
Bỏ chồng giữ con, mới biết anh yêu tôi
Chương 3
Hạ Thư Niên vỗ trán một cái, cạn lời nhìn Hạ Kim Thần, "Bình thường mẹ bảo em đọc sách nhiều bớt chơi máy tính, em lại lén chơi máy tính đúng không, bảy chữ mà lại còn viết sai ba chữ."
"Anh à, đừng để ý mấy chi tiết nhỏ nhặt đó làm gì." Hạ Kim Thần cười hì hì, viết xong còn vẽ thêm một con lợn cực kỳ trừu tượng ở bên cạnh.
"Hừ, ông bố chó."
Phải để cho tất cả mọi người biết anh là một tên tra nam.
Những năm qua tuy chúng chưa từng gặp mặt ông bố chó này, nhưng đã nghe danh bố chó từ lâu, còn thấy anh đưa người phụ nữ khác đi tham gia hoạt động trên tivi nữa.
Thế nên vừa thấy Lục Quân Thâm ở đây, bọn chúng đã nhận ra anh ngay, chắc chắn không sai vào đâu được.
Tất cả những gì liên quan đến Lục Quân Thâm, Hạ Nam Chi vốn không muốn nhắc với các con, phần lớn mọi chuyện là do bọn chúng bám lấy bạn thân của Hạ Nam Chi là Mạnh Sơ kể cho chúng nghe.
Cho nên bọn trẻ biết tại sao mẹ lại đưa chúng sang đây sống một mình, bởi vì ông bố xấu kia đã làm tổn thương mẹ, anh không xứng làm chồng của mẹ, càng không xứng làm bố của chúng.
"Anh cả, anh hai, hai anh đang làm gì thế?" Tuệ Tuệ chạy tới.
"Suỵt." Hạ Kim Thần lập tức bịt miệng Tuệ Tuệ lại, "Tuệ Tuệ nói khẽ thôi, tụi anh đang làm việc xấu đấy."
Tuệ Tuệ liền lấy tay tự bịt miệng mình, gật đầu bảo đảm sẽ không phát ra tiếng động, ngay sau đó cô bé nhìn thấy dòng chữ viết bằng bút màu trên xe, "Anh hai, anh viết sai chữ rồi."
Hạ Kim Thần lúng túng xua tay, "... Đừng để ý mấy chi tiết nhỏ đó."
Hạ Thư Niên nắm lấy tay Tuệ Tuệ hỏi, "Tuệ Tuệ, mẹ vẫn chưa tan làm sao?"
"Mẹ bị chú quản lý gọi vào văn phòng rồi."
Lúc này, tại văn phòng quản lý.
Khi Hạ Nam Chi bước vào, quản lý vừa thấy cô liền vẫy tay với cô, giới thiệu: "Nam Chi, mau lại đây, đây là Lục phu nhân. Lục phu nhân, đây chính là đấu giá viên Nam Chi mà các cô đang tìm."
Lục phu nhân?
Hạ Nam Chi ngước mắt nhìn về phía đó, đôi mày khẽ nhíu lại.
Hóa ra là cô ta!
Hứa Nhược Tình!
Người phụ nữ mà Lục Quân Thâm yêu sâu đậm năm xưa.
Lục phu nhân? Cũng đúng, Lục Quân Thâm yêu cô ta như vậy, sau khi ly hôn với cô, anh đương nhiên là nóng lòng muốn cưới Hứa Nhược Tình ngay lập tức.
Thật chẳng ngờ, năm đó cô đã thành toàn cho Lục Quân Thâm và cô ta, một thân một mình đến nước Y, vậy mà vẫn còn gặp lại ở nước Y.
Ngực Hạ Nam Chi thắt lại, sắc mặt lạnh đi vài phần.
Hứa Nhược Tình ăn diện tinh xảo, đặt tách cà phê xuống, liếc nhìn Hạ Nam Chi đang đeo mạng che mặt, trong mắt là vẻ khinh khỉnh.
Đấu giá viên hàng đầu?
Biết giám định cổ vật?
Nghe đồn một búa thành danh, trên mạng tung hô như thần thánh, cứ tưởng là cao nhân phương nào, hóa ra đến mặt mũi thật cũng không dám để lộ.
Thật chẳng hiểu nổi tại sao Lục lão gia nhất định phải gặp cô cho bằng được.
Hứa Nhược Tình hừ lạnh một tiếng, "Cô là Nam Chi à, nghe nói cô không chỉ là đấu giá viên mà còn biết giám định đồ cổ? Chúng tôi muốn thuê cô vài ngày, theo chúng tôi về Đế Đô tới nhà họ Lục xem mấy món đồ cổ, giá cả tùy cô đưa ra."
Hứa Nhược Tình tự tin cho rằng không ai có thể từ chối năm chữ "giá cả tùy cô đưa", chưa kể chắc chắn ai cũng từng nghe qua danh tiếng của nhà họ Lục, đương nhiên sẽ chẳng ai dám từ chối.
Cô ta thong thả bưng tách cà phê nhấp một ngụm, chờ Hạ Nam Chi tới lấy lòng mình.
Lòng Hạ Nam Chi dâng lên một luồng khí lạnh.
Cô đúng là biết giám định cổ vật.
Nhưng dù thế nào, bọn họ cũng sẽ không mời được cô.
Năm đó Hạ Nam Chi rời đi chính là vì không muốn gặp lại bọn họ, bây giờ sao có thể đồng ý theo cô ta về Đế Đô.
"Xin lỗi, nghề của tôi là đấu giá viên, muốn giám định đồ cổ có thể tìm người khác, tôi không làm được, quản lý, tôi có việc xin phép đi trước."
Hạ Nam Chi nói xong định rời đi ngay.
Hứa Nhược Tình ngẩn người kinh ngạc.
Cô thế mà lại dám từ chối.
"Đợi đã, cô có biết thân phận của tôi không? Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời."
"Tôi biết rất rõ, và tôi từ chối."
"Thái độ của cô là sao, tôi bỏ tiền ra mời cô về, cô dựa vào đâu mà không đồng ý?"
Hứa Nhược Tình đứng bật dậy, một tay kéo Hạ Nam Chi.
Để lấy lòng Lục lão gia, Hứa Nhược Tình nhất định phải đưa được người này về.
Hạ Nam Chi nhíu chặt mày, cụp mắt nhìn bàn tay đang siết chặt lấy tay mình của Hứa Nhược Tình.
Ngay lúc đó, đồng tử cô co rụt lại.
Trên cổ tay Hứa Nhược Tình đang đeo một chiếc Vòng tay ngọc bích xanh mướt, sắc ngọc đồng đều, nước ngọc cực tốt, là cực phẩm trong các loại ngọc, giá trị hơn trăm tỷ, cô nhận ra ngay lập tức, chiếc vòng này chính là bảo vật gia truyền của nhà cô.
Đó là thứ mẹ cô đã để lại cho cô, lúc đó mẹ còn dặn cô nhất định phải giữ gìn chiếc vòng này thật kỹ, sau này có khi cô sẽ cần dùng đến, nhưng vì năm đó cô rời đi quá vội vàng nên chiếc vòng vẫn còn ở nhà họ Lục, giờ đây không ngờ lại nằm trên tay Hứa Nhược Tình.
Lục Quân Thâm đưa cho cô ta?
Anh muốn tặng cho Hứa Nhược Tình, dựa vào đâu mà lấy đồ của cô để tặng?
Hạ Nam Chi trở tay nắm ngược lấy cổ tay Hứa Nhược Tình, "Vòng tay ngọc bích này là của cô?"
Hứa Nhược Tình khó chịu liếc nhìn Hạ Nam Chi, "Tất nhiên là của tôi, đây là chồng tôi tặng tôi, không phải của tôi chẳng lẽ là của cô?"
Quả nhiên là Lục Quân Thâm đưa cho cô ta.
Trái tim nhói đau dữ dội, rõ ràng Lục Quân Thâm biết đây là đồ của cô, vậy mà anh vẫn lấy để tặng cho Hứa Nhược Tình!
Đúng là loại tra nam cực phẩm, lấy bảo vật gia truyền của vợ cũ tặng cho vợ mới?
Anh không thấy ghê tởm sao?
"Buông tay."
Đang mải suy nghĩ, một giọng nói lạnh lùng đầy uy quyền vang lên.
Hạ Nam Chi ngẩng đầu, người đàn ông không biết đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào, đôi mắt cô không kịp phòng bị mà chạm vào ánh mắt sâu thẳm như đầm sâu của người đàn ông.
Thân hình người đàn ông cao lớn, vóc dáng hiên ngang, lông mày và đôi mắt tuấn tú, chỉ cần đứng đó thôi, luồng áp lực mạnh mẽ tích tụ từ nhiều năm nắm giữ quyền lực đã tỏa ra không cách nào che giấu.
Năm ngón tay Hạ Nam Chi siết chặt.
Lục Quân Thâm!
Thế mà lại là Lục Quân Thâm.
Tuệ Tuệ bảo nhìn thấy Lục Quân Thâm không phải là nhìn nhầm!
Hạ Nam Chi lẽ ra phải sớm nghĩ đến việc hai người này yêu nhau đến thế, Hứa Nhược Tình xuất hiện ở đây thì chắc chắn Lục Quân Thâm cũng sẽ có mặt.
Rời đi năm năm, Hạ Nam Chi chưa từng nghĩ mình sẽ lại gặp lại Lục Quân Thâm.
Cô cũng không muốn gặp lại anh, vì cô sợ.
Cô đã sinh ra ba đứa con, nếu bị Lục Quân Thâm phát hiện, anh chắc chắn sẽ đưa các con đi.
Bởi lẽ những gia tộc lớn như nhà họ Lục sẽ không bao giờ cho phép huyết mạch của gia tộc mình lưu lạc bên ngoài.
Mà ba đứa nhỏ này đã trở thành mạng sống của Hạ Nam Chi, Hạ Nam Chi không cho phép bất cứ khả năng nào chia cắt mẹ con cô.
Đó cũng chính là lý do bao năm qua Hạ Nam Chi luôn đeo mạng che mặt, làm việc vô cùng cẩn trọng.
Hạ Nam Chi nắm chặt lòng bàn tay, ánh mắt người đàn ông rơi trên người cô, như muốn nhìn rõ diện mạo của cô qua qua lớp voan mỏng.
Nhịp tim Hạ Nam Chi không ngừng tăng nhanh.
Hứa Nhược Tình hất tay Hạ Nam Chi ra, hoàn toàn thay đổi gương mặt khác: "Quân Thâm, em đã nói với cô Nam Chi rồi, nhưng cô Nam Chi nhất quyết không chịu về cùng chúng ta, hình như cô ấy rất coi thường chúng ta thì phải."
Coi thường nhà họ Lục.
Cô chán sống rồi.
Hứa Nhược Tình hếch cằm.
Lục Quân Thâm nhìn chằm chằm Hạ Nam Chi, "Ra giá đi."
Có thể bạn cũng thích





