
Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn
Chương 2
Hôn lễ bắt đầu.
Ở cuối thảm đỏ, chú rể nghiêng người lặng lẽ đứng đó, bộ áo vest được may đo cẩn thận làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo thon gọn của anh.
Nửa trên gương mặt anh bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ đen tuyền, chỉ có thể thoáng thấy đường viền quai hàm sắc nét, trơn tru, khiến người ta bất giác cảm thấy luyến tiếc. Nếu gương mặt anh không bị phá hủy, đó hẳn là dung mạo tuấn tú khiến người ta phải cảm thán.
Tô Đồng Đồng vừa ngồi xuống ghế ở khu vực dành cho khách mời, thì cô bạn thân của cô ta đã không chờ đợi được mà nắm lấy tay cô ta, thì thầm vào tai.
"Nếu cậu sớm nói cần người gả thay thì để tớ đi cho rồi! Thân hình này của Lục đại thiếu, cho dù có đem ra so bì với người mẫu nam hàng đầu cũng không hề thua kém! Có thể ngủ một đêm với anh ấy cũng đáng mà."
Tô Đồng Đồng liếc nhìn thân hình vượt trội với bờ vai rộng và đôi chân dài của Lục Yến Lâm, cảm thấy có chút ngứa ngáy, nhưng vẫn cố gắng bày ra vẻ mặt khinh thường.
"Chỉ có thân hình đẹp thì có ích gì? Cậu không thấy anh ta đeo mặt nạ hay sao? Chứng tỏ dáng vẻ anh ta sau khi bị tai nạn giao thông đã xấu xí tới mức không thể gặp ai được nữa. Một người xấu xí như thế ngủ bên cạnh cậu, cậu không sợ à?"
Cô bạn thân bị những lời của cô ta làm cho nghẹn họng, mím chặt môi và không nói thêm gì nữa, chỉ lén lút nhìn chú rể thêm vài lần.
Ngay lúc này, cánh cửa hội trường mở ra, âm thanh du dương của cây đàn violin vang lên. Tô Hướng Noãn khoác tay Tô Văn Bân bước vào.
Thấy dáng vẻ thuần khiết và xinh đẹp của Tô Hướng Noãn trong bộ váy cưới, Từ Minh Lễ nhìn đến ngẩn ra.
Trong lòng anh ta đột nhiên cảm thấy có chút hối hận. Nếu anh ta không ngoại tình, thì người mà Tô Hướng Noãn sẽ gả phải là anh ta mới đúng.
Anh ta và Tô Đồng Đồng chẳng qua chỉ là chơi qua đường, chỉ có một phụ nữ lương thiện xinh đẹp như Tô Hướng Noãn, mới có thể làm vợ anh ta.
Tô Đồng Đồng phát giác ra được ánh mắt si mê của Từ Minh Lễ, tức giận tới mức lồng ngực phập phồng dữ dội, bèn âm thầm công kích Tô Hướng Noãn: "Có những người ngoài miệng thì nói là không muốn gả, thực chất sau khi biết được nhà họ Lục chính là tỷ phú, trong lòng đã nôn nao không thể chờ đợi được rồi? Giả vờ thanh cao gì chứ!"
Thông qua lớp mạng che mặt, Tô Hướng Noãn nhìn về phía người đàn ông lạ lẫm trước mặt, các ngón tay vô thức siết chặt lại.
Tô Văn Bân vỗ nhẹ lên tay cô: "Uất ức cho con rồi."
Tô Hướng Noãn lắc lắc đầu, không nói thêm lời nào nữa.
Việc đã tới nước này, không thể quay đầu lại được nữa.
Tô Hướng Noãn vốn là người lạc quan bẩm sinh, cô sẽ không chìm đắm trong sự than thở và oán trách.
Xem như lần cuối cùng báo đáp cả nhà cậu ruột.
Từ nay trở đi, cô được tự do rồi.
Tô Văn Bân trao tay cô vào tay chú rể.
Tô Hướng Noãn cảm nhận được hơi ấm truyền tới lòng bàn tay mình, cô khẽ rút lại, nhưng lại bị anh nắm chặt trong tay.
Có vẻ như người đàn ông đã phát giác ra được sự bất an của cô, ngón tay cái của anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô.
Động tác an ủi có phần tinh tế này đã khiến Tô Hướng Noãn sững sờ trong giây lát.
Người chồng mà cô chưa từng gặp mặt này, có vẻ như cũng không bất kham như trong lời đồn.
Dù không nhìn thấy gương mặt của anh, nhưng cử chỉ của anh trầm ổn và lịch thiệp, khiến người ta không hiểu sao lại cảm thấy yên tâm.
Lục Yến Lâm hơi cúi người xuống, đôi môi mỏng ghé sát tai cô: "Chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ? Cô dâu của anh."
Giọng nói của anh trầm ấm như tiếng đàn cello, khiến đầu tai của Tô Hướng Noãn như tê dại.
Trong lòng cô thầm nghĩ, chả trách anh có thể dễ dàng chiếm được trái tim của nhiều người phụ nữ đến thế.
Cô khẽ gật đầu, để mặc cho anh dẫn mình đi tới chỗ của mục sư.
Sau khi tuyên thệ, người dẫn chương trình tay bưng chiếc khay bước tới phía trước.
Khi tấm lụa che phủ được vén lên, những vị khách nữ có mặt ở đây đều thốt lên những tiếng kinh ngạc.
"Trời ơi! Đây chính là 'Ánh Lửa Hoàng Hôn' trong truyền thuyết ư? Viên kim cương hồng huyền thoại, nằm trong cặp viên đá khai thác từ mỏ quặng Kimberley Nam Phi trong thế kỷ trước, viên còn lại đang được đeo trên tay của Vương phi nước Y!"
Khi Tô Đồng Đồng nhìn thấy viên kim cương hồng mười carat to như quả trứng bồ câu được đeo vào tay Tô Hướng Noãn, cô ta hối hận tới mức suýt nghiến nát răng hàm.
Đây vốn dĩ phải thuộc về cô ta!
Cô ta vốn tưởng rằng Lục Yến Lâm là con trai người vợ quá cố của bố Lục, không được thương yêu trong gia tộc. Anh lại là một người xấu xí, không lấy lòng được bố Lục, sau này chắc chắn chẳng chia chác được bao nhiêu gia sản.
Ai mà ngờ được nhà họ Lục lại hào phóng như thế đối với một đứa con trai không được yêu thương!
Tô Đồng Đồng tự an ủi mình, việc này chẳng qua chỉ là nhà họ Lục sợ Lục Yến Lâm quá mất mặt, nên lấy ra để cứu vớt sĩ diện anh mà thôi.
Bọn họ cũng chỉ đắc ý được nhất thời.
Còn cô ta đã cặp kè với Từ Minh Lễ, Từ Minh Lễ vừa nhiều tiền vừa đẹp trai, vượt xa rất nhiều so với tên xấu xí Lục Yến Lâm đó.
Nghĩ tới đây, tâm trạng của Tô Đồng Đồng khá hơn đôi chút.
Vị mục sư tuyên bố với nụ cười rạng rỡ: "Bây giờ, chú rể có thể hôn cô dâu rồi."
Tô Hướng Noãn đứng cứng đờ tại chỗ, không biết phải làm sao trước khoảnh khắc thân mật quá bất ngờ này. Hai người họ chẳng qua chỉ là những người xa lạ mới gặp nhau lần đầu tiên trong hôm nay...
Hơn nữa cô cũng không thể ngờ rằng, có vẻ như Lục Yến Lâm cũng ngập ngừng không kém gì cô.
Tô Hướng Noãn có chút nghi hoặc.
Một người nổi tiếng là tay chơi phong lưu khét tiếng, chưa từng từ chối bất kỳ người phụ nữ nào như Lục Yến Lâm, vào giây phút này lại có chút dè dặt ư?
Có thể bạn cũng thích





