
Sau khi ly hôn, tổng tài quỳ gối xin tái hợp
Chương 2
"Tô Thiên Từ!"
Lăng Bắc Khiêm chằm chằm nhìn cô, đôi mắt vốn vạn năm không chút gợn sóng nay hằn lên những tia máu giận dữ: "Thế nào là bỏ đứa bé đi là điều đúng đắn hả?"
"Đứa bé là của cả hai chúng ta!"
"Tôi còn chưa biết đến sự hiện diện của nó, cô đã tự ý quyết định tước bỏ mạng sống của nó!"
"Anh quan tâm sao?"
Tô Thiên Từ ngắt lời anh, cô bình thản ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ ngầu vì phẫn nộ của anh: "Đâu phải tôi không thông báo cho anh."
"Hai tiếng trước tôi đã gọi điện cho anh, lúc đó anh đang làm gì?"
"Trước khi phẫu thuật tôi cũng đã gửi cho anh mấy tin nhắn, anh có thèm liếc mắt nhìn lấy một cái sao?"
Gương mặt đầy giận dữ của Lăng Bắc Khiêm dần trở nên căng cứng.
Hai tiếng trước... Vũ Nhu vừa đến sân bay.
Lúc này anh mới nhíu mày lấy điện thoại ra, muốn kiểm tra xem có thật là mình đã bỏ lỡ cuộc gọi của Tô Thiên Từ hay không.
Cảnh tượng trước mắt khiến Tô Thiên Từ cảm thấy trái tim mình đã nguội lạnh hoàn toàn.
Lăng Bắc Khiêm nhíu mày xem xong nhật ký cuộc gọi, lại mở tiếp giao diện tin nhắn và WeChat, tất cả đều trống trơn.
Anh chau mày, đôi mắt lạnh lùng quét qua Tô Thiên Từ: "Tôi còn tưởng do sân bay quá ồn nên không nghe thấy điện thoại của cô, nhưng sự thực là cô vốn chẳng hề gọi cho tôi!"
Anh đưa màn hình điện thoại ra trước mặt cô, gương mặt đầy vẻ khinh bỉ: "Mười mấy cuộc gọi, đã gửi tin nhắn?"
"Tô Thiên Từ, thủ đoạn nói dối của cô bây giờ càng lúc càng thấp kém rồi đấy!"
Tô Thiên Từ nhếch môi cười lạnh: "Tôi nói dối hay là anh nói dối?"
"Xóa sạch cuộc gọi và tin nhắn tôi gửi cho anh là có thể hùng hổ tới đây hỏi tội tôi sao?"
Vừa nói, cô vừa lấy điện thoại của mình ra: "Lăng Bắc Khiêm, không lẽ anh không biết bên máy tôi cũng có lịch sử ư?"
"Ai ui!"
Đúng lúc này, cách đó không xa vang lên tiếng rên rỉ đau đớn nũng nịu của một người phụ nữ: "Bụng em đau quá..."
"Vũ Nhu!"
Gần như ngay khoảnh khắc giọng nói của Ôn Vũ Nhu vang lên, Lăng Bắc Khiêm lập tức xoay người, sải bước dài lao về phía cô ta: "Sao thế? Lại đau bụng à?"
Ôn Vũ Nhu gật đầu, nước mắt chực trào: "Anh Bắc Khiêm, em đau quá..."
"Đi, anh đưa em đi tìm bác sĩ trước, đưa phiếu đăng ký khám bệnh lúc nãy cho anh."
Ôn Vũ Nhu ngoan ngoãn gật đầu, đưa thứ đang cầm trong tay cho anh, hai người họ thân mật xoay người rời đi.
Tô Thiên Từ, người vừa mới thực hiện phẫu thuật xong, cầm điện thoại đứng chết trân tại chỗ, trân trối nhìn chồng mình đưa người phụ nữ khác vào phòng khám khoa phụ sản.
Cô cụp mắt nhìn mười mấy cuộc gọi đi trong máy mình, khóe môi hiện lên một nụ cười tự giễu.
Tìm được bằng chứng chứng minh Lăng Bắc Khiêm nói dối thì có ích gì chứ?
Chẳng qua chỉ là để bản thân nhìn thấy rõ sự thờ ơ của người đàn ông này dành cho mình hơn mà thôi.
Cô cứ ngỡ Lăng Bắc Khiêm xuất hiện ở đây là vì đọc được tin nhắn nên mới cố tình chạy tới.
Hóa ra là anh đưa Ôn Vũ Nhu đến khoa phụ sản khám bệnh nên thuận tiện liếc nhìn cô một cái.
Thật nực cười.
Lấy thuốc xong rời khỏi bệnh viện, Tô Thiên Từ vừa về đến nhà thì dạ dày đột nhiên co thắt dữ dội, một luồng khí nóng cuộn trào lên cổ họng.
Tô Thiên Từ vớ lấy tờ giấy ăn bịt miệng lại, lao nhanh vào phòng vệ sinh.
Sắc máu lập tức nhuộm đỏ bồn cầu.
Lại nôn ra máu rồi.
Tô Thiên Từ ôm bồn cầu không biết đã nôn bao lâu, cuối cùng ngất lịm đi.
Đến khi cô bị chú mèo Ragdoll tên Nhung Nhung mà mình nuôi liếm tỉnh thì đã là chuyện của hơn một tiếng sau.
Người phụ nữ xoa đầu chú mèo, gắng gượng đi ra khỏi phòng vệ sinh.
Vì cơ thể quá suy yếu, mới đi được hai bước, người cô đã "rầm" một tiếng ngã khuỵu xuống sàn.
Trong cơn mê man, cô thấy một đôi giày da thủ công cao cấp từ phía cửa chậm rãi bước về phía mình, rồi dừng lại ngay trước mặt.
Sau đó, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh lùng xen lẫn châm chọc của người đàn ông: "Tô Thiên Từ, quyết định bỏ đứa bé là do cô đưa ra, bây giờ cô giả vờ đáng thương cho ai xem?"
Có thể bạn cũng thích





