
Sau khi ly hôn, tổng tài quỳ gối xin tái hợp
Chương 3
Nằm rạp dưới sàn, Tô Thiên Từ nuốt ngược vị tanh ngọt đang trào lên nơi cổ họng, gồng mình đứng dậy.
"Anh quay lại đây làm gì?"
Giờ này, chẳng phải anh nên ở bệnh viện để chăm sóc cho Ôn Vũ Nhu bảo bối của anh sao?
Nhìn gương mặt nhợt nhạt lại đầy vẻ xa cách của người phụ nữ, Lăng Bắc Khiêm xoay người, thong thả tựa vào ghế sofa, hơi ngả người ra sau nhìn cô: "Sự nghiệp trong nước của Vũ Nhu vừa mới bắt đầu, nếu chuyện cô ấy đến khoa phụ sản hôm nay lộ ra ngoài..."
"Liên quan gì đến tôi?"
Tô Thiên Từ nheo mắt cười lạnh, gương mặt tràn ngập sự châm chọc: "Một người vợ vừa mới mất con như tôi còn phải có nghĩa vụ giữ gìn hình tượng cho tiểu tam bên ngoài của anh sao?"
Chẳng trách Lăng Bắc Khiêm lại nỡ bỏ mặc bảo bối của mình để quay về đây, hóa ra là sợ cô sẽ rêu rao chuyện hôm nay, làm ảnh hưởng đến tiền đồ của người anh yêu!
Hai chữ "tiểu tam" thốt ra từ miệng cô khiến giọng nói của Lăng Bắc Khiêm chợt trở nên lạnh giá: "Cô đang nói lung tung gì đó?"
Tô Thiên Từ nhìn xoáy vào mặt anh, gằn từng chữ: "Tôi nói nếu Ôn Vũ Nhu thực sự quan tâm đến hình tượng như vậy thì đừng có làm tiểu tam, đừng để mắc bệnh phụ khoa, và đừng có đến bệnh viện công mà khám bệnh!"
Lăng Bắc Khiêm nheo mắt, cơn thịnh nộ tỏa ra khiến áp suất trong phòng khách như tụt xuống vài độ: "Lúc cô gả cho tôi, cô thừa biết trong lòng tôi vẫn luôn có Vũ Nhu, chẳng phải chính cô đã thừa dịp tôi hôn mê mà nhờ ông nội sắp xếp bắt tôi lấy cô sao?"
"Cô có tư cách gì mà nói Vũ Nhu là tiểu tam?"
Nụ cười nơi khóe môi Tô Thiên Từ trở nên cay đắng: "Phải rồi, ban đầu là tôi sai."
Ba năm trước Lăng Bắc Khiêm bị tai nạn xe, hôn mê bất tỉnh.
Ôn Vũ Nhu khi ấy đã lén lút ra nước ngoài.
Lúc đó cô cứ ngỡ Vũ Nhu đã thực sự ruồng bỏ anh và sẽ không quay lại nữa, nên mới cầu xin ông nội Lăng để được gả cho anh, chăm sóc anh cả đời.
Cô đã dốc lòng dốc sức chăm nom suốt nửa năm trời, Lăng Bắc Khiêm mới dần tỉnh lại.
Căn bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối hiện giờ của cô liên quan rất lớn đến thói quen sinh hoạt thất thường thời điểm chăm sóc anh khi ấy.
Lúc đó cô ngây ngô tưởng rằng tấm chân tình của mình nhất định sẽ sưởi ấm được trái tim anh, nhưng giờ đây, cô đã vắt kiệt sức khỏe của mình, không còn cách nào khác đành bỏ đi đứa con.
Là vợ hợp pháp của anh, vậy mà ngay cả việc mắng Ôn Vũ Nhu một câu cũng bị anh dạy dỗ thế này.
Hóa ra trái tim bằng đá thì không bao giờ sưởi ấm được.
Nghĩ đến đây, Tô Thiên Từ nhếch môi, nở nụ cười chua chát với Lăng Bắc Khiêm: "Tôi tác thành cho hai người."
Và cũng là để giải thoát cho chính mình.
Cuộc hôn nhân này đáng lẽ phải kết thúc từ lâu rồi, chỉ là do cô cứ mãi khổ sở níu giữ mà thôi.
Sự tuyệt vọng và thản nhiên nơi đáy mắt người phụ nữ khiến lòng Lăng Bắc Khiêm nảy sinh một nỗi bực bội vô cớ: "Cô có ý gì?"
"Lăng Bắc Khiêm."
Nỗi đau lớn nhất chính là lòng đã nguội lạnh.
Tô Thiên Từ không ngờ rằng khi tình cảm năm năm kết thúc, cô lại bình thản đến mức không rơi nổi một giọt lệ: "Chúng ta ly hôn đi."
"Ly hôn?"
Lăng Bắc Khiêm im lặng một hồi, rồi cười nhạt đầy lạnh lẽo: "Tô Thiên Từ, cô lại định giở trò gì?"
"Trước thì phá thai, sau thì đòi ly hôn, nếu tôi đồng ý, có phải cô lại định chạy đến trước mặt ông nội để mách không?"
"Tôi chưa bao giờ mách lẻo với ông nội, trước đây không, sau này cũng sẽ không."
Tô Thiên Từ khẽ mỉm cười, cô ngồi thụp xuống, lấy bản thỏa thuận ly hôn được cất trong ngăn kéo bàn trà ra.
Đúng lúc này, điện thoại của người đàn ông đổ chuông.
"Vũ Nhu."
Lăng Bắc Khiêm lập tức lo lắng đứng bật dậy: "Sao vậy?"
"Được, anh quay lại ngay!"
Nói xong, người đàn ông vừa cúp máy vừa vớ lấy áo khoác vắt trên ghế sofa, rảo bước đi thẳng ra phía cửa lớn.
Nhìn bản thỏa thuận ly hôn trong tay, người phụ nữ nhíu mày gọi với theo: "Ký xong rồi hãy đi, không mất của anh đến vài giây đâu."
Thế nhưng người đàn ông lại như chẳng nghe thấy lời cô, anh cầm áo khoác, đóng sầm cửa lại rồi rời đi.
Tô Thiên Từ nhắm mắt lại, im lặng hồi lâu, cuối cùng cầm bút lên, ký tên mình vào trang cuối cùng của bản thỏa thuận ly hôn.
Sau khi ném bản thỏa thuận lên bàn trà, cô vừa bế Nhung Nhung lên lầu dọn dẹp hành lý, vừa gọi điện liên lạc với cô bạn thân Yến Vân Thư ở Hải Thành đến đón mình.
Cô đã nhìn rõ tất cả rồi.
Trong mắt Lăng Bắc Khiêm, cô còn không bằng một sợi tóc của Ôn Vũ Nhu.
Ôn Vũ Nhu chỉ cần kêu đau một tiếng, gọi một cú điện thoại là đủ khiến Lăng Bắc Khiêm lo lắng đến mức phớt lờ cô hoàn toàn.
Cô đã vì người đàn ông này mà thương tích đầy mình, mang trong mình căn bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối chỉ còn sống được ba tháng.
Cho nên ba tháng cuối cùng này, cô không muốn tiếp tục cố chấp giữ lấy cuộc hôn nhân không lối thoát này nữa.
Có thể bạn cũng thích





