
Hôn mê, Tàn ác, và Sự phản bội của Caleb
Chương 2
Thế giới là một màn sương mờ của những bức tường trắng và mùi thuốc sát trùng. Cơn đau, sắc nhọn và dai dẳng, tỏa ra từ xương sườn và đầu tôi. Tôi đang ở trong bệnh viện. Lại nữa.
Qua màn sương, tôi nghe thấy những giọng nói ngay bên ngoài cửa phòng mình.
"Bác sĩ nói chỉ là vài vết rạn xương sườn và chấn động não thôi. Cô ta sẽ ổn thôi," giọng Bảo Long căng thẳng vì khó chịu. "Thật tình, cô ta chỉ đang làm trò thôi."
"Cô ta cần phải học được bài học của mình, Long à," giọng Minh Quân lạnh lùng hơn. "Đây là những gì sẽ xảy ra khi cô ta không nghe lời."
Mắt tôi chớp mở khi một bác sĩ bước vào phòng. Ông là một người đàn ông lớn tuổi với đôi mắt nhân hậu giờ đây chứa đầy một sự thương hại sâu sắc, phiền muộn.
"Cô An Chi," ông nói nhẹ nhàng. "Tôi là bác sĩ Hoàng."
Ông nhìn về phía cửa, nơi Minh Quân và Bảo Long đang đứng. "Tôi có thể nói chuyện riêng với gia đình cô ấy được không?"
Hàm Minh Quân cứng lại. "Chúng tôi là gia đình của cô ấy. Bất cứ điều gì ông muốn nói, ông có thể nói với chúng tôi."
Bác sĩ Hoàng do dự, rồi thở dài. "Được thôi. Vết thương của cô do cú ngã là nhẹ. Nhưng... cuộc kiểm tra của tôi đã phát hiện ra một điều khác. Một điều nghiêm trọng hơn nhiều."
Ông giơ một bộ phim chụp lên ánh sáng. "Cô An Chi, cô bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Nó đã di căn. Không thể cứu chữa được nữa."
Những lời nói lơ lửng trong không khí, nặng nề và phi thực.
Giai đoạn cuối.
Tôi cảm thấy một sự xa cách kỳ lạ, một sự bình tĩnh lạnh lùng bao trùm lấy tôi. Cứ như thể ông đang nói về một người khác.
Minh Quân khịt mũi. "Ung thư? Đừng có nực cười. Cô ta chỉ đang cố gây sự chú ý thôi. Lại một trò chơi nữa của cô ta."
Bảo Long gật đầu đồng ý. "Cô ta lúc nào cũng thích làm quá lên."
Một phần nhỏ bé, ngu ngốc trong trái tim tôi đã hy vọng. Hy vọng rằng tin tức này, thảm kịch không thể chối cãi này, sẽ phá vỡ cơn thịnh nộ chính nghĩa của họ. Rằng tôi sẽ thấy một tia sáng của người anh trai, người chồng sắp cưới mà tôi từng biết.
Tôi nhìn vào khuôn mặt họ, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu hối hận, yêu thương nào.
Không có gì cả. Chỉ có sự bác bỏ lạnh lùng.
Ngay lúc đó, điện thoại của Minh Quân reo. Anh ta trả lời, giọng điệu ngay lập tức chuyển từ gay gắt sang dịu dàng.
"Hạ Vy? Sao vậy em? Em có sao không?"
Anh ta lắng nghe một lúc. "Anh đến ngay đây. Đừng lo, anh sẽ đến ngay."
Anh ta cúp máy và quay sang Bảo Long. "Hạ Vy đang sợ. Con bé cần anh."
Anh ta đi ra cửa mà không hề ngoảnh lại nhìn tôi.
"Khoan đã," bác sĩ Hoàng nói, bước tới. "Anh Quân, chuyện này rất nghiêm trọng. Chúng ta cần thảo luận về các phương án điều trị, chăm sóc giảm nhẹ..."
"Cứ cho cô ta vài viên thuốc giảm đau đi," Minh Quân nói qua vai. "Long, cậu ở lại đây. Đảm bảo cô ta không gây thêm rắc rối nào nữa."
Và rồi anh ta đi mất.
Bảo Long đứng bên cửa, khoanh tay, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
Bác sĩ Hoàng quay lại với tôi, khuôn mặt ông đầy vẻ đau buồn bất lực. "Cô An Chi, chúng ta có thể bắt đầu hóa trị để kiểm soát cơn đau, có thể mua thêm cho cô một chút thời gian..."
"Thời gian để làm gì?" Tôi hỏi, giọng tôi thì thầm.
"Để nói với họ," ông nhẹ nhàng thúc giục. "Cô cần phải tự mình nói với họ. Hãy làm cho họ hiểu."
Một tiếng cười cay đắng thoát ra khỏi cổ họng tôi. "Hiểu cái gì? Họ sẽ không quan tâm ngay cả khi tôi đang chết trên sàn nhà trước mặt họ."
Tia hy vọng cuối cùng của tôi đã bị dập tắt bởi sự vội vã của Minh Quân để an ủi cô gái đã cướp đi cuộc đời tôi.
"Họ sẽ không bao giờ tin tôi," tôi nói, giọng tôi phẳng lặng. "Chẳng còn quan trọng nữa."
Bác sĩ Hoàng trông như muốn tranh cãi, nhưng ông đã thấy sự dứt khoát trong mắt tôi. Ông để lại cho tôi một đơn thuốc giảm đau và một cái nhìn đầy cảm thông sâu sắc.
Những ngày sau đó là một chuỗi mờ ảo của nỗi đau. Cơn đau nhức trong xương tôi ngày càng sắc nhọn, và việc thở trở thành một nỗ lực phi thường. Những viên thuốc hầu như không chạm đến được rìa của sự thống khổ.
Một tuần sau, Bảo Long gọi. Anh ta không hỏi tôi thế nào.
"Anh Quân nói cô đã có một tuần rồi. Ra khỏi bệnh viện và trở về biệt thự đi. Có việc phải làm đấy."
Thông điệp đã rõ ràng. Sự chuộc tội của tôi chưa kết thúc. Sự đau khổ của tôi là một sự bất tiện đối với họ.
Được thôi.
Một quyết tâm đen tối, mới mẻ cứng lại bên trong tôi. Nếu họ muốn tôi trở lại, tôi sẽ trở lại. Tôi sẽ để họ thấy hậu quả của "bài học" của họ.
Tôi tự ý xuất viện, bất chấp sự phản đối kịch liệt của bác sĩ. Tôi mua một tháng thuốc phiện mạnh nhất mà họ có thể cho và bắt taxi trở về chiếc lồng son mà Minh Quân gọi là nhà.
Người quản gia, một người đàn ông chỉ trung thành với Minh Quân, chặn tôi ở cửa.
"Lệnh của ông Quân. Cô phải được khử trùng trước khi vào. Cô đã ở bệnh viện. Chúng tôi không thể mạo hiểm mang vi trùng vào."
Hai cô hầu gái, mặt không biểu cảm, dẫn tôi đến một phòng tắm lớn gần nhà để xe. Họ đổ đầy một bồn tắm bằng một chất lỏng có mùi hóa chất hắc nồng.
"Vào đi," một trong số họ ra lệnh.
Tôi quá yếu để chống cự. Tôi từ từ ngâm mình vào dung dịch gây xót. Hóa chất chạm vào những vết cắt chưa lành trên tay và chân tôi, một làn sóng lửa mới. Nước xung quanh tôi bắt đầu nở hoa màu đỏ khi vết thương của tôi mở ra.
Các cô hầu gái há hốc mồm, mặt nạ chuyên nghiệp của họ nứt ra trong giây lát kinh hoàng.
Ngay lúc đó, Minh Quân và Bảo Long bước vào. Mắt Minh Quân dừng lại ở vệt máu trong nước, và trong một khoảnh khắc, tôi thấy có gì đó lóe lên trên khuôn mặt anh ta. Sốc? Lo lắng?
Nhưng rồi Bảo Long đặt tay lên cánh tay anh ta.
"Đừng quên kế hoạch, Quân," anh ta thì thầm, giọng trầm. "Đừng để cô ta lừa."
Khuôn mặt Minh Quân lại cứng lại, khoảnh khắc nhân tính ngắn ngủi đã biến mất. Anh ta quay lưng lại với tôi.
"Đảm bảo cô ta sạch sẽ," anh ta ra lệnh cho các cô hầu gái, giọng nói không chút cảm xúc. "Sau đó đưa cô ta về phòng."
Tôi nhìn người đàn ông tôi sắp cưới bỏ mặc tôi chảy máu trong bồn nước khử trùng, lưng anh ta quay về phía tôi.
Một tiếng cười nhỏ, vỡ vụn thoát ra khỏi môi tôi.
Anh ta lo lắng về vi trùng. Thật mỉa mai.
Có thể bạn cũng thích





