
Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi
Chương 2
"Nhưng mà, tính tình Vãn Anh kiêu ngạo, trong mắt không dung thứ được một hạt cát, không hiền lành dễ bắt nạt như Thanh Ly đâu. Em ấy không thể chịu nổi việc cậu tìm một thế thân giống hệt em ấy như vậy!"
"Chơi thôi mà, đợi Vãn Anh về nước, tôi sẽ xem xét và xử lý thôi."
"Cậu tự biết chừng mực là được rồi."
Bàn tay Vân Thanh Ly vịn trên tay nắm cửa không kìm được mà run rẩy, từng luồng hơi lạnh buốt bốc lên từ lòng bàn chân.
Trái tim cô giống như bị một bàn tay sắt bóp chặt, mặc sức nhào nặn đập phá, vỡ tan thành từng mảnh, khiến cô không thở nổi, đau tới mức phải khom cả lưng.
Cô là thiên kim thật của nhà họ Bạch, tới năm mười bảy tuổi mới được nhà họ Bạch tìm về.
Bất luận cô có ngoan ngoãn hiểu chuyện, chu đáo lấy lòng tới đâu, thì bố mẹ và anh cả, anh hai đều chỉ thiên vị thiên kim giả Bạch Vãn Anh.
Rất may bà nội lại thật lòng thương cô.
Vào ngày sinh nhật năm mười tám tuổi, bà nội đã tặng cô chiếc vòng ngọc gia truyền của nhà họ Bạch. Bạch Vãn Anh ghen ghét trong lòng, khóc lóc làm ầm lên, cuối cùng bố mẹ đã đền bù cho Bạch Vãn Anh một căn biệt thự sang trọng trị giá một trăm bảy mươi lăm tỷ.
Nhưng không lâu sau, vào một buổi tối khi Vân Thanh Ly đang trên đường về nhà thì bắt gặp vài tên côn đồ.
Chúng kéo cô vào một con hẻm tối, cô ra sức chống cự và bị đâm hai nhát.
Máu chảy đỏ hết toàn thân, bọn côn đồ hoảng sợ bỏ chạy, cô lê lết vết máu bò ra khỏi con hẻm để cầu cứu.
Cô được đưa tới bệnh viện, nhưng suýt chút đã mất đi tử cung.
Vụ việc đó được đăng lên bản tin xã hội, gây xôn xao dư luận.
"Nghe nói chưa, thiên kim thật của nhà họ Bạch bị luân phiên cưỡng bức, ngay cả tử cung cũng bị phá hỏng phải cắt bỏ!"
"Trời ơi, như thế chẳng phải đã trở thành con gà mái không biết đẻ trứng hay sao? Vốn đã thô thiển quê mùa, chẳng có điểm nào so bì được với thiên kim giả, lần này e là ế chỏng chơ trong nhà họ Bạch rồi, chẳng thể gả đi được nữa."
"Rốt cuộc đã bị bao nhiêu thằng đàn ông cùng chơi vậy? Tôi mà là cô ta, tôi đã sớm nhảy sông tự tử rồi."
Những lời đồn đại và chế nhạo lan truyền khắp nơi.
Khoảng thời gian đó, chính người bạn thanh mai trúc mã Thẩm Hàn Chu đã ở bên cạnh bầu bạn, chăm sóc cô.
Khi mọi người đều phỉ nhổ cô, anh ta đã bất chấp áp lực từ cả thành phố, đứng ra bày tỏ tình cảm với cô.
Anh ta còn chuẩn bị một màn cầu hôn hoành tráng, ngỏ lời câu hôn với cô gái mười tám tuổi là cô.
Anh ta đưa cô đi du lịch, dùng sự dịu dàng để chữa lành cho cô.
Khi còn nhỏ cô bị đuối nước, chính Thẩm Hàn Chu đã cứu cô, bắt đầu từ khi đó là cô đã trở thành cái đuôi nhỏ của anh ta.
Cô vốn đã yêu thầm anh ta, lời tỏ tình và sự chữa lành của anh ta khiến cô chìm sâu vào trong như một giấc mơ. Cô cũng bất chấp sự phản đối của nhà họ Bạch, để đến với một người nghèo rớt mồng tơi tay trắng như anh ta.
Cô cùng anh ta khởi nghiệp, cùng anh ta sống trong tầng hầm, khổ cực mệt mỏi tới đâu cũng không sợ. Hai năm sau, họ đi đăng ký kết hôn như kế hoạch. Sau khi cưới, anh ta vẫn dịu dàng chu đáo, hai người họ yêu thương nhau như thuở ban đầu, bắt đầu chuẩn bị mang thai.
Mọi thứ đều tốt đẹp tới mức khiến Vân Thanh Ly cho rằng Thẩm Hàn Chu là ánh sáng, là sự cứu rỗi và là giấc mơ đẹp của đời mình, là sự đền bù tốt nhất mà ông trời dành cho cô.
Nhưng dù thế nào thì cô cũng không thể ngờ được, người mà Thẩm Hàn Chu thật lòng yêu thương hóa ra lại chính là Bạch Vãn Anh.
Chả trách mà khi cô vừa nhìn thấy Tô Khả Khả, lập tức cảm thấy rất quen mắt, chẳng phải là vì có năm phần giống với dáng vẻ yếu đuối như đoá sen trắng của Bạch Vãn Anh còn gì?
Thì ra, Thẩm Hàn Chu tỏ tình, cầu hôn, kết hôn với cô, tất cả đều là vì che giấu cho Bạch Vãn Anh, hiến thân vì Bạch Vãn Anh!
Ha, anh ta thật si tình.
Vậy Vân Thanh Ly cô được xem là gì đây?
Là vật tế cho mối tình xuyên thế kỷ của họ à?
Hay là vật hy sinh cho hành động cưng chiều, bảo vệ em gái của bọn họ?
Có phải cô cũng cần nói lời cảm ơn họ vì đã dệt nên bao nhiêu giấc mộng đẹp đẽ cho cô hay không?
"Ai đó?"
Một giọng nói trầm lạnh vọng ra từ phía sau cánh cửa.
Thẩm Hàn Chu đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt đen láy quét qua cánh cửa đang hé mở, đột nhiên đứng bật dậy.
Anh ta sải bước đôi chân dài, toàn thân toát lên vẻ lạnh lùng đi tới trước cửa phòng làm việc, kéo mạnh cánh cửa đôi nặng trịch, ánh mắt sắc bén quét nhìn xung quanh.
Và rồi, bên ngoài cửa không có lấy một bóng người.
Không có ai cả.
Trong lúc anh ta đang cau mày đầy nghi hoặc, thì Chu Thành vội vã bước tới.
"Khi nãy ai đã tới đây?" Ánh mắt Thẩm Hàn Chu đầy áp lực.
Chu Thành không biết đã xảy ra chuyện gì, không dám giấu giếm, vội vàng cung kính trả lời.
"Thẩm tổng, phu nhân đã tới. Bắt gặp Tô Khả Khả, hình như có chút tức giận. Anh không nhìn thấy phu nhân sao?"
"Vân Thanh Ly đã tới đây ư?" Bạch Thừa Trạch cũng chạy tới, sắc mặt thay đổi.
Thẩm Hàn Chu nhíu chặt mày lại, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác hoảng loạn lạ lẫm. Anh ta nhìn Chu Thành bằng ánh mắt lạnh lùng.
"Lập tức đi kiểm tra camera giám sát."
Có thể bạn cũng thích





