
Hôn mê, Tàn ác, và Sự phản bội của Caleb
Chương 3
Họ để tôi trong bồn tắm hóa chất cảm giác như hàng giờ. Khi các cô hầu gái cuối cùng cũng kéo tôi ra, da tôi đã đỏ ửng và viêm tấy. Họ nửa kéo nửa lê tôi, ướt sũng và run rẩy, đến căn phòng nhỏ, trống trải trên gác mái đã là nhà tù của tôi suốt ba năm.
Tôi gục xuống tấm nệm mỏng, mỗi đốt xương đều gào thét phản đối. Cơn đau là một sinh vật sống, một ngọn lửa thiêu đốt tôi từ bên trong. Nhưng bên dưới nó, một sự sáng suốt lạnh lùng đang hình thành.
Tôi sắp chết. Sớm thôi.
Và tôi sẽ chết theo cách của riêng mình.
Tôi dành cả ngày hôm sau để thu dọn vài thứ thuộc về mình. Những bức ảnh cũ từ trước khi hôn mê, một bông hoa khô Minh Quân đã tặng tôi trong buổi hẹn hò đầu tiên, những lá thư từ bố mẹ từ thời họ còn yêu thương tôi.
Tôi muốn rời khỏi thế giới này một cách sạch sẽ, không còn ràng buộc gì với những người này.
Tôi mang chiếc hộp nhỏ chứa đầy kỷ niệm đến lò sưởi trong thư viện chính, một căn phòng mà tôi thường bị cấm vào. Tôi châm một que diêm và thả nó vào.
Ngọn lửa liếm vào mép những bức ảnh, biến khuôn mặt tươi cười của tôi thành tro bụi. Ngọn lửa thiêu rụi quá khứ của tôi, tình yêu của tôi, cuộc sống của tôi. Đó là một giàn thiêu cho cô gái tôi từng là.
"Cô nghĩ cô đang làm gì vậy?"
Giọng nói, sắc nhọn và độc địa, cắt ngang tiếng lách tách của ngọn lửa. Hạ Vy đứng ở ngưỡng cửa, khoanh tay, một nụ cười khinh bỉ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta.
Tôi không trả lời, chỉ nhìn những ký ức cuối cùng của mình cháy rụi.
Cô ta sải bước về phía tôi, đôi mắt lấp lánh ác ý. "Lại cố gây sự chú ý à? Cô thật thảm hại. Đốt vài tấm ảnh cũ sẽ không làm Minh Quân yêu cô trở lại đâu."
Cô ta đá vào chậu lửa. Nó lật nhào, tàn lửa văng tung tóe khắp tấm thảm Ba Tư đắt tiền. Một ngọn lửa nhỏ bùng lên, rồi bắt đầu lan ra với tốc độ đáng báo động.
"Không!" Tôi lồm cồm bò dậy, cố gắng dập tắt ngọn lửa bằng một tấm chăn.
Hạ Vy nắm lấy tay tôi, móng tay cô ta cắm vào da tôi. "Cứ để nó cháy! Cứ để mọi thứ từng là của cô biến thành tro bụi!"
Khói tràn ngập căn phòng, đặc quánh và hăng nồng. Phổi tôi, vốn đã rất yếu, co thắt lại. Tôi ho, một tiếng ho sâu, khàn khàn xé toạc lồng ngực tôi.
"Cứu!" Tôi nghẹn ngào, tầm nhìn mờ đi.
Hạ Vy chỉ cười, một tiếng cười cao, điên loạn. "Cứ la hét đi. Sẽ không ai giúp cô đâu. Họ sẽ chỉ nghĩ cô đang cố đốt nhà. Thêm một tội lỗi vào danh sách của cô."
Ngay lúc đó, Minh Quân và Bảo Long xông vào phòng.
"Hạ Vy!" Minh Quân hét lên, lao đến bên cô ta, phớt lờ ngọn lửa và những tiếng thở hổn hển tuyệt vọng của tôi. "Em có sao không?"
"Anh Quân!" cô ta khóc, lao vào vòng tay anh ta. "An Chi... cô ta định giết em! Cô ta đã đốt phòng!"
Tôi cố gắng nói, cố gắng phủ nhận, nhưng tất cả những gì phát ra chỉ là một tiếng ho khò khè. Tôi khuỵu xuống, thế giới quay cuồng.
Đôi mắt của Minh Quân, khi cuối cùng cũng quay sang tôi, lạnh như băng. "Cô vẫn chưa học được bài học của mình sao?" anh ta gầm gừ. "Cô là một thứ bệnh dịch, một khối u ung thư trong gia đình này."
Sự mỉa mai trong lời nói của anh ta là một cú đánh trời giáng.
Anh ta quay sang các nhân viên trong nhà đã tụ tập ở cửa. "Đưa cô ta xuống phòng xông hơi. Bật hết công suất lên. Đã đến lúc cô ta cảm nhận được sức nóng thực sự."
Hai người đàn ông nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra khỏi căn phòng đầy khói. Tôi quá yếu để chống cự.
Họ ném tôi vào phòng xông hơi nhỏ, ốp gỗ dưới tầng hầm. Cánh cửa đóng sầm lại, và một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng hơi nước xì xì và cảm thấy nhiệt độ bắt đầu tăng lên.
Sức nóng ngột ngạt. Nó đè lên tôi, cướp đi không khí từ phổi tôi. Mồ hôi túa ra khắp cơ thể, làm xót làn da trầy xước của tôi.
Tôi đập cửa, giọng tôi là một tiếng hét khàn khàn. "Làm ơn! Cho tôi ra! Anh Quân! Anh Long!"
Không có câu trả lời.
Sức nóng tăng lên. Cảm giác như da tôi đang tan chảy. Tôi nhớ lại những khoảng thời gian hạnh phúc hơn trong ngôi nhà này, những buổi tiệc nướng gia đình vào mùa hè, những buổi sáng Giáng sinh bên lò sưởi. Tình yêu tôi đã cảm nhận được từ những người này, tình yêu tôi đã dành cho họ.
Làm thế nào mà mọi chuyện lại ra nông nỗi này? Làm thế nào mà tình yêu của họ lại biến thành một thứ gì đó quái dị như vậy?
Cơn đau trở nên không thể chịu đựng được. Tôi không thể hét lên được nữa. Tôi trượt xuống bức tường, cơ thể tôi co giật.
Ngay khi tôi cảm thấy ý thức của mình đang mất dần, cánh cửa bị mở tung.
Hạ Vy đứng đó, bóng cô ta đổ dài trên nền ánh sáng mờ ảo của tầng hầm.
"Đủ chưa?" cô ta hỏi, giọng điệu đầy vẻ thích thú.
Rồi cô ta nhặt một xô nước đá gần đó.
"Đến lúc hạ nhiệt rồi," cô ta nói với một nụ cười độc ác, và hất nó vào tôi.
Cú sốc của nước đá lên làn da bỏng rát của tôi là một loại đau đớn mới. Cơ thể tôi bị sốc, và thế giới chìm vào bóng tối.
Có thể bạn cũng thích





