Lấy lương đi, rồi đi mau đi!"
"Chị Bạch, tôi thực sự rất thiếu tiền." Tần Yên nghẹn ngào nói.
"Vào đây rồi ai mà chẳng thiếu tiền?" Chị Bạch nghiêm giọng lườm cô, thấy thần sắc của cô ủ rũ, cuối cùng cũng dịu giọng lại: "Nghĩ lại xem rốt cuộc cô đã đắc tội với ai? Hoặc là đi tạ lỗi xem có giữ được việc không, hoặc là tìm một người đàn ông khác mà bán. Tối nay tôi không đuổi cô nữa."
Gương mặt hồng hào mềm mại của Tần Yên sững lại một chút.
Cô cay đắng gật đầu: "Cảm ơn chị Bạch."
Cô cười khẩy, còn có thể đắc tội với ai nữa chứ? So với việc phải tới trước mặt Cố Hàn Đình quỳ lạy một lần nữa, cô thà nghĩ cách khác còn hơn.
Hít một hơi thật sâu, Tần Yên mím chặt đôi môi nhợt nhạt, đi ra hành lang.
Câu lạc bộ Lam Kinh là chốn ăn chơi xa hoa bậc nhất Cảng Thành, ông chủ đứng sau vô cùng bí ẩn, chưa ai từng gặp qua, nhưng có thể xây dựng nơi này thành địa bàn của giới quyền quý ăn cả hai giới trắng đen thì người này chắc chắn không hề đơn giản.
Ngay cả bức tường cũng được ốp kính pha lê, sáng loáng soi rõ bóng người.
Tần Yên bất chợt nhìn thấy trên mặt tường phản chiếu gương mặt của một người phụ nữ.
Đang đứng ngay trước mặt cô.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, cả người bỗng chốc sững sờ.
Trần Tuyết Nhi?
Có thể bạn cũng thích





