
Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn
Chương 3
Giữa tiếng reo hò của khách mời, Tô Hướng Noãn cảm nhận được hơi thở của Lục Yến Lâm đang từ từ tiến lại gần.
Tim cô đập nhanh, bất giác nhắm mắt lại. Hàng mi cong dài của cô khẽ run lên, lộ rõ vẻ lo lắng.
Một giây tiếp theo, cảm giác tiếp xúc ấm áp đã rơi nhẹ lên vầng trán cô, giống như một chiếc lông vũ khẽ va chạm, thoáng qua và chóng tàn.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, chỉ nhìn thấy gương mặt nghiêng lạnh lùng của Lục Yến Lâm.
Tô Hướng Noãn bất ngờ nhận ra, hôn lễ đã kết thúc.
"Anh cả thật có phước, có thể cưới được một chị dâu xinh đẹp như thế."
Chính vào lúc cô muốn rời khỏi đây cùng Lục Yến Lâm, một giọng nói thiếu nghiêm túc vang lên.
Một người đàn ông có gương mặt cũng được xem là đẹp trai, nhưng dưới mắt lại có quầng thâm, trên tay cầm ly rượu bước tới trước mặt Tô Hướng Noãn.
Tô Hướng Noãn theo phản xạ đã lùi lại về sau hai bước.
Lục Yến Lâm đưa tay ra bảo vệ Tô Hướng Noãn ngay sau lưng mình.
Người đàn ông cười khẩy một tiếng và nói: "Chị dâu đừng căng thẳng chứ, tôi là Lục Vũ Tường, em trai cùng cha khác mẹ của chồng chị."
"Tôi đang đau lòng cho chị đấy. Chị vẫn không biết, đúng không? Anh trai tôi khi còn nhỏ đã bị hủy dung nhan trong một vụ tai nạn giao thông. Anh ta thậm chí còn không dám tháo mặt nạ ra khi kết hôn với chị, chỉ vì sợ làm chị sợ hãi và bỏ đi!"
Tô Hướng Noãn cau anh lại khi nghe thấy những lời lẽ xúc phạm đó.
Cô quay đầu qua nhìn về phía Lục Yến Lâm, tưởng rằng anh sẽ tức giận, nhưng không ngờ vẻ mặt anh vẫn bình thản, giống như thể chuyện này chẳng liên quan gì tới anh cả.
Chả trách mọi người đều nói Lục Yến Lâm ở nhà không được yêu thương. Nhìn đây này, ngay cả em trai mà cũng dám cười nhạo anh trong một tình huống quan trọng như thế.
Nhưng bây giờ Lục Yến Lâm là chồng cô, anh không để tâm, nhưng cô để tâm!
Cô ấn mạnh lên cánh tay đang chắn trước mặt mình của Lục Yến Lâm, xụ mặt xuống nhìn thẳng về phía Lục Vũ Tường, giọng điệu nghiêm túc: "Tôi chọn chồng, việc tôi xem trọng chính là nhân phẩm và giáo dục. Có một số người cho dù có ngoại hình ưa nhìn, nhưng ngay cả điều cơ bản nhất là anh em hòa thuận mà cũng không biết, đó mới thực sự là điều khó coi."
Lục Yến Lâm khẽ nhướng anh, nhìn người vợ mới cưới của mình với vẻ ngạc nhiên.
Sắc mặt Lục Vũ Tường phút chốc tối sầm, nhưng lại nhanh chóng nở một nụ cười giả tạo: "Cái miệng này của chị dâu đúng thực lợi hại."
Sau đó, anh ta đưa ly rượu tới trước mặt Tô Hướng Noãn và nói: "Khi nãy là tôi đã mạo phạm rồi, vậy ly rượu này xem như là tôi tạ tội vậy."
Tô Hướng Noãn có chút thất thần, đang định nhận lấy ly rượu, thì nhìn thấy hắn xoay cổ tay, một ly rượu đầy đổ hết lên ngực cô.
Nhìn thấy dòng chất lỏng màu đỏ tươi chảy xuống khe ngực đầy đặn của Tô Hướng Noãn và thấm ướt hết bộ váy cưới của cô, Lục Vũ Tường lộ ra ánh mắt dâm dục, nhìn chằm chằm vào cảnh sắc trước ngực cô.
"A!" Tô Hướng Noãn kinh hãi hét lên một tiếng, vội vàng che ngực lại.
Nhìn thấy sắc xuân tươi đẹp bị che chắn, Lục Vũ Tường để lộ ra vẻ tiếc nuối.
"Tôi bị trượt tay, thật ngại quá, chị dâu à." Trong mắt hắn không hề có chút hối lỗi nào, mà ngược lại, hắn đưa ánh nhìn khiêu khích về phía Lục Yến Lâm, giống như thể chắc chắn rằng anh sẽ không tức giận, cũng sẽ không phản kháng.
Quả nhiên, Lục Yến Lâm chỉ lặng lẽ cởi áo khoác vest ra và khoác lên người Tô Hướng Noãn.
Lục Vũ Tường cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ, hắn quay người lại định rời khỏi, vừa đi vừa lầm bầm đầy mỉa mai: "Tay của mình cũng thật là, tại sao đúng lúc lại trượt tay kia chứ."
"Nếu như tay của cậu ngay cả ly rượu cũng không cầm vững, giữ lại cũng chẳng có ích gì."
Một giọng nói điềm tĩnh vang lên từ phía sau lưng.
Tiếp theo sau, anh ta cảm nhận được một tiếng "rắc", cổ tay truyền tới một cơn đau nhói, cơn đau dữ dội phút chốc lan nhanh ra khắp cơ thể.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Lục Vũ Tường, gã nhìn về phía Lục Yến Lâm với ánh mắt không tin nổi, bàn tay của anh ta bị Lục Yến Lâm khống chế trong tư thế xoắn vặn.
Không ngờ Lục Yến Lâm đã thực sự bẻ gãy cổ tay gã!
Bờ môi Lục Vũ Tường tái nhợt vì đau đớn: "Anh... anh dám!"
Tiếp theo, Lục Yến Lâm lại đá thẳng vào đầu gối anh ta.
Lục Vũ Tường cảm thấy đau nhói ở đầu gối, lập tức khuỵu xuống.
Lục Yến Lâm tiện tay cầm lấy một ly rượu vang đỏ, túm chặt mái tóc của Lục Vũ Tường, bắt hắn ngửa mặt lên.
"Thích kính rượu ư? Đây là tôi thay mặt chị dâu của cậu để kính lại cậu đấy."
Rượu vang đỏ đổ xuống đầu Lục Vũ Tường, khiến anh ta vốn dĩ trông đã thảm hại, vào lúc này càng giống như một con chó rơi xuống nước bị đánh tơi bời.
Sự cố chỉ xảy ra trong nháy mắt, cả sảnh tiệc bất giác chìm vào sự im lặng chết chóc.
Lục Thiệu Quân, bố Lục sau khi có phản ứng bèn lập tức phóng tới như tên bắn, sắc mặt tái mét, lớn tiếng gầm lên: "Súc sinh! Anh đã làm gì em trai ruột của mình hả?"
Lục Yến Lâm chậm rãi chỉnh đốn lại ống tay áo, ánh mắt bình tĩnh đến mức đáng sợ: "Nếu như bố không thể quản giáo được nó, vậy thì người làm anh trai như tôi, đành phải đích thân đứng ra dạy nó đạo lý làm người thôi."
Còn chưa kịp nói hết câu, anh đưa chân lên đá mạnh một cú đá vào mặt Lục Vũ Tường, một tiếng động nghẹn ngào vang lên, một chiếc răng dính đầy máu văng ra, rơi thẳng xuống tấm thảm đỏ.
"Phản rồi! Phản rồi!" Lục Thiệu Quân tức giận tới mức toàn thân run rẩy, gầm lên: "Anh cái thằng nghịch tử này! Trong mắt anh có còn người bố này là tôi hay không!"
"Mau xin lỗi em trai anh ngay, nếu không đừng trách tôi đuổi anh ra khỏi nhà họ Lục!"
Ánh mắt của Lục Yến Lâm lạnh như băng, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười có mà như không có: "Vậy thì cứ theo ý nguyện của bố đi."
Lục Yến Lâm nắm lấy cổ tay Tô Hướng Noãn và kéo cô bước nhanh ra khỏi đây. Bóng lưng anh dứt khoát, không hề ngoái đầu lại nhìn.
Lục Thiệu Quân tức giận hét lên ở phía sau: "Cho ngưng tất cả thẻ của nó, thu hồi lại tất cả tài sản đứng tên nó! Đợi khi nó lang thang đầu đường xó chợ, tôi sẽ bắt nó quay về quỳ xuống xin lỗi tôi!"
Cả sảnh tiệc lại chìm vào im lặng chết chóc. Vài giây sau, các vị khách mời cuối cùng đã không thể kìm nén được nữa, bắt đầu thì thầm bàn tán lẫn nhau.
Tô Đồng Đồng đang đứng ở góc khuất, không kìm được đã cười thành tiếng.
Tâm trạng vốn dĩ vẫn còn chút ghen tức của cô ta, vào giây phút này đã hoàn toàn tan biến không còn dấu vết.
Lục Yến Lâm vốn dĩ chỉ là một công tử bột chỉ biết phung phí tiền của, vô công rỗi nghề, bây giờ đã hoàn toàn biến thành một kẻ nghèo khổ trắng tay.
Nghĩ tới việc Tô Hướng Noãn sau này phải đi theo sống qua ngày với một tên vô dụng vừa nghèo khổ, vừa xấu xí như thế, thì trong lòng Tô Đồng Đồng lại cảm thấy vô cùng vui sướng.
Cô ta nho nhã cầm ly rượu champagne lên và nhấp một ngụm, trong lòng thầm nghĩ: Những ngày tháng khổ sở của Tô Hướng Noãn chỉ vừa mới bắt đầu!
Có thể bạn cũng thích





