Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi

Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi

Năm mười tám tuổi, Vân Thanh Ly rơi vào bi kịch khi bị làm nhục, chính Thẩm Hàn Chu đã cứu rỗi và cho cô một cuộc hôn nhân ấm êm. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Anh cưới cô để bảo vệ người tình trong mộng khỏi cảnh tù tội, coi cô như vật hy sinh thế thân. Khi sự thật phơi bày và bạch nguyệt quang quay về, Thanh Ly dứt khoát ly hôn. Thẩm Hàn Chu ngạo mạn tin rằng cô sẽ phải quỳ gối cầu xin quay lại, nhưng anh đã lầm. Thanh Ly tái xuất rực rỡ với tư cách ngôi sao công nghệ, khiến anh hối hận quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ. Tuy nhiên, lúc này bên cạnh cô đã có một vị đại thiếu gia quyền lực khác sẵn sàng bảo vệ. Anh ta ôm chặt cô vào lòng, lạnh lùng cảnh cáo kẻ phản bội và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với vợ yêu của mình.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

"Mọi người đứng hết ở đây làm gì vậy?"

Lúc này, một giọng nói trong trẻo quen thuộc vang lên.

Vân Thanh Ly tay cầm điện thoại, đẩy cửa bước ra từ ban công ở cuối hành lang.

Ánh mắt cô đầy kinh ngạc, nhưng vẻ mặt bình thản.

Thẩm Hàn Chu và Bạch Thừa Trạch nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.

Vân Thanh Ly xem trọng gia đình, xem trọng người thân biết bao nhiêu, họ là người hiểu rõ hơn ai hết.

Nếu cô nghe được cuộc đối thoại khi nãy, tuyệt đối sẽ không bình thản như thế, mà sẽ khóc lóc thảm thiết, tinh thần suy sụp, làm ầm ĩ lên rồi.

Bờ môi mỏng của Thẩm Hàn Chu khẽ nhếch lên thành một nụ cười, bước tới trước cầm lấy túi xách của cô.

"Không có gì, tới rồi sao không vào trong?"

Anh ta có tướng mạo tuấn tú, bộ vest màu xám đậm cao cấp được may đo thủ công ôm lấy vóc dáng cao ráo, khí chất hơn người.

Công nghệ Vân Chu mấy năm nay phát triển nhanh chóng, giá trị thị trường đã vượt hơn chục ngàn tỷ, Thẩm Hàn Chu chưa đầy hai mươi bảy tuổi đã lọt vào hàng ngũ những gương mặt mới nổi của giới công nghệ Hải Thành.

Toàn thân anh ta toát ra sức hút vô hình của một người đàn ông thành đạt.

Anh ta chỉ cần khẽ hạ mình một chút, tỏ ra dịu dàng ân cần là có thể dễ dàng kiểm soát được một người phụ nữ.

Hai tay Vân Thanh Ly lạnh buốt, hơi run lên, rõ ràng Thẩm Hàn Chu đã chạm vào nhưng lại không hề phát giác ra.

Vân Thanh Ly, thứ tình cảm giả dối này, mày cần nó để làm gì?

Tỉnh táo lại đi.

Vân Thanh Ly cười nhạt: "Có một cuộc gọi, sợ làm phiền công việc của các anh nên ra ban công nghe máy."

Biểu cảm của Thẩm Hàn Chu đã hoàn toàn thả lỏng.

Bạch Thừa Trạch tối sầm mặt lại bắt đầu dạy đời.

"Nếu đã làm phụ nữ nội trợ toàn thời gian thì bớt tới công ty lượn lờ đi, cho dù có tới cũng phải gọi điện hẹn trước, nếu không chẳng phải sẽ gây phiền phức cho Hàn Chu hay sao? Làm việc mà chẳng chu toàn gì cả, chị của cô chẳng bao giờ như vậy."

Nếu đổi lại là Bạch Vãn Anh, đối với họ mà nói đây chính là niềm vui bất ngờ, chứ không phải kinh hãi, đương nhiên dù làm thế nào cũng đều là chu toàn cả.

Vân Thanh Ly mỉa mai suy nghĩ, gật đầu nói rằng: "Anh nói phải."

Bạch Thừa Trạch nhíu mày, trước đây khi anh ta nói vậy, Vân Thanh Ly đều sẽ tranh cãi không ngừng, hoặc làm những việc khó hiểu để chứng minh mình không thua kém Vãn Anh.

Sao hôm nay lại ngoan như thế vậy?

Nhưng cô như thế, anh ta lại cảm giác như gặp phải một người nhu nhược, bất giác nảy sinh cảm giác bị phớt lờ khó tả.

Anh ta suy nghĩ, chắc chắn là do dáng vẻ quê mùa không tương xứng này của Vân Thanh Ly thật quá khiến người ta chán ghét.

Anh ta cau mày lại nói rằng: "Hai người đã lâu rồi không về, ngày mai cùng về nhà ăn tối đi, đúng lúc bố mẹ cũng có chuyện cần bàn."

Thẩm Hàn Chu: "Được, tôi sẽ đưa A Ly về nhà."

Bạch Thừa Trạch bèn không tiếp tục nhìn Vân Thanh Ly thêm một lần nào nữa, mà sải bước rời đi.

Thẩm Hàn Chu đưa Vân Thanh Ly vào phòng làm việc, xoay người qua ôm lấy cô.

"Sao đột nhiên tới đây vậy? Thẩm phu nhân nhớ anh rồi à?"

Mùi hương tuyết tùng quen thuộc ập tới, Vân Thanh Ly đưa tay lên chặn trước ngực anh, cụp mắt xuống nhìn chiếc túi trong tay anh ta.

Bên trong vẫn còn để phiếu khám sức khỏe chuẩn bị mang thai, nhưng đã không còn cần thiết phải lấy ra nữa rồi.

Ngôn ngữ cơ thể toát lên cảm giác kháng cự quá rõ ràng, Thẩm Hàn Chu cụp mắt xuống nhìn cô chăm chú.

"Lại giận dỗi gì nữa đây?"

Vân Thanh Ly ngẩng đầu lên, nhìn vào anh ta, có một khoảnh khắc cô thực sự muốn tát một bạt tai để đánh tan sự giả dối của anh ta.

Nhưng cá chết lưới rách, không giải quyết được bất kỳ vấn đề gì cả.

Cô muốn ly hôn!

Cô muốn rời khỏi nhà họ Bạch!

Cô còn muốn tìm ra bằng chứng năm xưa Bạch Vãn Anh đã thuê người hãm hại mình.

Cô muốn một sự công bằng muộn màng!

"Em thực sự thua kém Bạch Vãn Anh về mọi mặt sao?"

Thẩm Hàn Chu ngây người, thì ra điều cô để tâm là việc này.

Anh ta đưa tay lên gõ nhẹ lên trán cô: "Em không cần phải so sánh với cô ấy."

Câu nói này có hai cách giải thích.

Cô một chút cũng không thể so bì được.

Cô là độc nhất vô nhị.

Nếu là trước đây, Vân Thanh Ly nhất định sẽ hiểu theo nghĩa thứ hai, nhưng bây giờ cô hiểu rất rõ, ý của Thẩm Hàn Chu là nghĩa thứ nhất.

Cô thực sự không hề phát hiện, Thẩm Hàn Chu lại giỏi chơi chữ đến vậy.

Lúc này, cửa phòng làm việc được gõ lấy lệ hai tiếng, sau đó Tô Khả Khả bưng hai tách cà phê bước vào.

Vân Thanh Ly nhân cơ hội thoát khỏi Thẩm Hàn Chu, đi về phía ghế sofa và ngồi xuống.

Tô Khả Khả đặt một tách cà phê lên bàn trước mặt Vân Thanh Ly, sau đó bưng tách còn lại, uốn éo đi tới trước mặt Thẩm Hàn Chu.

"Thẩm tổng, cà phê của anh."

Thẩm Hàn Chu nhận lấy, ngón tay Tô Khả Khả khẽ cào vào lòng bàn tay người đàn ông.

"Là thư ký Tô đúng chứ?" Vân Thanh Ly đột nhiên lên tiếng.

Tô Khả Khả cứng đờ cả người, các đốt ngón tay đang nắm quai tách sứ của Thẩm Hàn Chu cũng siết chặt lại.

Anh ta ngước mắt lên nhìn qua đó, Vân Thanh Ly chỉ mỉm cười.

"Tôi chỉ muốn đổi một ly nước ép trái cây thôi, tôi đang uống thuốc Đông y để chuẩn bị mang thai, không tiện uống cà phê. Sao hai người lại căng thẳng như thế vậy?"

Thẩm Hàn Chu: "Đi đổi đi!"

Đôi mắt anh ta khẽ trầm xuống, nhìn về phía Tô Khả Khả với ánh nhìn lạnh giá kèm theo ý cảnh cáo.

Sắc mặt Tô Khả Khả tái nhợt, cắn môi nói rằng: "Xin lỗi phu nhân, tôi đi đổi lại cho cô ngay."

Cô ta bưng tách cà phê lên bước vội ra ngoài.

Vân Thanh Ly nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô ta, suy nghĩ đăm chiêu, mãi cho đến khi bị thân hình cao to của Thẩm Hàn Chu che khuất tầm mắt.

Cô cười một tiếng: "Bưng trà rót nước mà cũng làm không xong, Thẩm tổng từ khi nào lại khoan dung với thực tập sinh như thế vậy?"

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sếp ơi! Chịu thua đi, phu nhân có thân phận hắc bạch lưỡng đạo
9.0
Tư Dịch, ông trùm buôn vũ khí quốc tế, khiến dư luận ngỡ ngàng khi đem lòng si mê Hạ Cửu - vị tiểu thư vốn bị xem là phế vật và bị hôn phu từ bỏ. Ai nấy đều mỉa mai anh mù quáng vì một bình hoa không có tài cán. Tuy nhiên, sự thật bắt đầu lộ diện khi hàng loạt nhân vật quyền lực xuất hiện quanh cô. Đám đông đố kỵ cho rằng cô dựa hơi nhà họ Tư, nhưng khi đào sâu vào quá khứ, tất cả đều phải run sợ trước thân phận thực sự của Hạ Cửu. Cô không chỉ là thiên tài khoa học, thánh thủ y học danh tiếng mà còn là người thừa kế tổ chức ngầm đáng gờm. Giữa những sóng gió, Tư Dịch phải lên mạng cầu cứu vì cô vợ tài năng này luôn xem anh như kẻ thù.
Bìa tiểu thuyết Thân phận bại lộ, tát mặt bạn trai hào môn
8.3
Ngày đầu nhập học, tôi bị cô bạn cùng phòng giả tạo mỉa mai là kẻ mạo danh tiểu thư. Thấy tôi tự dọn dẹp ký túc xá, cô ta liền rêu rao rằng người đàn ông lớn tuổi đưa tôi đến hôm qua đã phá sản nên không thể thuê nhà riêng cho tôi. Thậm chí khi biết tôi sẽ kết hôn sau tốt nghiệp, cô ta còn lớn tiếng chê cười tôi là kẻ chỉ biết sống dựa dẫm vào đàn ông. Thế nhưng cô ta không hề biết rằng, người bị coi là bao nuôi tôi thực chất là ông bố tỷ phú, còn anh bạn trai mà cô ta hết lời khen ngợi phong độ lại chính là con trai tài xế nhà tôi.
Bìa tiểu thuyết Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú
7.9
Để chuẩn bị cho tương lai của tôi, bố đã nuôi dưỡng bảy người đàn ông ưu tú. Tôi dành trọn mười năm thanh xuân yêu Sử Đăng Đạt bằng tất cả sự chân thành, thậm chí đánh mất chính mình. Thế nhưng, ngay trước sinh nhật tuổi 21, tôi bàng hoàng chứng kiến anh ta thân mật bên Cát Thanh Hiền. Đau đớn hơn, sáu người còn lại cũng lộ bộ mặt thật, coi tình cảm của tôi như trò đùa để lợi dụng. Nhận ra sự hèn mọn bấy lâu, tôi quyết định từ bỏ tất cả và gọi điện cho người đàn ông khác: Anh Nguyên, lời cầu hôn của anh còn hiệu lực không?
Bìa tiểu thuyết Người thừa kế vô hình của anh, cuộc trốn thoát của cô
8.1
Suốt bốn năm làm vợ Đoàn Khải Ca, tôi chỉ nhận về sự thờ ơ cùng những màn khiêu khích từ Bằng Phương Trang. Để giải thoát, tôi dùng kế hoạch giả lừa anh ký đơn ly hôn, nhưng trớ trêu thay lại phát hiện mình mang thai. Cay đắng hơn, vào ngày biết tin, tôi phải chứng kiến anh lo lắng đưa nhân tình đi khám thai. Khi tôi ngất xỉu vì kiệt sức, anh vẫn nhẫn tâm bỏ mặc để chạy theo chăm sóc cô ta. Nhận ra bản thân và con không bằng một giọt nước mắt của người tình, trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh. Tôi quyết định đặt vé máy bay sang Pháp, để lại đơn ly hôn tại văn phòng anh sau mười ngày. Từ đây, tôi sẽ tự giành lại cuộc sống mới cho chính mình và đứa con bé bỏng.
Bìa tiểu thuyết Cơ hội thứ hai cho mãi mãi
9.4
Vào sinh nhật tuổi 22, cô gái mồ côi phải chứng kiến người giám hộ mình thầm yêu mười năm đính hôn với kẻ khác. Cay đắng hơn, anh sỉ nhục tình cảm của cô là biến thái và trao chiếc nhẫn cô tâm huyết thiết kế cho vị hôn thê. Giữa lúc mắc bạo bệnh giai đoạn cuối, cô còn bị vu oan là giả vờ đau ốm để níu kéo, dẫn đến việc bị anh giam cầm và bỏ rơi. Tuyệt vọng trước sự tàn nhẫn ấy, cô chọn đông lạnh cơ thể dưới biển sâu. 50 năm sau tỉnh lại ở tương lai, cô bàng hoàng khi gặp lại anh.
Bìa tiểu thuyết Cô vợ nhỏ ngọt ngào
8.2
Bị cuốn vào một âm mưu toan tính, Cố Quán Quán buộc phải gả cho Lục Tam Gia, người đàn ông bí ẩn luôn bị đồn đại là tàn phế và xấu xí. Cứ ngỡ cuộc hôn nhân này sẽ là chuỗi ngày tăm tối, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược khi cô nhận được sự sủng ái vô bờ bến từ chồng mình. Khi Quán Quán bị chị họ tát, anh lập tức cho người trả đũa sòng phẳng. Lúc cha cô trút giận lên con gái, anh không ngần ngại đập nát xe của nhà họ Cố để cảnh cáo. Bất chấp những lời chỉ trích cô là kẻ độc ác, Lục Tam Gia vẫn bá đạo che chở và tuyên bố sẽ nuông chiều cô đến cùng. Những kẻ từng bắt nạt cô đều phải trả giá đắt trước sự bảo vệ tuyệt đối của anh.