
Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi
Chương 3
"Mọi người đứng hết ở đây làm gì vậy?"
Lúc này, một giọng nói trong trẻo quen thuộc vang lên.
Vân Thanh Ly tay cầm điện thoại, đẩy cửa bước ra từ ban công ở cuối hành lang.
Ánh mắt cô đầy kinh ngạc, nhưng vẻ mặt bình thản.
Thẩm Hàn Chu và Bạch Thừa Trạch nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Vân Thanh Ly xem trọng gia đình, xem trọng người thân biết bao nhiêu, họ là người hiểu rõ hơn ai hết.
Nếu cô nghe được cuộc đối thoại khi nãy, tuyệt đối sẽ không bình thản như thế, mà sẽ khóc lóc thảm thiết, tinh thần suy sụp, làm ầm ĩ lên rồi.
Bờ môi mỏng của Thẩm Hàn Chu khẽ nhếch lên thành một nụ cười, bước tới trước cầm lấy túi xách của cô.
"Không có gì, tới rồi sao không vào trong?"
Anh ta có tướng mạo tuấn tú, bộ vest màu xám đậm cao cấp được may đo thủ công ôm lấy vóc dáng cao ráo, khí chất hơn người.
Công nghệ Vân Chu mấy năm nay phát triển nhanh chóng, giá trị thị trường đã vượt hơn chục ngàn tỷ, Thẩm Hàn Chu chưa đầy hai mươi bảy tuổi đã lọt vào hàng ngũ những gương mặt mới nổi của giới công nghệ Hải Thành.
Toàn thân anh ta toát ra sức hút vô hình của một người đàn ông thành đạt.
Anh ta chỉ cần khẽ hạ mình một chút, tỏ ra dịu dàng ân cần là có thể dễ dàng kiểm soát được một người phụ nữ.
Hai tay Vân Thanh Ly lạnh buốt, hơi run lên, rõ ràng Thẩm Hàn Chu đã chạm vào nhưng lại không hề phát giác ra.
Vân Thanh Ly, thứ tình cảm giả dối này, mày cần nó để làm gì?
Tỉnh táo lại đi.
Vân Thanh Ly cười nhạt: "Có một cuộc gọi, sợ làm phiền công việc của các anh nên ra ban công nghe máy."
Biểu cảm của Thẩm Hàn Chu đã hoàn toàn thả lỏng.
Bạch Thừa Trạch tối sầm mặt lại bắt đầu dạy đời.
"Nếu đã làm phụ nữ nội trợ toàn thời gian thì bớt tới công ty lượn lờ đi, cho dù có tới cũng phải gọi điện hẹn trước, nếu không chẳng phải sẽ gây phiền phức cho Hàn Chu hay sao? Làm việc mà chẳng chu toàn gì cả, chị của cô chẳng bao giờ như vậy."
Nếu đổi lại là Bạch Vãn Anh, đối với họ mà nói đây chính là niềm vui bất ngờ, chứ không phải kinh hãi, đương nhiên dù làm thế nào cũng đều là chu toàn cả.
Vân Thanh Ly mỉa mai suy nghĩ, gật đầu nói rằng: "Anh nói phải."
Bạch Thừa Trạch nhíu mày, trước đây khi anh ta nói vậy, Vân Thanh Ly đều sẽ tranh cãi không ngừng, hoặc làm những việc khó hiểu để chứng minh mình không thua kém Vãn Anh.
Sao hôm nay lại ngoan như thế vậy?
Nhưng cô như thế, anh ta lại cảm giác như gặp phải một người nhu nhược, bất giác nảy sinh cảm giác bị phớt lờ khó tả.
Anh ta suy nghĩ, chắc chắn là do dáng vẻ quê mùa không tương xứng này của Vân Thanh Ly thật quá khiến người ta chán ghét.
Anh ta cau mày lại nói rằng: "Hai người đã lâu rồi không về, ngày mai cùng về nhà ăn tối đi, đúng lúc bố mẹ cũng có chuyện cần bàn."
Thẩm Hàn Chu: "Được, tôi sẽ đưa A Ly về nhà."
Bạch Thừa Trạch bèn không tiếp tục nhìn Vân Thanh Ly thêm một lần nào nữa, mà sải bước rời đi.
Thẩm Hàn Chu đưa Vân Thanh Ly vào phòng làm việc, xoay người qua ôm lấy cô.
"Sao đột nhiên tới đây vậy? Thẩm phu nhân nhớ anh rồi à?"
Mùi hương tuyết tùng quen thuộc ập tới, Vân Thanh Ly đưa tay lên chặn trước ngực anh, cụp mắt xuống nhìn chiếc túi trong tay anh ta.
Bên trong vẫn còn để phiếu khám sức khỏe chuẩn bị mang thai, nhưng đã không còn cần thiết phải lấy ra nữa rồi.
Ngôn ngữ cơ thể toát lên cảm giác kháng cự quá rõ ràng, Thẩm Hàn Chu cụp mắt xuống nhìn cô chăm chú.
"Lại giận dỗi gì nữa đây?"
Vân Thanh Ly ngẩng đầu lên, nhìn vào anh ta, có một khoảnh khắc cô thực sự muốn tát một bạt tai để đánh tan sự giả dối của anh ta.
Nhưng cá chết lưới rách, không giải quyết được bất kỳ vấn đề gì cả.
Cô muốn ly hôn!
Cô muốn rời khỏi nhà họ Bạch!
Cô còn muốn tìm ra bằng chứng năm xưa Bạch Vãn Anh đã thuê người hãm hại mình.
Cô muốn một sự công bằng muộn màng!
"Em thực sự thua kém Bạch Vãn Anh về mọi mặt sao?"
Thẩm Hàn Chu ngây người, thì ra điều cô để tâm là việc này.
Anh ta đưa tay lên gõ nhẹ lên trán cô: "Em không cần phải so sánh với cô ấy."
Câu nói này có hai cách giải thích.
Cô một chút cũng không thể so bì được.
Cô là độc nhất vô nhị.
Nếu là trước đây, Vân Thanh Ly nhất định sẽ hiểu theo nghĩa thứ hai, nhưng bây giờ cô hiểu rất rõ, ý của Thẩm Hàn Chu là nghĩa thứ nhất.
Cô thực sự không hề phát hiện, Thẩm Hàn Chu lại giỏi chơi chữ đến vậy.
Lúc này, cửa phòng làm việc được gõ lấy lệ hai tiếng, sau đó Tô Khả Khả bưng hai tách cà phê bước vào.
Vân Thanh Ly nhân cơ hội thoát khỏi Thẩm Hàn Chu, đi về phía ghế sofa và ngồi xuống.
Tô Khả Khả đặt một tách cà phê lên bàn trước mặt Vân Thanh Ly, sau đó bưng tách còn lại, uốn éo đi tới trước mặt Thẩm Hàn Chu.
"Thẩm tổng, cà phê của anh."
Thẩm Hàn Chu nhận lấy, ngón tay Tô Khả Khả khẽ cào vào lòng bàn tay người đàn ông.
"Là thư ký Tô đúng chứ?" Vân Thanh Ly đột nhiên lên tiếng.
Tô Khả Khả cứng đờ cả người, các đốt ngón tay đang nắm quai tách sứ của Thẩm Hàn Chu cũng siết chặt lại.
Anh ta ngước mắt lên nhìn qua đó, Vân Thanh Ly chỉ mỉm cười.
"Tôi chỉ muốn đổi một ly nước ép trái cây thôi, tôi đang uống thuốc Đông y để chuẩn bị mang thai, không tiện uống cà phê. Sao hai người lại căng thẳng như thế vậy?"
Thẩm Hàn Chu: "Đi đổi đi!"
Đôi mắt anh ta khẽ trầm xuống, nhìn về phía Tô Khả Khả với ánh nhìn lạnh giá kèm theo ý cảnh cáo.
Sắc mặt Tô Khả Khả tái nhợt, cắn môi nói rằng: "Xin lỗi phu nhân, tôi đi đổi lại cho cô ngay."
Cô ta bưng tách cà phê lên bước vội ra ngoài.
Vân Thanh Ly nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô ta, suy nghĩ đăm chiêu, mãi cho đến khi bị thân hình cao to của Thẩm Hàn Chu che khuất tầm mắt.
Cô cười một tiếng: "Bưng trà rót nước mà cũng làm không xong, Thẩm tổng từ khi nào lại khoan dung với thực tập sinh như thế vậy?"
Có thể bạn cũng thích





