Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn

Ép cô gả thay? Tổng tài mặt lạnh siết eo đòi hôn

Tô Hướng Noãn buộc phải thay em gái kết hôn với Lục Yến Lâm, người đàn ông mang tiếng ăn chơi và bị hủy dung. Trong khi dư luận mỉa mai chờ đợi một cuộc hôn nhân đổ vỡ, sự nghiệp của cô lại thăng tiến rực rỡ bên cạnh sự chiều chuộng của chồng. Những kẻ từng khinh miệt họ đều phải nhận lấy cái kết đắng. Bí mật chỉ vỡ lở khi vị tổng tài nghìn tỷ xuất hiện tại họp báo với gương mặt thật đẹp đến kinh ngạc, hóa ra chính là người chồng bị hắt hủi bấy lâu. Ban đầu Lục Yến Lâm vốn lạnh lùng muốn vợ tự rút lui, nhưng sự kiên cường của cô đã khiến anh hoàn toàn đắm say. Khi thân phận bại lộ, đứng trước nguy cơ vợ rời đi, vị tổng tài cao ngạo ấy đã gạt bỏ tự tôn, giam cô vào góc tường và khẩn thiết cầu xin một nụ hôn để đổi lấy cả mạng sống mình.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Hôm nay là ngày cưới của Tô Đồng Đồng, em gái Tô Hướng Noãn.

Tô Hướng Noãn đã giúp trang trí hội trường hôn lễ, bận rộn suốt tới bây giờ.

Khi hôn lễ sắp bắt đầu, cô mang bó hoa tới cho cô dâu. Khi tới trước cửa phòng trang điểm, thì lại nghe thấy những âm thanh thân mật khiến người nghe phải đỏ mặt và tim đập nhanh được truyền ra từ bên trong phòng.

"Ư, a, làm với em sướng hay với Tô Hướng Noãn sướng?" Giọng nói của người phụ nữ vừa ngọt ngào vừa quyến rũ.

Động tác người đàn ông được tăng nhanh hơn: "Cô ta làm gì lẳng lơ bằng em, sắp kết hôn rồi còn tới quyến rũ anh."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, Tô Hướng Noãn run rẩy đẩy mở cửa.

Bộ váy cưới trắng tinh bị vứt tùy ý dưới sàn nhà, Tô Đồng Đồng trong tình trạng không mảnh vải che thân, bị người đàn ông đè lên bàn trang điểm và lắc mạnh.

Người đàn ông đang đắm chìm trong dục vọng, chính là Từ Minh Lễ, người bạn trai đã yêu nhau ba năm của cô!

Tô Hướng Noãn vẫn nhớ những lời cưng chiều mà anh ta từng nói với cô: "Anh phải nghiêm túc tham quan hôn lễ của em gái em, như thế khi chúng ta tổ chức hôn lễ thì cũng sẽ có kinh nghiệm."

Anh ta tham quan như thế này đó ư?

Hơi thở của Tô Đồng Đồng càng lúc càng mạnh. Cô ta vòng tay qua cổ Từ Minh Lễ, hét lớn lên: "Minh Lễ, em yêu anh. Anh dẫn em bỏ trốn đi!"

Tô Hướng Noãn không thể nhẫn nhịn thêm nữa, cô lấy hết sức đập mạnh bó hoa trong tay về phía cặp cẩu nam nữ đó.

Cả hai người phút chốc phát ra tiếng hét kinh hãi.

Từ Minh Lễ vội vàng mặc quần vào, nhìn thấy là cô, anh ta hoảng hốt chạy tới, "Hướng Noãn, em nghe anh giải thích! Đều là do con tiện nhân này đã quyến rũ anh."

Tô Hướng Noãn cười lạnh một tiếng, sau đó dùng hết toàn lực, tát mạnh một bạt tai vào mặt anh ta, "Cô ta cầm súng ép anh cởi quần à? Hay anh là một thỏi nam châm bẩm sinh, chuyên hút tiện nhân?"

Từ Minh Lễ bị tát tới sững sờ, nhất thời không nói ra được lời nào.

Tô Đồng Đồng vội vàng mặc quần áo vào, sốt ruột chạy tới đứng ra bênh vực anh ta.

"Tô Hướng Noãn, cô phát điên cái gì vậy!"

Tô Hướng Noãn lạnh lùng nhìn cô ta, đưa tay lên, lại thêm một bạt tai giáng xuống mặt cô ta.

Tô Đồng Đồng nhìn cô với vẻ mặt không thể tin nổi: "Cô dám đánh tôi ư?"

Đây là lần đầu tiên Tô Hướng Noãn đánh Tô Đồng Đồng.

Tô Hướng Noãn từ nhỏ đã không có bố, vào năm cô lên năm tuổi, mẹ cô cũng mất tích đầy bí ẩn.

Là gia đình cậu ruột đã nhận nuôi cô, cho cô một gia đình.

Tô Đồng Đồng là con gái của cậu, được nuông chiều từ nhỏ.

Cô ta cho rằng tất cả mọi thứ trong nhà đều thuộc về cô ta, cô ta căm ghét Tô Hướng Noãn, người chị gái trên danh nghĩa của mình.

Tô Hướng Noãn rất biết ơn cậu, cho dù Tô Đồng Đồng luôn la mắng cô, cướp đồ của cô, thì cô cũng không bao giờ phản kháng.

Tô Đồng Đồng che mặt lại, tức giận muốn đánh Tô Hướng Noãn.

Tô Hướng Noãn giữ chặt lấy cánh tay đang đưa lên của cô ta, đánh tiếp một bạt tai vào mặt cô ta.

"Người làm chị gái, dạy dỗ đứa em gái không biết liêm sỉ bại hoại gia phong, là điều nên làm chứ nhỉ?"

Lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"

Cậu Tô Văn Bân và mợ Lâm Mạn Lê của Tô Hướng Noãn nghe thấy tiếng cãi vã, bèn chạy vội tới.

Nhìn thấy hai người với quần áo xộc xệch, họ nhanh chóng nhận ra đã xảy ra chuyện gì.

Tô Văn Bân không kiềm chế được cơn giận đưa cao tay lên: "Đúng thực là gia môn bất hạnh mà! Xảy ra một chuyện như thế vào ngày cưới, bảo bố làm sao giải thích với nhà họ Lục đây!"

Lâm Mạn Lê che chở Tô Đồng Đồng trong vòng tay mình.

Tô Đồng Đồng khóc thét lên: "Con không gả! Lục Yến Lâm đó gương mặt từ nhỏ đã bị phá hủy, bởi vậy suốt ngày đeo mặt nạ, gương mặt chắc chắn vô cùng xấu xí! Nghe nói anh ta còn là một kẻ trăng hoa nữa. Bố ơi, mẹ ơi, hai người như thế chẳng phải muốn đẩy con xuống hố lửa hay sao!"

Lâm Mạn Lê ôm chặt Tô Đồng Đồng rơi nước mắt, biểu cảm Tô Văn Bân khẽ dao động: "Lúc đính hôn, chẳng phải gương mặt cậu ấy vẫn chưa bị phá hủy hay sao. Nhà họ Lục bây giờ là tỷ phú của Vân Thành, chúng ta không thể đắc tội được."

"Ở đây chẳng phải còn có một đứa con gái của Tô gia hay sao?" Tô Đồng Đồng chỉ về phía Tô Hướng Noãn và nói: "Bắt cô ta gả đi!"

Tô Hướng Noãn vốn dĩ đang đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát Tô Đồng Đồng tự làm tự côu, nhưng không ngờ, nhân vật chính lại đột nhiên biến thành cô.

Cô cười lạnh: "Dựa vào đâu chứ?"

Lúc này, Lâm Mạn Lê vẫn luôn im lặng, quay người qua nắm lấy tay Tô Hướng Noãn, bà ta lau nước mắt: "Hướng Noãn, mợ cầu xin con đấy, nể tình chúng ta đã nuôi dưỡng con bao nhiêu năm qua, con hãy gả thay cho Đồng Đồng đi."

Trái tim Tô Hướng Noãn thắt lại, lại là câu nói quen thuộc đó.

Ba chữ "ơn dưỡng dục" như một gông cùm nặng trĩu, đè nặng cô đến mức không thể thở được.

Từ nhỏ tới lớn, món đồ chơi cô yêu thích, bạn trai mối tình đầu, tiền lương mà cô vất vả kiếm được, chỉ cần họ mở miệng, cô đều phải dâng hiến bằng hai tay.

Nếu không, chính là vong ơn bội nghĩa.

Giờ đây, thậm chí còn muốn bắt cô hy sinh hạnh phúc cả đời.

Lần này, Tô Hướng Noãn kiên quyết không thỏa hiệp: "Con không gả."

"Con sẽ cố gắng kiếm tiền để báo đáp lại hai người, nhưng yêu cầu con lấy danh nghĩa của Tô Đồng Đồng để gả cho một người con không yêu, con không đồng ý."

Sắc mặt Lâm Mạn Lê cứng đờ, bà ta không ngờ lần này Tô Hướng Noãn lại khó bị lừa đến thế.

May mắn thay, bà ta vẫn còn một giải pháp.

Bà ta ghé sát tai Tô Hướng Noãn, nhỏ tiếng thì thầm: "Mợ biết tung tích của mẹ con."

Toàn thân Tô Hướng Noãn khẽ run lên, cô há miệng ra nhưng không thể phát ra được lời nào, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn chằm chằm vào đối phương, đáy mắt lộ rõ vẻ không tin và chút ngạc nhiên thoáng qua.

Lâm Mạn Lê lùi lại một bước, nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý.

Tô Hướng Noãn biết, Lâm Mạn Lê đang uy hiếp cô, muốn biết tin tức của mẹ, thì cô bắt buộc phải gả cho Lục Yến Lâm.

Cô liếc mắt nhìn về phía Từ Minh Lễ đứng bên cạnh với vẻ mặt sốt ruột, trên cổ anh ta vẫn còn lưu lại vết son đỏ của Tô Đồng Đồng.

Cô cũng từng mơ tưởng được cùng người mình yêu bước vào lễ đường.

Cô nên cảm ơn Từ Minh Lễ đã giúp cô hiểu rõ, tình yêu chẳng qua chỉ là lời nói dối bất chợt.

Cô nhớ tới bàn tay ấm áp của mẹ trong ký ức.

Nếu hôn nhân được định sẵn là một cuộc trao đổi, ít nhất thì lần này, cô có thể đổi lại được thứ thực sự quan trọng.

Cô nhặt lên bó hoa đã phủ đầy bụi dưới đất và nói: "Được, tôi gả."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Lục tổng, phu nhân lại dẫn cậu chủ bỏ nhà rồi!
9.6
Suốt năm năm, Bùi Doanh Doanh trao trọn tình yêu cho Lục Tiêu nhưng chỉ nhận lại cay đắng khi người cũ của anh mang thai trở về. Từ vị thế chính thất, cô trở thành trò cười và quyết định ly hôn tay trắng. Dù anh van xin, nhưng khoảnh khắc anh ưu tiên cứu người phụ nữ kia khi cả hai cùng gặp nạn đã dập tắt mọi hy vọng trong cô. Ba năm sau, cô tái xuất với danh hiệu Ảnh hậu quốc tế đầy kiêu hãnh, khiến bao quý ông săn đón. Tại sân bay, Lục Tiêu trong bộ quân phục cũ kỹ đã quỳ gối hèn mọn, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ từ người vợ mà anh từng đánh mất. Giờ đây, anh mới là người chìm trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tổng tài quỳ gối xin tái hợp
7.8
Ba năm trước, Tô Thiên Từ gạt bỏ mọi định kiến để kết hôn cùng Lăng Bắc Khiêm khi anh vẫn là người thực vật. Thế nhưng, ngày cô phải nén đau thương bỏ đi cái thai vì bạo bệnh cũng là lúc người chồng ấy công khai phô trương tình cảm bên người phụ nữ khác. Nỗi đau thấu tận tâm can khiến cô dứt khoát đề nghị ly hôn để tìm lại tự do cho những ngày cuối đời. Cứ ngỡ mối duyên này sẽ chấm dứt, nhưng Lăng Bắc Khiêm bỗng đổi thay, vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để quỳ gối cầu xin sự tha thứ. Trước sự hối hận muộn màng của vị tổng tài, Thiên Từ chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mọi chuyện đã quá trễ.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý
8.7
Vào đêm tốt nghiệp, tôi bị chị gái hãm hại rồi rơi vào tay một người đàn ông lạ mặt. Sau khi bị bạn trai phản bội và gia đình lâm bệnh nặng, tôi buộc phải gả cho một gã công tử bột. Cha nuôi của hắn là tỷ phú 33 tuổi đầy quyền lực và tàn bạo. Trái với lời đồn, ông ta lại sủng ái tôi hết mực, trừng phạt bất cứ ai bắt nạt tôi. Tôi nhận ra người đêm đó chính là ông ấy và lỡ đem lòng yêu. Khi sự thật bại lộ, ông ấy lạnh lùng xua đuổi tôi. Đến khi tôi buông bỏ để tìm hạnh phúc mới, người đàn ông ấy lại điên cuồng cầu xin tôi quay về. Tôi mỉm cười đáp lại: Muộn rồi, muốn theo đuổi em thì anh phải xếp hàng đi, bố ạ.
Bìa tiểu thuyết Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú
7.9
Để chuẩn bị cho tương lai của tôi, bố đã nuôi dưỡng bảy người đàn ông ưu tú. Tôi dành trọn mười năm thanh xuân yêu Sử Đăng Đạt bằng tất cả sự chân thành, thậm chí đánh mất chính mình. Thế nhưng, ngay trước sinh nhật tuổi 21, tôi bàng hoàng chứng kiến anh ta thân mật bên Cát Thanh Hiền. Đau đớn hơn, sáu người còn lại cũng lộ bộ mặt thật, coi tình cảm của tôi như trò đùa để lợi dụng. Nhận ra sự hèn mọn bấy lâu, tôi quyết định từ bỏ tất cả và gọi điện cho người đàn ông khác: Anh Nguyên, lời cầu hôn của anh còn hiệu lực không?
Bìa tiểu thuyết Đám cưới của tôi, không phải anh
8.2
Năm năm trước, tôi đánh đổi đôi mắt sáng để cứu vị hôn phu tại Sa Pa. Đổi lại sự hy sinh ấy, anh ta bí mật dời đám cưới về Nha Trang chỉ vì cô bạn thân Ái My sợ lạnh. Đau đớn hơn, anh coi việc tôi cứu mạng là sự sến sẩm, sẵn sàng chi tỷ đồng mua váy cho người khác nhưng lại chi li với tôi. Ngày trọng đại, anh bỏ mặc tôi ở lễ đường để chạy theo cơn hoảng loạn của Ái My, tin rằng tôi sẽ mãi bao dung. Nhưng anh đã nhầm, sự hy sinh không phải là xiềng xích của phục tùng. Giữa tiếng chuông nhà thờ tại vùng núi năm xưa, tôi nghe điện thoại của anh và tuyên bố rằng đám cưới của mình đang bắt đầu, nhưng chú rể chắc chắn không phải là anh.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu đã mất, Tự do tìm thấy và Trốn thoát
9.8
Từng là người phụ nữ hạnh phúc nhất khi được chồng từ bỏ cả gia sản để che chở, cuộc đời tôi bỗng chốc sụp đổ vì sự xuất hiện của một nữ ca sĩ. Giữa đêm đông buốt giá, anh nhẫn tâm bắt tôi quỳ dưới mưa dù tôi đang mang thai, khiến giọt máu của cả hai tan biến. Sự lạnh lùng lên đến đỉnh điểm khi anh ép tôi ly hôn và để mặc gia đình nhân tình hành hạ em trai tôi đến chết vì hiến tủy. Mười năm tình nghĩa đổi lấy hai mạng người và trái tim tàn héo. Sau khi tiễn đưa em trai, tôi đốt sạch kỷ niệm, cắt đứt liên lạc để biến mất vĩnh viễn. Trịnh Nguyên Đạt, nợ nần giữa chúng ta từ nay chấm dứt.