
Sau khi vào nhầm phòng, tổng giám đốc mỗi đêm đều muốn quyến rũ tôi
Chương 2
Bàn của Lục Minh Nguyệt cách tổng giám đốc rất xa, cô không nghe thấy họ nói gì, nên hoàn toàn không biết người ở phòng số 666 đêm qua không phải Thẩm Vệ Đông mà là tổng giám đốc.
Lúc này thấy Thẩm Vệ Đông đang khua tay múa chân trước mặt tổng giám đốc, trái tim Lục Minh Nguyệt cũng treo ngược lên cành cây.
Cô lo lắng bị nhận ra, càng lo lắng tay chơi Thẩm Vệ Đông này sẽ phanh phui mọi chuyện trước mặt Boss, cả ngày hôm đó hồn cô như trên mây.
May mà không có gì xảy ra, chuyến team building đã kết thúc tốt đẹp.
Công ty cho xe đưa đón nhân viên về.
Lục Minh Nguyệt đêm qua bị dày vò ở phòng 666 đến kiệt sức, tới giờ chỗ đó vẫn còn hơi đau, vì thế cô đi đứng chậm chạp, là người cuối cùng bước lên xe.
Triệu Tiểu Hà oang oang gọi cô: "Minh Nguyệt, ngồi đây này."
Khoang xe đúng lúc này đột nhiên trở nên yên tĩnh, giọng nói của Boss Yến vang lên, lộ rõ vẻ không vui: "Không còn chỗ nào khác sao?"
Chân Lục Minh Nguyệt run lên một cái, tại sao Boss lại ở trên xe công ty? Anh đang nói chuyện với cô sao? Có phải chê cô chậm chạp không?
Cô chỉ là một thực tập sinh nhỏ bé, tổng giám đốc mà lại quản cả chuyện cỏn con này của cô sao?
Cô vội vàng nhìn qua, hóa ra là một nữ đồng nghiệp xinh đẹp đang thẹn thùng muốn ngồi bên cạnh tổng giám đốc, kết quả bị tổng giám đốc lạnh mặt đuổi đi.
Hóa ra tổng giám đốc nói người khác chứ không phải mình, Lục Minh Nguyệt thầm thở phào.
Đồng nghiệp nữ xinh đẹp kia đỏ bừng mặt, run rẩy xin lỗi tổng giám đốc rồi nhanh chân chiếm lấy chỗ cạnh Triệu Tiểu Hà trước cả Lục Minh Nguyệt.
Triệu Tiểu Hà vội nói: "Đây là chỗ của bạn tôi."
Đồng nghiệp nữ bị mất mặt trước bao nhiêu người nên giọng điệu không mấy thiện cảm: "Trên ghế có viết tên à? Đây là xe của công ty, sao tự nhiên lại thành chỗ ngồi riêng của bạn cô được?"
Triệu Tiểu Hà tức đến mức không thốt nên lời.
Giờ thì hay rồi, cả xe chỉ còn lại duy nhất chỗ trống bên cạnh Boss. Lục Minh Nguyệt đang cân nhắc xem có nên xuống xe, cùng lắm là cắn răng bỏ tiền túi ra bắt taxi về không.
Kết quả, Yến Thừa Chi lại nhìn về phía cô, sắc mặt không tốt lắm: "Còn không mau ngồi xuống?"
Lục Minh Nguyệt: ...
Boss thật sự đang chê cô phản ứng chậm sao?
Dưới ánh mắt vừa ghen tị vừa đồng cảm của đồng nghiệp, Lục Minh Nguyệt run cầm cập ngồi xuống.
Không lâu sau, giọng nói của Yến Thừa Chi lại vang lên: "Tôi đáng sợ lắm sao?"
Lục Minh Nguyệt gật đầu điên cuồng trong lòng.
Mặc dù lòng kính ngưỡng của cô dành cho nam thần như nước sông cuồn cuộn không dứt, nhưng sắc mặt nam thần lúc này thật sự rất dọa người.
Nếu cô dám nói thẳng như vậy, có lẽ ngày mai cô sẽ bị quét ra khỏi cửa công ty ngay lập tức.
Cô ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt khó đoán của Yến Thừa Chi, gương mặt tỏ vẻ chân thành và nịnh nọt: "Dĩ nhiên là không rồi ạ, được ngồi cạnh Yến tổng là vinh hạnh của tôi."
Tâm trạng Yến Thừa Chi dường như bấy giờ mới tốt lên một chút, anh nhắm mắt tựa vào lưng ghế, dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng.
Lục Minh Nguyệt dở khóc dở cười.
Cô thảm quá mà.
Lần đầu tham gia team building công ty thì gặp phải bạn trai ngoại tình, còn đánh mất luôn lần đầu tiên của mình. Kết quả trên đường về, trái tim nhỏ bé còn phải chịu đựng áp lực như ngồi trên đống lửa của Boss...
Suốt chặng đường nhịn thở về đến công ty, sau khi xuống xe, Lục Minh Nguyệt hít hà bầu không khí không có tổng giám đốc, đột nhiên thấy thế giới thật tươi đẹp.
Triệu Tiểu Hà hóng hớt sáp lại gần: "Minh Nguyệt, cảm giác ngồi cạnh tổng giám đốc thế nào?"
Lục Minh Nguyệt: "Cảm giác của một con cừu."
Triệu Tiểu Hà: "Hả?"
Lục Minh Nguyệt: "Cái loại cừu đang chờ bị thịt ấy."
Triệu Tiểu Hà vô cùng đồng cảm với Lục Minh Nguyệt, sau đó dưới cái nhìn đau thương của cô, cô ấy chuồn lẹ như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.
Lục Minh Nguyệt đang thấy lạ lùng định gọi cô ấy lại, thì phát hiện có một yêu cầu kết bạn trên WeChat, tên là một chuỗi ký tự kỳ quặc. Cô tưởng là tài khoản quảng cáo nên trực tiếp từ chối.
Không ngờ đối phương lập tức kết bạn lại, kèm theo một câu, "Cô để quên đồ."
Lục Minh Nguyệt nhớ lại một chút, để quên đồ gì cơ? Cô đâu có mất đồ gì.
Đang định lờ đi, mắt cô bỗng trợn tròn.
Có khi nào là đêm qua, cô đã để quên thứ gì ở phòng 666 không?
Hỏng bét!
Chẳng lẽ tài khoản WeChat này là của Thẩm Vệ Đông?
Cô vội vàng chấp nhận yêu cầu kết bạn và gửi tin nhắn: "Anh muốn thế nào?"
Bên kia mất gần mười phút mới gửi lại một câu: "Thịt, cừu."
Lục Minh Nguyệt sững sờ.
Lúc nãy cô chỉ vừa phàn nàn sau lưng tổng giám đốc một câu, không lẽ đã bị Thẩm Vệ Đông nghe thấy rồi sao? Thảo nào Triệu Tiểu Hà lúc nãy như gặp ma, chạy còn nhanh hơn thỏ.
Chỉ là, người bên kia WeChat rõ ràng là Thẩm Vệ Đông, tại sao cô lại có cảm giác như đang nói chuyện với tổng giám đốc nhỉ?
Thật kỳ lạ.
Lục Minh Nguyệt gãi đầu, cho rằng cảm giác của mình bị sai.
Cô nhanh tay gõ chữ...
"Thẩm Vệ Đông, đêm qua đều là hiểu lầm, tôi coi như ngậm bồ hòn làm ngọt, sau này đường ai nấy đi được không?"
Tin nhắn vừa gửi đi, cô lại thấy giọng điệu quá gay gắt không ổn, vội vàng thu hồi rồi sửa lại: "Thẩm tổng lúc nào anh rảnh, tôi qua lấy đồ."
Trong văn phòng tổng giám đốc, Yến Thừa Chi ngồi trên chiếc ghế xoay màu đen nhìn tin nhắn này, khóe môi đã hoàn toàn lạnh xuống, anh soạn từng chữ gửi đi...
"Cô tưởng tôi là Thẩm Vệ Đông?"
Nhìn tin nhắn, Lục Minh Nguyệt như nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của đối phương, tim gan run rẩy: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Thấp thỏm đợi một lúc lâu, bên kia vẫn không trả lời.
Có lẽ lúc nãy Thẩm Vệ Đông chỉ cố ý thử lòng cô, bị cô đoán ra nên mới tức giận?
Xì, anh tức giận? Tôi cũng đâu có vui.
Chuyện này vốn dĩ con gái là người chịu thiệt hơn.
Lục Minh Nguyệt nếu có chút khí phách thì lúc này nên lập tức bật lại cả thế giới, bật luôn vị giám đốc này, cùng lắm là bỏ việc!
Nhưng mà...
Cô có phải là người có khí phách như vậy không?
Cô hạ thấp tư thế, khép nép: "Thẩm tổng, vậy khi nào anh rảnh, tôi qua lấy lại đồ của mình."
"Đợi đấy."
Hai chữ lạnh lùng khiến Lục Minh Nguyệt hoàn toàn ngây dại.
Bảo cô đợi, vậy là phải đợi bao lâu?
Hôm nay công ty team building, tất cả mọi người đều được nghỉ, xe buýt chỉ đưa mọi người về công ty rồi ai về nhà nấy.
Bây giờ ngay cả Triệu Tiểu Hà cũng chạy rồi, đại sảnh công ty trống huơ trống hoác, đến một bóng ma cũng không có.
Cô phải đợi đến bao giờ đây?
Có thể bạn cũng thích





