
Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú
Chương 3
Vì đang quay lưng về phía Lục Thanh Thanh, nên Tần Hàm Nguyệt vẫn đang nói rất hăng say.
"Lục Thanh Thanh khi còn đi học đã có quan hệ mập mờ với một thầy giáo, nghe nói luận văn tốt nghiệp của cô ấy cũng là do thầy giáo đó viết giúp đấy."
"Ai bảo người ta có gương mặt xinh đẹp chứ." Lễ tân nói với giọng chua chát.
"Cô ấy mà đẹp khỉ gì, gương mặt như con hồ ly tinh, chỉ biết quyến rũ đàn ông mà thôi." Tần Hàm Nguyệt nói với thái độ không phục.
"Như thế cũng là do người ta có bản lĩnh. Nghe nói bạn trai cô ấy cũng khá đẹp trai, chẳng phải cũng là bạn học của hai người hay sao?"
"Hừ!" Tần Hàm Nguyệt có chút đắc ý. "Lâm Thạc bây giờ đã là bạn trai của tôi rồi."
"Chuyện từ bao giờ vậy?" Lễ tân tỏ ra hứng thú. "Nói như thế là Lục Thanh Thanh bị đá rồi sao?"
"Tôi bị đá thì cô vui đến thế à?" Lục Thanh Thanh đột nhiên lên tiếng, khiến cả hai người giật mình.
"Cô là ma à, bước đi không có tiếng động, làm tôi sợ chết khiếp." Tần Hàm Nguyệt lườm Lục Thanh Thanh một cái.
"Tần Hàm Nguyệt, cô có thời gian ngồi lê đôi mách chuyện người khác, thì chi bằng hãy đi giúp Lâm Thạc nộp thêm vài bộ hồ sơ xin việc, nếu không chỉ dựa vào tiền lương của cô, cô hoàn toàn không nuôi nổi anh ta."
Tuy Tần Hàm Nguyệt là bạn học của Lục Thanh Thanh, nhưng Lục Thanh Thanh đã trở thành chủ quản tài chính từ lâu, còn cô thì vẫn chỉ là một thủ quỹ nhỏ bé, mức lương của họ chênh lệch không phải chỉ một chút.
Như thế mà Lục Thanh Thanh còn phải làm tới ba công việc, cuối tuần còn đi phát tờ rơi, làm người mẫu cho công ty quảng cáo, vì chi tiêu của Lâm Thạc không phải dạng vừa: chơi game, mua đồ xa xỉ, qua đêm ở quán bar, tiêu tiền không tiếc tay.
Đương nhiên, những chuyện này Lục Thanh Thanh sẽ không tốt bụng mà nhắc nhở Tần Hàm Nguyệt.
Vào lúc này Tần Hàm Nguyệt vẫn nghĩ mình đã nhặt được báu vật. Cô nghe thấy những lời châm chích của Lục Thanh Thanh, cô chỉ xem như Lục Thanh Thanh đang ghen tị với mình.
Thế là cô bèn nở nụ cười khinh bỉ: "Vậy thì không cần cô phải bận tâm rồi. Công ty Thịnh Thông đã thông báo cho Lâm Thạc nhà tôi đi phỏng vấn, Thịnh Thông cô có nghe qua hay không? Đó là một công ty lớn đấy, lương tháng năm vạn tệ."
Tần Hàm Nguyệt đưa cao năm ngón tay ra, vẫy vẫy trước mặt Lục Thanh Thanh. "Ngưỡng mộ chứ? Đố kỵ chứ?"
"Ấu trĩ!" Lục Thanh Thanh lách qua người Tần Hàm Nguyệt, trở về văn phòng làm việc của mình.
Nhìn thấy trên bàn làm việc của mình để đầy một đống hóa đơn tài chính chưa xử lý, Lục Thanh Thanh hỏi trợ lý: "Đây không phải là việc của thủ quỹ sao? Sao lại đưa cho tôi?"
"Từ tổng nói mấy ngày nay Tần Hàm Nguyệt không khỏe, bảo cô làm thay." Trợ lý trả lời.
"Lại bảo tôi làm thay." Lục Thanh Thanh tức giận ném tập hồ sơ lên bàn làm việc, làm hóa đơn rơi tứ tung.
Đây đã không phải là lần đầu tiên rồi. Trước đây, Lục Thanh Thanh không biết Tần Hàm Nguyệt lại có tâm cơ như thế, bây giờ cô mới cảm thấy mình thật ngốc khi xem Tần Hàm Nguyệt là bạn thân, rước sói vào nhà.
Suốt cả một ngày, Lục Thanh Thanh bận đến mức không kịp uống một ngụm nước, đừng nói đến ăn cơm.
Buổi tối khi về nhà, cô chỉ ăn tạm một gói mì ăn liền.
Sau đó gọi video cho bà nội. Trước mắt bà nội vẫn chưa biết mình bị bệnh ung thư, do đó Lục Thanh Thanh chỉ nói qua loa về bệnh tình của bà, dặn bà phải nghe lời bác sĩ, cố gắng điều trị bệnh, không cần lo lắng về tiền bạc.
Bà nội biết Lục Thanh Thanh bận rộn công việc, còn an ủi ngược lại cô, bảo cô đừng lo lắng về bệnh của mình.
Đã mấy lần Lục Thanh Thanh định nói với bà nội về việc mình kết hôn, nhưng lời đã tới miệng lại không thốt nên lời.
Sáng hôm sau, Lục Thanh Thanh cảm thấy trong người có chút phát sốt, toàn thân đau nhức, nên xin nghỉ phép.
Đến trưa, cô thấy đỡ hơn một chút, bèn bắt đầu thu dọn đồ đạc, dự định trời tối sẽ dọn tới Thịnh gia.
Nghĩ tới việc phải ngủ chung giường với một người đàn ông xa lạ, trong lòng Lục Thanh Thanh bỗng dâng lên cảm giác hồi hộp khó tả.
Chiều tối, Lục Thanh Thanh kéo theo một vali hành lý, mang theo đồ dùng cá nhân của mình, đi tới địa chỉ mà Thịnh Minh Hy gửi cho cô.
Số 88 Cẩm Uyển hồ đồng.
Cẩm Uyển hồ đồng nằm trong một khu dân cư cũ kỹ, bên trong hồ đồng rất nhỏ hẹp, hai bên đường dừng đỗ đầy rẫy xe đạp, xe điện ba bánh, còn chất đống đủ thứ đồ đạc linh tinh.
Lục Thanh Thanh kéo theo vali, loạng choạng suốt dọc đường, vừa đi vừa hỏi thăm, nhưng mãi vẫn không tìm được số 88.
Dần dần, cô cảm giác như bản thân hình như bị lạc đường.
Bởi vì càng đi vào trong, hoàn cảnh xung quanh càng trở nên thanh lịch và sạch sẽ hơn. Đường không chỉ rộng rãi mà còn có cả gara ô tô riêng.
Rốt cuộc số 88 ở đâu vậy?
Cô đã hỏi qua vài người, họ đều bảo cô hãy cứ đi thẳng vào trong, nhưng đi gần tới cuối đường rồi mà vẫn không thấy số 88.
Không còn cách nào khác, Lục Thanh Thanh đành phải gọi điện thoại cho Thịnh Minh Hy, nhưng gọi mãi vẫn không ai nghe máy…
Cuối cùng, điện thoại còn bị tắt nguồn.
Lục Thanh Thanh vừa sốt ruột vừa tức giận, người này bị làm sao vậy?
Bảo cô tối nay dọn tới, không tới nhà cô để đón cô thì thôi, giờ cô lạc đường, ngay cả điện thoại cũng không nghe máy.
Lục Thanh Thanh bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, bèn ngồi xổm xuống bậc thềm bên cạnh một bồn cây xanh. Không biết bao lâu sau, ánh đèn xe chói lóa rọi thẳng vào mắt.
Lục Thanh Thanh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thịnh Minh Hy bước từ trên xe xuống, bóng dáng anh bị ánh sáng phía sau che khuất.
Lục Thanh Thanh định đứng dậy, nhưng vì ngồi xổm quá lâu, nên chân tê cứng không đứng dậy nổi, vừa đứng lên đã ngã về phía trước.
Không có cảm giác đau đớn như dự đoán, cơ thể Lục Thanh Thanh được cánh tay mạnh mẽ của Thịnh Minh Hy đỡ lấy.
"Cảm ơn." Lục Thanh Thanh ngại ngùng nói.
"Sao cô không vào trong?"
"Tôi không biết nhà nào mới là nhà số 88."
"Người tối nay gọi điện cho tôi là cô ư?" Khi nãy Thịnh Minh Hy đang họp với các quản lý cấp cao, điện thoại reo liên tục, nên cuối cùng anh đã tắt máy.
"Ồ, sao anh không nhận cuộc gọi?" Ít nhiều gì thì Lục Thanh Thanh cũng có chút tức giận, người này đúng là biết giả vờ khờ khạo.
"Chúng ta vào trong đi." Thịnh Minh Hy không giải thích, mà lấy chìa khóa ra, đi về phía căn nhà đối diện với Lục Thanh Thanh.
Đây chính là số 88 ư? Lục Thanh Thanh nhìn tấm biển số bị cành cây che khuất, đúng thực là vậy.
Thịnh Minh Hy mở cửa, một người phụ nữ khoảng trên dưới năm mươi tuổi bước ra.
"Cô Lưu, ông nội ngủ chưa?"
"Vẫn chưa, ông nói là phải đợi hai người về."
Thịnh Minh Hy bước nhanh vào cửa, không để ý đến Lục Thanh Thanh đang vất vả kéo vali ở phía sau.
Bậc thềm rất cao, Lục Thanh Thanh dùng hết sức cũng không kéo nổi vali lên một bậc thềm.
Lúc này, một bàn tay to lớn vươn ra, nhận lấy cái vali từ trong tay của Lục Thanh Thanh.
Trái tim cô khẽ rung động.
Trong ấn tượng của Lục Thanh Thanh, Lâm Thạc chưa từng bao giờ xách giúp cô bất kỳ thứ gì.
Ngay cả lần trước khi dọn nhà, Lâm Thạc cũng không hề cử động một đầu ngón tay, tất cả đều do một mình cô vừa khuân vừa vác, mang bảy tám cái thùng lớn lên trên lầu.
Đã thế rồi mà Lâm Thạc còn chê cô lười biếng, nói cô mang đồ đạc lên rồi thì để đó, cũng không chịu dọn dẹp cho gọn gàng, trong khi Lâm Thạc chỉ mải chơi game, còn yêu cầu cô gọi thức ăn nhanh.
"Còn không vào đi?"
Giọng nói không vui của Thịnh Minh Hy cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Thanh Thanh.
Cô vội vàng bước vào trong nhà.
Sân không lớn, nhưng rất sạch sẽ gọn gàng, chân tường còn đặt nhiều chậu cây cảnh.
"Á!" Lục Thanh Thanh đột nhiên kêu lên một tiếng.
Cô mải nhìn xung quanh, nên không cẩn thận giẫm phải viên đá cuội, suýt nữa thì vấp ngã.
Thịnh Minh Hy quay đầu lại.
Lục Thanh Thanh ngượng ngùng xua tay: "Tôi không sao."
Thịnh Minh Hy liếc nhìn viên đá cuội dưới đất, bước tới đá nó sang một bên, sau đó anh đưa tay mình ra.
Các khớp tay của bàn tay đều rất rõ ràng, có chút chai sạn, có lẽ là dấu vết để lại của việc tập gym nhiều năm.
Lục Thanh Thanh không hiểu ý anh.
Thịnh Minh Hy mím môi.
Tiếp theo, anh chủ động nắm lấy tay Lục Thanh Thanh.
Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền tới khiến trái tim Lục Thanh Thanh khẽ chững lại, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô.
Thịnh Minh Hy giao lại vali cho cô Lưu, nắm tay Lục Thanh Thanh đi tới trước cửa phòng ông nội.
Có thể bạn cũng thích





