Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Bị bạn trai lâu năm và bạn thân phản bội, Lục Thanh Thanh quyết định kết hôn chớp nhoáng với một người lạ sau khi đăng tin tìm bạn đời. Ban đầu, cô nghi ngờ lời hứa chu cấp của đối phương chỉ là biểu hiện của sự gia trưởng. Tuy nhiên, người chồng này lại hết mực nuông chiều, từ việc ủng hộ sự nghiệp đến san sẻ gánh nặng nội trợ, mang đến cho cô cuộc sống hôn nhân vô cùng ngọt ngào. Kỳ lạ thay, mọi rắc rối cô gặp phải đều được anh giải quyết nhanh chóng bằng những lý do thoái thác khéo léo. Chỉ đến khi gặt hái được thành công vang dội, Lục Thanh Thanh mới sững sờ nhận ra gương mặt người chồng hờ của mình xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính thế giới với tư cách một tỷ phú quyền lực.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Lục Thanh Thanh vừa nghe máy, cảm giác như sét đánh ngang tai.

Nhưng cô chỉ có thể cố nén giọng khàn để an ủi: "Đừng lo lắng, chút nữa chị sẽ chuyển cho em mười vạn trước, em cứ cho bà nội nhập viện điều trị. Phần tiền phẫu thuật còn lại, chị sẽ nghĩ cách."

Sau khi tắt điện thoại, Lục Thanh Thanh bắt đầu rút tiền từ thẻ tín dụng. Sau khi quẹt hết hạn mức, cô lập tức chuyển tiền cho em trai.

Bà nội đã một mình nuôi dưỡng hai chị em cô, bao năm qua đã chịu đủ mọi khổ cực. Giờ đây, bà bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư, bất luận thế nào thì cô cũng phải cứu bà nội.

Nhưng số tiền lớn như thế, cô phải xoay sở thế nào đây? Dù cho có bán nhà ngay bây giờ, cũng không thể tìm được người mua nhanh như thế.

Hay là mượn tiền?

Lục Thanh Thanh bắt đầu gọi điện lần lượt, hỏi vay mượn từ bạn cấp ba tới cả bạn đại học.

Nhưng gom góp mãi cũng chỉ được vài vạn tệ, thậm chí có người thằng thừng chẳng thèm nghe máy.

Đúng lúc cô đang tuyệt vọng, một mẩu tin tìm bạn đời trên mạng thu hút sự chú ý của cô.

Nội dung quảng cáo rất đơn giản:

Người nam làm nhân viên văn phòng, đồng ý bỏ ra sính lễ năm mươi vạn tệ, tìm một cô gái trẻ trung, giàu lòng nhân ái làm bạn đời. Điều kiện duy nhất chính là phải chăm sóc người lớn tuổi của người nam trong thời gian nửa năm.

Lục Thanh Thanh vừa nhìn thấy "tiền sính lễ năm mươi vạn" phút chốc động lòng, cũng không quan tâm đây có phải một trò lừa đảo hay không.

Cô lập tức gọi vào số điện thoại ghi trong quảng cáo.

Điện thoại cứ bận suốt, Lục Thanh Thanh sốt ruột đứng ngồi không yên, lo lắng số tiền năm mươi vạn bị người nhanh chân hơn một bước.

Cuối cùng, cuộc gọi cũng được kết nối.

Nhưng đầu dây bên kia lại im lặng rất lâu.

Trong lòng Lục Thanh Thanh nghĩ quả nhiên mình đã gặp phải kẻ lừa đảo, bèn tắt điện thoại đi.

Cụ ông ở Thịnh gia thấy cháu trai mãi không nói gì, cô gái bên kia cũng đã tắt điện thoại, thì sốt ruột tới mức dùng gậy đập mạnh vào người anh một cái.

Ra lệnh cho anh lập tức gọi lại cho cô.

Lục Thanh Thanh do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn nghe máy.

Lần này, đầu dây bên kia đã lên tiếng.

Đó là một giọng nói vừa trầm thấp, vừa có từ tính.

"Xin lỗi, khi nãy tín hiệu không tốt."

"Không sao."

"Tôi nói một chút về tình hình của tôi trước. Tôi tên Thịnh Minh Hy, năm nay 28 tuổi, làm IT tại một công ty khoa học công nghệ. Không tính tiền thưởng cuối năm, thì lương tháng ba vạn, có một căn nhà đã thanh toán đầy đủ, một chiếc xe để đi lại, không có thói quen xấu."

"Điều tôi cần nhấn mạnh ở đây là tôi có một người ông bị bệnh cần chăm sóc, do đó sau khi kết hôn, trong vòng nửa năm đầu, chúng ta sẽ sống cùng ông. Ngoài ra, tôi hy vọng cô có thể làm nội trợ toàn thời gian. Tôi sẽ giao toàn bộ tiền lương của mình cho cô quản lý. Tất nhiên, cô có quyền đi làm, miễn là đừng để ảnh hưởng đến việc chăm sóc ông."

"Những điều này cô có thể làm được không?"

Lục Thanh Thanh im lặng một lúc. Ngoại trừ việc phải từ bỏ công việc để chăm sóc người lớn tuổi khiến cô hơi khó xử, thì các điều kiện khác đều rất ổn.

Nhưng người ta cũng không bắt buộc cô phải làm nội trợ toàn thời gian, chỉ là cân đối cả hai sẽ hơi khó khăn.

Xét từ góc độ này mà nói, thì người đàn ông này vẫn rất nói đạo lý.

Lục Thanh Thanh suy nghĩ một chút, và đồng ý với điều kiện của người đàn ông.

"Vậy ngoài số tiền sính lễ năm mươi vạn, cô còn có yêu cầu gì khác hay không?

"Không có." Lục Thanh Thanh trả lời rất dứt khoát.

Cũng có thể vì quá dứt khoát, nên lại khiến Thịnh Minh Hy nảy sinh nghi ngờ: "Thật sự không có yêu cầu nào khác sao? Ví dụ như thêm tên vào giấy tờ nhà, hoặc là…"

"Không cần, tài sản trước hôn nhân vẫn thuộc về mỗi người."

Đối phương lại im lặng một lúc lâu.

Chính vào lúc Lục Thanh Thanh nghĩ rằng tín hiệu của đối phương lại gặp vấn đề, thì giọng nói trầm thấp của Thịnh Minh Hy bất ngờ vang lên.

"Ngày mai lúc 9 giờ sáng, mang theo hộ khẩu và chứng minh thư, gặp nhau trước cửa Cục Dân Chính." Nói xong, anh ta bèn tắt máy.

Sao lại đi đăng ký kết hôn nhanh thế này?

Lục Thanh Thanh còn chưa kịp hỏi số tiền năm mươi vạn đó khi nào sẽ đưa cho cô.

Sáng hôm sau, Lục Thanh Thanh với đôi mắt thâm quầng bước ra khỏi nhà.

Suốt đêm qua cô đã không ngủ được, bởi vì em trai lại gọi điện thoại tới nói rằng chi phí phẫu thuật của bà nội ít nhất cần tới một trăm vạn tệ.

Cô suýt chút là đã bạc hết tóc chỉ sau một đêm..

Cô còn đặc biệt chạy tới bệnh viện để xác nhận xem liệu em trai có bị lừa hay không, nhưng khi nhìn thấy thông báo phẫu thuật, thì cô đã tin tất cả.

Đúng 9 giờ, Lục Thanh Thanh đi tới trước cổng Cục Dân Chính.

Vừa hết kỳ nghỉ lễ, nên trước cửa Cục Dân Chính khá đông người, có người tới để đăng ký kết hôn, cũng có người tới để làm thủ tục ly hôn.

Lục Thanh Thanh nhìn một lượt trong đám đông là lập tức để mắt tới một người đàn ông. Anh ấy mặc một bộ áo vest màu xanh đậm, bộ áo vest được là ủi chỉnh chu, dáng vẻ lịch lãm. Bên trong là áo sơ mi với cổ áo hơi hở ra để lộ một phần yết hầu. Trên người anh ấy, ngoài cái đồng hồ đeo tay, không có bất kỳ món đồ trang sức nào khác, nhìn tổng thể trông rất đơn giản và sạch sẽ.

Phần tóc mái lưa thưa trước trán hơi xoăn nhẹ, dưới ánh sáng ban mai hiện lên màu hổ phách. Hàng mi dài và dày khẽ cụp xuống, che giấu toàn bộ cảm xúc trong ánh mắt anh ấy.

Đúng lúc Lục Thanh Thanh đang cầm ảnh để xác nhận xem có phải người đàn ông này hay không, thì cô nhận ra người đàn ông ngoài đời thực trông còn đẹp hơn cả trong ảnh, có khí chất hơn hẳn, khi cô còn đang nghĩ liệu đây có phải là đối tượng kết hôn chớp nhoáng của cô hay không, thì anh ấy đã bước về phía cô.

Hai người chào hỏi nhau một cách lịch sự, và cùng nhau bước vào Cục Dân Chính.

Thịnh Minh Hy lấy số thứ tự, cả hai cùng ngồi trên ghế chờ đợi.

Lúc này, Lục Thanh Thanh do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng mở lời: "Anh Thịnh, thật xin lỗi, trước khi đăng ký kết hôn, tôi muốn đưa ra một yêu cầu nhỏ, có được không?"

Thịnh Minh Hy gật đầu: "Cô nói đi."

"Tôi muốn ngoài số tiền sính lễ năm mươi vạn đó, tôi muốn mượn thêm của anh năm mươi vạn nữa có được không?

Thịnh Minh Hy quay đầu lại, biểu cảm rõ ràng có chút không vui.

Trong đầu anh nhớ lại cảnh ông nội chọn hồ sơ vào ngày hôm qua.

"Cô gái này từng học qua ngành điều dưỡng, hoàn cảnh gia đình khá đơn giản, ngoại hình thanh tú, dễ nhìn. Nhìn mặt mũi là biết ngay cô ấy là người có tâm hồn trong sáng thuần khiết…"

Tâm hồn trong sáng ư, hừ~

Lục Thanh Thanh vội vàng giải thích: "Số tiền này là tôi mượn, tôi có thể viết giấy nợ. Đợi tôi bán được nhà là có thể trả lại tiền cho anh. Nếu không được, tôi còn có thể trả lãi cho anh.

"Vậy tại sao hôm qua cô không nói luôn trong điện thoại?" Thịnh Minh Hy cảm giác như mình đã bị gài bẫy, bèn đứng dậy đi ra ngoài.

Ở ngay cửa, Thịnh Minh Hy nhận được điện thoại của ông nội.

"Đã lấy giấy đăng ký kết hôn chưa?"

Lúc này, Lục Thanh Thanh đã đuổi theo ra ngoài, cô vội vàng đưa giấy nợ đã viết sẵn cho Thịnh Minh Hy xem qua, còn nói rằng cô thật sự gặp khó khăn, tuyệt đối không phải kẻ lừa đảo.

Nghe giọng nói đầy mong mỏi của ông nội, cuối cùng Thịnh Minh Hy cũng đã thỏa hiệp.

Bệnh của ông nội đã vô phương cứu chữa, chỉ còn sống được khoảng nửa năm nữa. Nguyện vọng cuối đời của ông trước khi chết chỉ là muốn được nhìn thấy anh kết hôn sinh con…

Anh đặt điện thoại xuống, đưa ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía Lục Thanh Thanh, và nói: "Thứ nhất, số tiền này không phải con số nhỏ, tôi hứa sẽ cố gắng xoay sở cho cô. Thứ hai, đợi khi cô có tiền, cô nhất định phải trả lại ngay cho tôi. Thứ ba, tôi không hy vọng còn có lần sau.

"Tôi bảo đảm, sau khi tôi bán nhà thì sẽ trả lại cho anh ngay lập tức. Sau này tôi cũng sẽ không mượn tiền anh nữa.

Thịnh Minh Hy không nói gì thêm, quay người bước vào trong Cục Dân Chính.

Rất nhanh, đến lượt Lục Thanh Thanh và Thịnh Minh Hy bước lên làm thủ tục. Trong suốt quá trình, Thịnh Minh Hy đều đang nhắn tin, chẳng biết anh ấy đang bận rộn chuyện gì.

Sau khi tiến hành xong thủ tục, Thịnh Minh Hy nói rằng anh phải về công ty, bảo Lục Thanh Thanh về nhà thu dọn đồ đạc, buổi tối ngày mai chuyển tới nhà anh ở.

Và như thế, Thịnh Minh Hy đã ngồi lên xe taxi và rời đi.

Lục Thanh Thanh cảm thấy không biết có phải mình đã làm quá đáng rồi không, cô đã lấy năm mươi vạn tiền sính lễ, lại mượn thêm năm mươi vạn nữa.

Nhưng việc đã tới nước này, cô cũng không còn cách nào tốt hơn.

Thịnh Minh Hy bắt xe đi một đoạn và xuống xe, bước đến chiếc Bentley màu đen đang đậu bên đường.

Anh vừa đi vừa gọi điện thoại, dặn dò quản gia lập tức dọn đi hết toàn bộ đồ nội thất và vật dụng quý giá trong nhà ông nội, để thay thế bằng những món đồ nội thất cũ thường thấy ngoài thị trường.

Sau đó, mua cho anh một chiếc xe cũ có đơn giá khoảng trên dưới mười vạn để làm phương tiện đi lại.

Ngồi trong xe, anh cũng tháo luôn cả cái đồng hồ kim cương trị giá hơn một ngàn vạn đang đeo trên tay xuống.

Tiếp theo, anh kiểm tra lại một lượt, trên người anh ngoài bộ áo vest và cái điện thoại, dường như không còn món đồ nào giá trị.

Lúc này, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Đương nhiên là Lục Thanh Thanh không hề hay biết mình vừa đăng ký kết hôn với một tỷ phú.

Trước tiên cô đi tới trung tâm môi giới, đăng tin bán nhà trên các trang mạng, sau đó vội vàng đi tới công ty.

Vừa bước vào công ty, là cô đã nhìn thấy Tần Hàm Nguyệt đang nói xấu cô với lễ tân của công ty.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn cô được trúc mã ôm vào lòng!
9.1
Mười năm dành trọn chân tình cho Lãnh Mộ Viễn, Sở Cẩm Hòa bàng hoàng nhận ra mình chỉ là một trò đùa không hơn không kém. Tại Cục dân chính, trước sự coi thường và lời đề nghị quay lại đầy ngạo mạn của đối phương, cô dứt khoát ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Ba tháng sau, cô tái xuất với thân phận tổng tài LX quyền lực, nhà thiết kế danh giá toàn cầu kiêm chủ mỏ khoáng sản nghìn tỷ. Khi nhà họ Lãnh hối hận quỳ gối van xin, Cẩm Hòa đã ở bên Chu tổng giới hắc đạo. Cô lạnh lùng khẳng định họ không còn tư cách chạm đến mình.
Bìa tiểu thuyết Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ
7.8
Vào đúng kỷ niệm năm năm kết hôn, Ngô Hải Bằng đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống vực sâu tại Đà Nẵng. Vụ tai nạn khiến tôi mất đi đứa con và mang thương tật đầy mình. Đau đớn hơn, tôi phát hiện anh ta cùng nhân tình Hạ Mỹ Duyên đã dàn dựng kịch bản tôi tự vẫn do trầm cảm để che đậy tội ác và danh chính ngôn thuận bên nhau. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Lư Nguyên Khang – đối thủ truyền kiếp của chồng tôi – đã xuất hiện giải cứu. Dù anh ta xem tôi như quân cờ để trả thù, tôi vẫn chấp nhận dấn thân. Tôi sẽ mượn thế lực của Khang, biến mình thành lưỡi dao sắc bén nhất để quay về đòi lại công lý và khiến kẻ phản bội phải trả giá đắt cho những gì họ đã gây ra.
Bìa tiểu thuyết Từ người vợ hợp đồng đến biểu tượng toàn cầu
8.0
Cuộc hôn nhân hợp đồng hai năm giữa tôi và Trương Hải Nguyên sắp kết thúc trong cay đắng. Từng hy vọng dùng chân tình để lay động anh, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Vì người tình trong mộng Giang Minh Châu, anh ép tôi ký giấy hiến tủy, vứt bỏ quà sinh nhật tôi tặng và cướp đi kỷ vật của mẹ tôi để dâng cho cô ta. Thậm chí, anh sẵn sàng khiến tôi bị thương nặng chỉ để dỗ dành một giọt nước mắt của người phụ nữ đó. Nhận ra bản thân chỉ là kẻ thay thế rẻ mạt, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Vào ngày thỏa thuận hết hạn, tôi để lại đơn ly hôn cùng tấm chi phiếu sỉ nhục, dứt khoát rời bỏ người đàn ông máu lạnh này để tìm lại chính mình.
Bìa tiểu thuyết Tôi bỏ trốn, nhưng lại gặp phải ông trùm
9.8
Bị cuốn vào một âm mưu thâm độc, cô tiểu thư vốn không được gia đình coi trọng phải chấp nhận cuộc hôn nhân với một đứa con riêng bị hắt hủi, mang gương mặt biến dạng và sức khỏe yếu ớt. Hai con người bị ghẻ lạnh cứ ngỡ sẽ cùng chung cảnh ngộ khốn khó, nhưng cô bất ngờ nhận ra chồng mình thực chất là một ông trùm đầy quyền lực. Kinh ngạc hơn, người đàn ông bí ẩn từng ở bên cô trong đêm định mệnh năm xưa cũng chính là anh. Khi sự thật phơi bày khiến cô tức giận muốn rời đi, vị tổng tài ấy lại dịu dàng dỗ dành, lo lắng cho sức khỏe của cô và đứa con trong bụng.
Bìa tiểu thuyết Bắt tôi làm tình nhân, tôi để anh phá sản!
9.4
Thẩm Tinh Dược, người bạn trai cũ tưởng như đã chết, đột ngột trở về cùng một phụ nữ mang thai tên Noãn Noãn. Anh ta trơ trẽn yêu cầu Khương Vãn Nguyệt chấp nhận cảnh chung chồng để trả ơn cứu mạng cho người kia. Thậm chí, anh ta còn tự tin đề nghị tổ chức một đám cưới bù đắp để cô chấp nhận phận làm tình nhân. Trước sự xúc phạm này, Vãn Nguyệt vô cùng phẫn nộ. Với thân phận đại tiểu thư nhà họ Khương và vị thế thiếu phu nhân tập đoàn Cố thị, cô quyết tâm khiến gã đàn ông bội bạc này mất sạch sự nghiệp và phải quay về kiếp ăn mày.
Bìa tiểu thuyết Vì bạch nguyệt quang mà ngược tôi? Sau khi tái sinh, tôi gả cho kẻ tử thù
8.8
Thẩm Y từng dành trọn thanh xuân và tiền tài để chăm sóc Cố Thanh Hàn, mặc kệ đôi chân anh tàn phế. Cô thậm chí hạ mình cầu xin kẻ thù để cứu mạng anh, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội. Khi đối mặt với ranh giới sinh tử, Thanh Hàn đã bỏ mặc cô để cứu lấy người trong mộng Lâm Tri Ý. Sau khi tái sinh vào đúng ngày chọn hôn phu, Thẩm Y quyết định từ bỏ kẻ bạc tình để kết hôn với Lệ Tư Thận, người đàn ông quyền lực nhất. Lúc Thanh Hàn hối hận quỳ gối van xin, cô chỉ lạnh lùng khinh miệt.