Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn

Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn

Tô Hướng Noãn buộc phải thay em gái kết hôn với Lục Yến Lâm, người đàn ông mang tiếng ăn chơi và bị hủy dung. Trong khi dư luận mỉa mai chờ đợi một cuộc hôn nhân đổ vỡ, sự nghiệp của cô lại thăng tiến rực rỡ bên cạnh sự chiều chuộng của chồng. Những kẻ từng khinh miệt họ đều phải nhận lấy cái kết đắng. Bí mật chỉ vỡ lở khi vị tổng tài nghìn tỷ xuất hiện tại họp báo với gương mặt thật đẹp đến kinh ngạc, hóa ra chính là người chồng bị hắt hủi bấy lâu. Ban đầu Lục Yến Lâm vốn lạnh lùng muốn vợ tự rút lui, nhưng sự kiên cường của cô đã khiến anh hoàn toàn đắm say. Khi thân phận bại lộ, đứng trước nguy cơ vợ rời đi, vị tổng tài cao ngạo ấy đã gạt bỏ tự tôn, giam cô vào góc tường và khẩn thiết cầu xin một nụ hôn để đổi lấy cả mạng sống mình.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Hôn lễ bắt đầu.

Ở cuối thảm đỏ, chú rể nghiêng người lặng lẽ đứng đó, bộ áo vest được may đo cẩn thận làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo thon gọn của anh.

Nửa trên gương mặt anh bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ đen tuyền, chỉ có thể thoáng thấy đường viền quai hàm sắc nét, trơn tru, khiến người ta bất giác cảm thấy luyến tiếc. Nếu gương mặt anh không bị phá hủy, đó hẳn là dung mạo tuấn tú khiến người ta phải cảm thán.

Tô Đồng Đồng vừa ngồi xuống ghế ở khu vực dành cho khách mời, thì cô bạn thân của cô ta đã không chờ đợi được mà nắm lấy tay cô ta, thì thầm vào tai.

"Nếu cậu sớm nói cần người gả thay thì để tớ đi cho rồi! Thân hình này của Lục đại thiếu, cho dù có đem ra so bì với người mẫu nam hàng đầu cũng không hề thua kém! Có thể ngủ một đêm với anh ấy cũng đáng mà."

Tô Đồng Đồng liếc nhìn thân hình vượt trội với bờ vai rộng và đôi chân dài của Lục Yến Lâm, cảm thấy có chút ngứa ngáy, nhưng vẫn cố gắng bày ra vẻ mặt khinh thường.

"Chỉ có thân hình đẹp thì có ích gì? Cậu không thấy anh ta đeo mặt nạ hay sao? Chứng tỏ dáng vẻ anh ta sau khi bị tai nạn giao thông đã xấu xí tới mức không thể gặp ai được nữa. Một người xấu xí như thế ngủ bên cạnh cậu, cậu không sợ à?"

Cô bạn thân bị những lời của cô ta làm cho nghẹn họng, mím chặt môi và không nói thêm gì nữa, chỉ lén lút nhìn chú rể thêm vài lần.

Ngay lúc này, cánh cửa hội trường mở ra, âm thanh du dương của cây đàn violin vang lên. Tô Hướng Noãn khoác tay Tô Văn Bân bước vào.

Thấy dáng vẻ thuần khiết và xinh đẹp của Tô Hướng Noãn trong bộ váy cưới, Từ Minh Lễ nhìn đến ngẩn ra.

Trong lòng anh ta đột nhiên cảm thấy có chút hối hận. Nếu anh ta không ngoại tình, thì người mà Tô Hướng Noãn sẽ gả phải là anh ta mới đúng.

Anh ta và Tô Đồng Đồng chẳng qua chỉ là chơi qua đường, chỉ có một phụ nữ lương thiện xinh đẹp như Tô Hướng Noãn, mới có thể làm vợ anh ta.

Tô Đồng Đồng phát giác ra được ánh mắt si mê của Từ Minh Lễ, tức giận tới mức lồng ngực phập phồng dữ dội, bèn âm thầm công kích Tô Hướng Noãn: "Có những người ngoài miệng thì nói là không muốn gả, thực chất sau khi biết được nhà họ Lục chính là tỷ phú, trong lòng đã nôn nao không thể chờ đợi được rồi? Giả vờ thanh cao gì chứ!"

Thông qua lớp mạng che mặt, Tô Hướng Noãn nhìn về phía người đàn ông lạ lẫm trước mặt, các ngón tay vô thức siết chặt lại.

Tô Văn Bân vỗ nhẹ lên tay cô: "Uất ức cho con rồi."

Tô Hướng Noãn lắc lắc đầu, không nói thêm lời nào nữa.

Việc đã tới nước này, không thể quay đầu lại được nữa.

Tô Hướng Noãn vốn là người lạc quan bẩm sinh, cô sẽ không chìm đắm trong sự than thở và oán trách.

Xem như lần cuối cùng báo đáp cả nhà cậu ruột.

Từ nay trở đi, cô được tự do rồi.

Tô Văn Bân trao tay cô vào tay chú rể.

Tô Hướng Noãn cảm nhận được hơi ấm truyền tới lòng bàn tay mình, cô khẽ rút lại, nhưng lại bị anh nắm chặt trong tay.

Có vẻ như người đàn ông đã phát giác ra được sự bất an của cô, ngón tay cái của anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô.

Động tác an ủi có phần tinh tế này đã khiến Tô Hướng Noãn sững sờ trong giây lát.

Người chồng mà cô chưa từng gặp mặt này, có vẻ như cũng không bất kham như trong lời đồn.

Dù không nhìn thấy gương mặt của anh, nhưng cử chỉ của anh trầm ổn và lịch thiệp, khiến người ta không hiểu sao lại cảm thấy yên tâm.

Lục Yến Lâm hơi cúi người xuống, đôi môi mỏng ghé sát tai cô: "Chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ? Cô dâu của anh."

Giọng nói của anh trầm ấm như tiếng đàn cello, khiến đầu tai của Tô Hướng Noãn như tê dại.

Trong lòng cô thầm nghĩ, chả trách anh có thể dễ dàng chiếm được trái tim của nhiều người phụ nữ đến thế.

Cô khẽ gật đầu, để mặc cho anh dẫn mình đi tới chỗ của mục sư.

Sau khi tuyên thệ, người dẫn chương trình tay bưng chiếc khay bước tới phía trước.

Khi tấm lụa che phủ được vén lên, những vị khách nữ có mặt ở đây đều thốt lên những tiếng kinh ngạc.

"Trời ơi! Đây chính là 'Ánh Lửa Hoàng Hôn' trong truyền thuyết ư? Viên kim cương hồng huyền thoại, nằm trong cặp viên đá khai thác từ mỏ quặng Kimberley Nam Phi trong thế kỷ trước, viên còn lại đang được đeo trên tay của Vương phi nước Y!"

Khi Tô Đồng Đồng nhìn thấy viên kim cương hồng mười carat to như quả trứng bồ câu được đeo vào tay Tô Hướng Noãn, cô ta hối hận tới mức suýt nghiến nát răng hàm.

Đây vốn dĩ phải thuộc về cô ta!

Cô ta vốn tưởng rằng Lục Yến Lâm là con trai người vợ quá cố của bố Lục, không được thương yêu trong gia tộc. Anh lại là một người xấu xí, không lấy lòng được bố Lục, sau này chắc chắn chẳng chia chác được bao nhiêu gia sản.

Ai mà ngờ được nhà họ Lục lại hào phóng như thế đối với một đứa con trai không được yêu thương!

Tô Đồng Đồng tự an ủi mình, việc này chẳng qua chỉ là nhà họ Lục sợ Lục Yến Lâm quá mất mặt, nên lấy ra để cứu vớt sĩ diện anh mà thôi.

Bọn họ cũng chỉ đắc ý được nhất thời.

Còn cô ta đã cặp kè với Từ Minh Lễ, Từ Minh Lễ vừa nhiều tiền vừa đẹp trai, vượt xa rất nhiều so với tên xấu xí Lục Yến Lâm đó.

Nghĩ tới đây, tâm trạng của Tô Đồng Đồng khá hơn đôi chút.

Vị mục sư tuyên bố với nụ cười rạng rỡ: "Bây giờ, chú rể có thể hôn cô dâu rồi."

Tô Hướng Noãn đứng cứng đờ tại chỗ, không biết phải làm sao trước khoảnh khắc thân mật quá bất ngờ này. Hai người họ chẳng qua chỉ là những người xa lạ mới gặp nhau lần đầu tiên trong hôm nay...

Hơn nữa cô cũng không thể ngờ rằng, có vẻ như Lục Yến Lâm cũng ngập ngừng không kém gì cô.

Tô Hướng Noãn có chút nghi hoặc.

Một người nổi tiếng là tay chơi phong lưu khét tiếng, chưa từng từ chối bất kỳ người phụ nữ nào như Lục Yến Lâm, vào giây phút này lại có chút dè dặt ư?

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Lục tổng, phu nhân lại dẫn cậu chủ bỏ nhà rồi!
9.6
Suốt năm năm, Bùi Doanh Doanh trao trọn tình yêu cho Lục Tiêu nhưng chỉ nhận lại cay đắng khi người cũ của anh mang thai trở về. Từ vị thế chính thất, cô trở thành trò cười và quyết định ly hôn tay trắng. Dù anh van xin, nhưng khoảnh khắc anh ưu tiên cứu người phụ nữ kia khi cả hai cùng gặp nạn đã dập tắt mọi hy vọng trong cô. Ba năm sau, cô tái xuất với danh hiệu Ảnh hậu quốc tế đầy kiêu hãnh, khiến bao quý ông săn đón. Tại sân bay, Lục Tiêu trong bộ quân phục cũ kỹ đã quỳ gối hèn mọn, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ từ người vợ mà anh từng đánh mất. Giờ đây, anh mới là người chìm trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tổng tài quỳ gối xin tái hợp
7.8
Ba năm trước, Tô Thiên Từ gạt bỏ mọi định kiến để kết hôn cùng Lăng Bắc Khiêm khi anh vẫn là người thực vật. Thế nhưng, ngày cô phải nén đau thương bỏ đi cái thai vì bạo bệnh cũng là lúc người chồng ấy công khai phô trương tình cảm bên người phụ nữ khác. Nỗi đau thấu tận tâm can khiến cô dứt khoát đề nghị ly hôn để tìm lại tự do cho những ngày cuối đời. Cứ ngỡ mối duyên này sẽ chấm dứt, nhưng Lăng Bắc Khiêm bỗng đổi thay, vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để quỳ gối cầu xin sự tha thứ. Trước sự hối hận muộn màng của vị tổng tài, Thiên Từ chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mọi chuyện đã quá trễ.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý
8.7
Vào đêm tốt nghiệp, tôi bị chị gái hãm hại rồi rơi vào tay một người đàn ông lạ mặt. Sau khi bị bạn trai phản bội và gia đình lâm bệnh nặng, tôi buộc phải gả cho một gã công tử bột. Cha nuôi của hắn là tỷ phú 33 tuổi đầy quyền lực và tàn bạo. Trái với lời đồn, ông ta lại sủng ái tôi hết mực, trừng phạt bất cứ ai bắt nạt tôi. Tôi nhận ra người đêm đó chính là ông ấy và lỡ đem lòng yêu. Khi sự thật bại lộ, ông ấy lạnh lùng xua đuổi tôi. Đến khi tôi buông bỏ để tìm hạnh phúc mới, người đàn ông ấy lại điên cuồng cầu xin tôi quay về. Tôi mỉm cười đáp lại: Muộn rồi, muốn theo đuổi em thì anh phải xếp hàng đi, bố ạ.
Bìa tiểu thuyết Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú
7.9
Để chuẩn bị cho tương lai của tôi, bố đã nuôi dưỡng bảy người đàn ông ưu tú. Tôi dành trọn mười năm thanh xuân yêu Sử Đăng Đạt bằng tất cả sự chân thành, thậm chí đánh mất chính mình. Thế nhưng, ngay trước sinh nhật tuổi 21, tôi bàng hoàng chứng kiến anh ta thân mật bên Cát Thanh Hiền. Đau đớn hơn, sáu người còn lại cũng lộ bộ mặt thật, coi tình cảm của tôi như trò đùa để lợi dụng. Nhận ra sự hèn mọn bấy lâu, tôi quyết định từ bỏ tất cả và gọi điện cho người đàn ông khác: Anh Nguyên, lời cầu hôn của anh còn hiệu lực không?
Bìa tiểu thuyết Đám cưới của tôi, không phải anh
8.2
Năm năm trước, tôi đánh đổi đôi mắt sáng để cứu vị hôn phu tại Sa Pa. Đổi lại sự hy sinh ấy, anh ta bí mật dời đám cưới về Nha Trang chỉ vì cô bạn thân Ái My sợ lạnh. Đau đớn hơn, anh coi việc tôi cứu mạng là sự sến sẩm, sẵn sàng chi tỷ đồng mua váy cho người khác nhưng lại chi li với tôi. Ngày trọng đại, anh bỏ mặc tôi ở lễ đường để chạy theo cơn hoảng loạn của Ái My, tin rằng tôi sẽ mãi bao dung. Nhưng anh đã nhầm, sự hy sinh không phải là xiềng xích của phục tùng. Giữa tiếng chuông nhà thờ tại vùng núi năm xưa, tôi nghe điện thoại của anh và tuyên bố rằng đám cưới của mình đang bắt đầu, nhưng chú rể chắc chắn không phải là anh.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu đã mất, Tự do tìm thấy và Trốn thoát
9.8
Từng là người phụ nữ hạnh phúc nhất khi được chồng từ bỏ cả gia sản để che chở, cuộc đời tôi bỗng chốc sụp đổ vì sự xuất hiện của một nữ ca sĩ. Giữa đêm đông buốt giá, anh nhẫn tâm bắt tôi quỳ dưới mưa dù tôi đang mang thai, khiến giọt máu của cả hai tan biến. Sự lạnh lùng lên đến đỉnh điểm khi anh ép tôi ly hôn và để mặc gia đình nhân tình hành hạ em trai tôi đến chết vì hiến tủy. Mười năm tình nghĩa đổi lấy hai mạng người và trái tim tàn héo. Sau khi tiễn đưa em trai, tôi đốt sạch kỷ niệm, cắt đứt liên lạc để biến mất vĩnh viễn. Trịnh Nguyên Đạt, nợ nần giữa chúng ta từ nay chấm dứt.