
Bỏ chồng giữ con, mới biết anh yêu tôi
Chương 2
Năm năm sau.
Tại sàn đấu giá hàng đầu nước Y.
Bên trong đại sảnh rộng lớn, giới danh lưu tụ hội đông đảo.
Trên bục đấu giá, điều phối viên mặc bộ sườn xám trắng, tóc mây búi cao, mặt phủ lớp voan mỏng che khuất dung nhan, nhưng mỗi cử chỉ điệu bộ đều mang vẻ đẹp kinh động lòng người.
Bằng chất giọng tiếng Anh chuẩn xác và tự tin, cô thong thả giới thiệu xong vật phẩm trên sân khấu, phía dưới lập tức tranh nhau ra giá.
Đôi mắt trong trẻo lướt qua đám đông, tay cầm búa gỗ, nắm trọn toàn cục trong lòng bàn tay.
Trên tầng hai, Lục Quân Thâm ngồi đó, khẽ nghiêng đầu liếc nhìn: "Người mà ông nội nhất quyết muốn gặp là cô ta?"
Trợ lý đứng bên cạnh cung kính dâng tài liệu: "Vâng, cô ấy tên Nam Chi, là đấu giá viên vào làm ở đây từ năm năm trước, ngay trận đấu giá đầu tiên, cô ấy đã bán được một bức cổ hoạ sơn thủy có giá khởi điểm ba tỷ năm trăm triệu lên mức hai trăm mươi tỷ, gấp sáu mươi lần giá trị ban đầu, một búa thành danh."
Lục Quân Thâm nheo mắt: "Cô ta luôn đeo mạng che mặt như vậy?"
Trợ lý ngẫm nghĩ rồi đáp: "Đúng vậy, tôi nghe nói trước đây có người bỏ ra ba mươi lăm tỷ yêu cầu cô ấy tháo mạng che mặt nhưng đều cô ấy bị từ chối, người ta đồn vì cô ấy xấu xí đến mức kinh hồn bạt vía nên mới không tháo mạng che mặt."
Lục Quân Thâm dập tắt điếu thuốc trên tay, lặng lẽ quan sát: "Đôi mắt rất đẹp."
Sở hữu một đôi mắt đẹp như thế, làm sao có thể xấu đến kinh hồn được.
Hơn nữa đôi mắt ấy rất giống một người.
Giống ai nhỉ?
Giống Hạ Nam Chi.
Người phụ nữ năm năm trước để lại một tờ thoả thuận ly hôn, lẳng lặng phá bỏ đứa con của anh rồi rời đi, đến nay vẫn chưa tìm thấy.
"Đưa cô ta đến gặp tôi."
Lục Quân Thâm đứng dậy, bước được hai bước thì dừng lại.
"Năm năm rồi, vẫn chưa có chút tin tức nào của Hạ Nam Chi sao?"
Trợ lý run rẩy sợ hãi.
Người ta bảo con người không thể nào bốc hơi khỏi thế gian.
Nhưng phu nhân nhà họ đúng thật là đã bốc hơi khỏi nhân gian, suốt năm năm qua chẳng có chút tung tích.
Lục Quân Thâm đau đầu: "Tiếp tục tìm."
Người phụ nữ đó tuyệt tình thật, ly hôn, phá bỏ con của anh, chặn và xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh.
Có lẽ chẳng ai biết đường đường là Tổng giám đốc của Tập đoàn Lục thị lại là kẻ bị vứt bỏ bởi một tờ thoả thuận ly hôn, cũng không ai biết anh đã tìm người phụ nữ vứt bỏ mình suốt năm năm qua.
Lục Quân Thâm nhất định phải tìm thấy cô, anh phải hỏi cô cho ra lẽ, rốt cuộc anh đã làm chuyện gì gian ác xấu xa đến mức khiến cô phải tuyệt tình đến mức này.
Lục Quân Thâm rời đi.
Trợ lý Giang Tắc đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, những nơi cần tìm anh ấy đều đã lùng sục cả rồi, nhưng chẳng có lấy một tin tức.
Một người năm năm tìm không ra, giờ tiếp tục tìm chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Giang Tắc khổ sở lầm bầm: "Phu nhân à, rốt cuộc cô đang ở đâu vậy."
Buổi đấu giá kết thúc, Nam Chi tao nhã khẽ cúi người, xoay người rời khỏi khán đài.
Năm năm trước, Hạ Nam Chi đến nước Y và gia nhập một công ty đấu giá, đổi tên thành Nam Chi, để tránh những rắc rối không đáng có, lúc đấu giá cô luôn đeo mạng che mặt.
Trở về văn phòng.
Một cục bột nhỏ mềm mại chạy lon ton bằng đôi chân ngắn ngủn tới, giang đôi tay mũm mĩm ôm lấy chân Hạ Nam Chi, gọi dõng dạc: "Mẹ!"
Hạ Nam Chi tháo mạng che mặt, lộ ra gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ, cô cúi người bế con gái lên, hôn lên gương mặt trắng mịn của cô bé: "Tuệ Tuệ đợi lâu chưa? Các anh trai đâu rồi?"
Cục bột nhỏ khoanh tay, hếch cái đầu nhỏ lên: "Hừ, các anh đi chơi rồi ạ."
"Các anh không dắt Tuệ Tuệ đi cùng sao?"
"Các anh bảo đi chơi trò của con trai, không dắt theo Tuệ Tuệ được."
Hạ Nam Chi: "..."
Hai thằng nhóc này, muốn cắt đuôi Tuệ Tuệ thì cứ nói thẳng ra cho rồi.
Năm đó lòng Hạ Nam Chi nguội lạnh, vốn định bỏ đứa bé đi, nhưng giây phút thật sự nhìn thấy phòng phẫu thuật, Hạ Nam Chi bỗng không nỡ, cuối cùng đã từ bỏ ý định đó.
Sau khi đến nước Y được hai tháng, cô sinh hạ ba bảo bảo, hai trai một gái.
Đại bảo tên Hạ Thư Niên, nhị bảo tên Hạ Kim Thần, tam bảo tên Hạ Tuệ Tuế.
Đại bảo hiểu chuyện, nhị bảo nghịch ngợm, tam bảo đáng yêu nhất.
Hạ Nam Chi nhìn cục bột nhỏ như được tạc tượng trong lòng, thầm cảm thấy may mắn vì quyết định năm xưa của mình.
"Đúng rồi mẹ, mẹ đoán xem hôm nay Tuệ Tuệ và các anh thấy ai."
"Ai thế con?"
"Là bố xấu ạ."
Tuệ Tuệ nói rất to, nhưng Hạ Nam Chi lại nghe không rõ.
"Tuệ Tuệ bảo nhìn thấy ai cơ?"
"Tuệ Tuệ và các anh thấy bố xấu rồi, là người hay xuất hiện trên tivi, tên là... tên là... Lục Quân Thâm, bố xấu, trông hung dữ ơi là hung dữ ấy."
Tuệ Tuệ vừa nói vừa khua tay múa chân miêu tả cho Hạ Nam Chi.
Nghe lời Tuệ Tuệ nói, tim Hạ Nam Chi thắt lại một nhịp.
Những năm qua cô rất hiếm khi nghe thấy tên Lục Quân Thâm.
Có lúc Hạ Nam Chi tưởng mình đã quên đi sự tồn tại của người này.
Nhưng lúc này nghe tên anh thốt ra từ miệng Tuệ Tuệ, ký ức xưa cũ ùa về khiến lòng Hạ Nam Ch vẫn không khỏi dâng lên niềm chua xót.
Thế nhưng sao Lục Quân Thâm lại ở đây được?
Mấy đứa nhỏ nhà cô chỉ biết bố tên Lục Quân Thâm, từng thấy anh vài lần trên tivi, chắc là nhìn nhầm thôi.
"Tuệ Tuệ nhìn nhầm rồi, bố sẽ không đến đây đâu."
"Nhưng mà..."
Cộc cộc -
Hai tiếng gõ cửa cắt ngang lời Tuệ Tuệ.
"Ai thế?"
"Chị Nam Chi, chị có đang bận không? Quản lý bảo chị qua đó một chuyến ngay, có khách quý chỉ đích danh muốn gặp chị, quản lý bảo chị nhất định phải nhanh lên."
Khách quý?
Khách quý của sàn đấu giá này không thiếu, nhưng người có thể khiến quản lý căng thẳng như vậy thì thật sự không nhiều.
Hạ Nam Chi hơi tò mò không biết người khách này quý đến mức nào.
"Chị không bận, qua ngay đây."
"Nhưng Tuệ Tuệ thật sự đã thấy bố xấu mà." Tuệ Tuệ chau đôi lông mày nhỏ, nhỏ giọng lầm bầm, Hạ Nam Chi nhìn sang cô bé, Tuệ Tuệ chớp đôi mắt to tròn ướt át, hỏi với vẻ hơi thất vọng: "Mẹ lại đi làm việc ạ?"
Hạ Nam Chi đặt Tuệ Tuệ xuống ghế sofa, áy náy nói: "Tuệ Tuệ bảo bối chờ một lát nhé, mẹ sẽ về ngay, được không?"
Dù rất muốn mẹ ở bên mình nhưng không được làm chậm trễ công việc của mẹ.
Tuệ Tuệ rất ngoan.
"Vâng ạ, Tuệ Tuệ chờ mẹ."
Hạ Nam Chi lại hôn lên má con gái, lấy một chiếc bánh mì cho cô bé: "Tuệ Tuệ ăn bánh nhé, lát nữa mẹ dắt con và các anh đi ăn một bữa thật ngon, được không?"
"Vâng ạ."
Hạ Nam Chi mỉm cười dịu dàng, đeo lại mạng che mặt rồi bước ra ngoài.
Tuệ Tuệ dùng hai tay ôm bánh mì, chạy ra cửa thò đầu nhỏ ra ngoài âm thầm quan sát.
Mẹ lại đi rồi, chán quá đi mất.
Tuệ Tuệ đặt bánh xuống, bấm vào đồng hồ điện thoại, cất giọng non nớt hỏi: "Các anh ơi, hai anh đang ở đâu đấy? Tuệ Tuệ đến tìm hai anh đây."
Rất nhanh sau đó Tuệ Tuệ nhận được phản hồi, kèm theo một định vị: "Ở hầm đỗ xe."
Tại hầm đỗ xe, hai nhóc tì đang đứng trước một chiếc Maybach màu đen.
Hạ Thư Niên khoanh hai cánh tay nhỏ, vẻ mặt phức tạp nhìn Hạ Kim Thần bên cạnh: "Em có chắc chiếc xe này là của ông bố tra nam đó không?"
Hạ Kim Thần đang cầm bút ra sức tô vẽ lên thân xe.
Công việc hoàn thành mỹ mãn.
"Không sai được đâu, em tận mắt thấy ông ta bước xuống từ chiếc xe này mà."
Hạ Thư Niên nhìn dòng chữ to tướng như gà bới trên thân xe, lẩm nhẩm đọc: "Tra nam pỏ dơi dợ con."
Có thể bạn cũng thích





