Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sự tính toán trong ngọn lửa

Sự tính toán trong ngọn lửa

Vào ngày con gái của người tình cũ qua đời vì tai nạn, bi kịch cũng ập xuống đứa con tám tháng tuổi trong bụng tôi. Nguyễn Việt Duy, chồng tôi, đã tin vào lời vu khống của Diệp Lan Vy mà trút mọi thịnh nộ lên chính vợ mình. Anh ta nhẫn tâm coi con chúng ta là một sai lầm và ép tôi phải phá bỏ nó. Mặc cho tôi quỳ xuống van xin trong đau đớn, Duy vẫn lạnh lùng thực hiện kế hoạch tàn độc: biến tôi thành công cụ mang thai hộ để trả nợ cho người cũ. Một sự tính toán đầy máu và nước mắt bắt đầu.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Ái Tú Châu's POV:

Sợi xích lạnh lẽo cọ vào mắt cá chân tôi mỗi khi tôi di chuyển, để lại một vết hằn đỏ ửng, rồi tím bầm, và cuối cùng chai sạn thành một vòng sẹo xấu xí. Nó là một lời nhắc nhở thường trực về thân phận của tôi.

Cơ thể tôi ngày càng nặng nề. Đứa trẻ trong bụng lớn lên từng ngày, hút cạn sinh lực của tôi. Tôi bị ốm nghén nặng, nôn mửa liên tục, nhưng người giúp việc vẫn ép tôi phải ăn hết mọi thứ trong khay.

"Ông chủ nói cô phải ăn," bà ta nói, giọng đều đều không cảm xúc. "Vì đứa bé."

Một buổi tối, Nguyễn Việt Duy bước vào phòng. Anh ta mang theo một bát cháo yến mạch, mùi thơm của nó khiến tôi buồn nôn.

"Ăn đi," anh ta ra lệnh, đặt bát cháo lên chiếc bàn cạnh giường.

Tôi quay mặt đi. "Tôi không muốn."

Anh ta thở dài, một âm thanh thiếu kiên nhẫn. Anh ta ngồi xuống mép giường, múc một thìa cháo và đưa đến miệng tôi. "Đừng bướng bỉnh, Tú Châu. Đây là vì con của chúng ta."

Tôi giật mình khi nghe anh ta nói "con của chúng ta" . Nhưng rồi tôi nhận ra, đó chỉ là một thói quen. Anh ta không coi tôi là mẹ của đứa bé. Tôi chỉ là cái lồng ấp.

"Đây không phải con của chúng ta," tôi thì thầm, giọng khàn đặc. "Anh đã giết con của chúng ta rồi."

Khuôn mặt anh ta cứng lại. Anh ta đặt bát cháo xuống, sự dịu dàng giả tạo biến mất. "Đừng nhắc lại chuyện đó nữa."

"Tại sao? Vì nó khiến anh cảm thấy tội lỗi à?" Tôi cười một cách cay đắng. "Anh đã giết con trai của chính mình, Nguyễn Việt Duy. Anh có nghe thấy tiếng nó khóc trong giấc mơ không?"

"Câm miệng!" Anh ta gầm lên, túm lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn vào mắt anh. "Cô nghĩ cô là ai mà dám phán xét tôi? Tất cả là lỗi của cô!"

Anh ta múc một thìa cháo đầy và nhét vào miệng tôi một cách thô bạo. Tôi bị sặc, cháo nóng tràn ra khóe miệng, chảy xuống cổ. Tôi ho sặc sụa, cố gắng đẩy tay anh ta ra.

"Nuốt đi!" anh ta ra lệnh. "Nuốt hết cho tôi!"

Tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi buộc phải nuốt xuống thứ cháo mang vị của sự nhục nhã và nước mắt. Anh ta tiếp tục đút cho tôi, thìa này đến thìa khác, cho đến khi bát cháo cạn sạch.

Sau đó, anh ta lau miệng cho tôi bằng một chiếc khăn tay, một cử chỉ tưởng chừng như dịu dàng nhưng lại đầy bạo lực. "Ngoan ngoãn đi, Tú Châu. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hơn."

Anh ta đứng dậy, phủi tay như thể vừa xong một công việc bẩn thỉu, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng sầm lại, bỏ lại tôi một mình với cảm giác ghê tởm và tuyệt vọng.

Những tháng ngày mang thai trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài. Tôi không còn khái niệm về thời gian. Ngày và đêm hòa vào nhau trong một màu xám xịt. Cơ thể tôi suy nhược. Tóc tôi rụng nhiều, da dẻ xanh xao. Đôi mắt tôi trũng sâu, vô hồn.

Tôi giống như một bông hoa bị cắt khỏi cành, đang héo úa dần trong một chiếc bình tù túng.

Thỉnh thoảng, Diệp Lan Vy sẽ gọi video cho Nguyễn Việt Duy. Anh ta sẽ bắt tôi phải ngồi trước màn hình, để cô ta có thể nhìn thấy bụng tôi đang lớn dần.

"Trông cô ta thật thảm hại," Lan Vy nói qua loa, giọng điệu đầy chế nhạo. "Nhưng cái bụng thì đẹp đấy. Con của chúng ta chắc chắn sẽ rất khỏe mạnh."

Nguyễn Việt Duy sẽ mỉm cười với người phụ nữ trong màn hình, một nụ cười mà anh chưa bao giờ dành cho tôi. "Tất nhiên rồi, em yêu. Anh sẽ chăm sóc tốt cho nó."

Tôi chỉ ngồi đó, im lặng, như một con búp bê vô tri. Linh hồn tôi đã chết từ lâu. Chỉ có cơ thể này là vẫn còn tồn tại, một cách vô nghĩa.

Khi thai kỳ bước vào những tuần cuối cùng, Nguyễn Việt Duy trở về. Anh ta đã đi công tác vài tuần. Lần này, anh ta không còn vẻ cáu kỉnh và thiếu kiên nhẫn nữa. Anh ta có vẻ gần như… lo lắng.

Anh ta bước vào phòng, ánh mắt ngay lập tức dán vào bụng tôi.

"Nó có đạp không?" anh ta hỏi, giọng nói có chút ngập ngừng.

Tôi không trả lời.

Anh ta quỳ xuống bên giường, cẩn thận đặt tay lên bụng tôi. Đúng lúc đó, đứa bé đạp một cái mạnh. Một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt anh ta, một nụ cười chân thật đến đáng sợ.

"Nó rất khỏe," anh ta nói, như thể đang tự nói với chính mình.

Anh ta ngước lên nhìn tôi, và trong một khoảnh khắc, tôi thấy một tia cảm xúc phức tạp trong mắt anh – một chút tội lỗi, một chút hối hận. Nhưng nó biến mất nhanh như khi nó xuất hiện.

"Cố gắng lên, Tú Châu," anh ta nói, giọng điệu gần như mềm mỏng. "Sắp xong rồi. Khi đứa bé ra đời, mọi chuyện sẽ kết thúc."

Mọi chuyện sẽ kết thúc. Lời nói đó không mang lại cho tôi chút an ủi nào. Bởi vì tôi biết, đối với tôi, nó sẽ không bao giờ thực sự kết thúc. Vết sẹo mất con sẽ theo tôi đến hết cuộc đời.

Đêm đó, tôi cảm thấy một cơn đau nhói ở bụng dưới. Một dòng nước ấm chảy ra, làm ướt đẫm ga trải giường.

Vỡ ối. Sớm hơn hai tuần so với dự kiến.

Cơn đau ập đến, dữ dội và tàn khốc. Tôi hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì nỗi kinh hoàng sắp phải đối mặt. Tôi sắp phải sinh ra đứa con của kẻ thù, một minh chứng sống cho sự phản bội và nỗi đau của tôi.

Nguyễn Việt Duy lao vào phòng, khuôn mặt tái nhợt vì hoảng hốt. Anh ta hét lên với người giúp việc: "Gọi bác sĩ! Ngay lập tức!"

Anh ta quay lại nhìn tôi, người đang quằn quại trên giường. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi thấy sự hoảng loạn thực sự trong mắt anh ta. Nhưng tôi biết, anh ta không lo lắng cho tôi. Anh ta chỉ lo lắng cho cái bọc trong bụng tôi.

"Đừng lo, con yêu," anh ta thì thầm, nhưng lời nói đó không phải dành cho tôi. Anh ta đang nói với đứa bé. "Bố ở đây. Bố sẽ không để con xảy ra chuyện gì đâu."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Yêu nhau 1001 đêm: Tổng tài đừng làm bậy
7.9
Sau đêm định mệnh ấy, cô gái nhỏ nỗ lực tìm cách trốn chạy nhưng lại rơi vào vòng vây chặt chẽ của một vị tổng tài quyền lực. Anh không cho phép cô rời xa mình dù chỉ nửa bước, dùng sự sủng ái vô tận để biến cô thành báu vật độc nhất. Anh sẵn sàng trao cho cô mọi vinh hoa mà người đời khao khát, chỉ để đổi lấy sự hiện diện của cô bên đời. Khi cô khẳng định rằng tình yêu cần thời gian để bồi đắp mới trở nên bền vững, người đàn ông ấy lại mỉm cười đầy tà mị. Anh ghé sát tai cô, hỏi rằng bản thân còn phải kiên trì bao lâu nữa thì mới có thể thực sự chiếm trọn trái tim cô. Cuộc rượt đuổi tình ái đầy ngọt ngào nhưng cũng không kém phần quyết liệt chính thức bắt đầu từ đây.
Bìa tiểu thuyết Tổng Giám đốc Phó, bà xã lại đang ra đề xuất hôn nhân cho anh rồi.
8.6
Suốt năm năm làm thư ký riêng, tôi đã hy sinh mọi hào quang cá nhân để tận tụy hỗ trợ anh, nhưng đổi lại chỉ là thông báo anh sắp kết hôn với người khác. Tuyệt vọng, tôi quyết định rời bỏ vị trí ấy để sống cuộc đời của riêng mình. Khi nữ hoàng doanh nghiệp thực thụ trở lại với sự nghiệp rực rỡ và hàng tá người theo đuổi, anh mới hối hận tìm đến cầu xin cơ hội hàn gắn. Đối mặt với sự níu kéo muộn màng, tôi mỉm cười công khai đăng tin tuyển vợ cho sếp cũ trên mạng xã hội và các trang hẹn hò, kèm theo thông tin cá nhân của anh để trả đũa một cách đầy kiêu hãnh.
Bìa tiểu thuyết Cưng chiều độc quyền: Cô dâu thế thân của tổng tài
8.9
Để cứu vãn danh dự gia đình sau khi em gái đột ngột bỏ trốn ngay trước giờ hành lễ, cô buộc phải trở thành kẻ thế thân, khoác lên mình bộ váy cưới để gả cho một người đàn ông quyền lực nhưng đầy tai tiếng. Vốn dĩ, cô chỉ xem cuộc hôn nhân này là một bản hợp đồng tạm thời, một giấc mộng phù du rồi sẽ sớm tan biến theo thời gian. Thế nhưng, thực tế lại nằm ngoài dự tính khi cô dần chìm đắm trong sự cưng chiều mãnh liệt, khiến bản thân chẳng thể nào tỉnh giấc khỏi cơn mơ ngọt ngào ấy.
Bìa tiểu thuyết Hào Môn Thịnh Ái: Tổng Tài Cao Tay
8.0
Bị người chồng bội bạc ruồng bỏ ngay lúc đang mang thai, người phụ nữ đáng thương bị đẩy vào khu ổ chuột đầy rẫy hiểm nguy. Giữa lúc tuyệt vọng vì suýt bị xâm hại, một người đàn ông quyền lực đã xuất hiện như vị cứu tinh, che chở và sưởi ấm trái tim cô bằng sự dịu dàng vô bờ bến. Dưới sự bảo hộ của anh, cô tự tin đáp trả mọi uất ức từ chồng cũ, lấy lại lòng kiêu hãnh của chính mình. Mặc kệ những lời mỉa mai từ dư luận về việc kết hôn với người từng ly hôn, anh vẫn dành trọn sự sủng ái và yêu chiều cho cô.
Bìa tiểu thuyết Anh ấy nhấn chìm tôi, tôi đốt cháy thế giới của anh ấy.
9.4
Hy sinh đôi chân vì bạn trai sau bảy năm gắn bó, cô nhận lại sự phản bội cay đắng. Kẻ từng thề thốt chăm sóc cô cả đời lại công khai đính hôn với người khác và âm mưu đánh tráo thuốc để cô vĩnh viễn tàn phế. Đáng phẫn nộ hơn, hắn còn cùng nhân tình sỉ nhục cô trong thế giới ảo, thậm chí ra lệnh cho bảo an hành hung, ném cô xuống ao bỏ hoang đến suýt mất mạng. Từ vũng bùn tăm tối, cô tỉnh ngộ và quyết tâm trở lại để báo thù. Không còn là kẻ yếu thế, cô sẽ đứng trên đỉnh vinh quang, tự tay đòi lại mọi thứ từ kẻ đã đẩy mình vào đường cùng.
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của Helena: Một cuộc hôn nhân tan vỡ
8.7
Dành trọn bốn mươi năm thanh xuân để đồng hành và gây dựng sự nghiệp cho chồng, Helena bàng hoàng nhận ra mình sắp bị vứt bỏ khi anh ta có nhân tình trẻ đang mang thai. Dù đã hạ mình giả bệnh nan y để níu kéo, cô chỉ nhận lại sự phũ phàng và ánh mắt căm ghét từ người đàn ông bội bạc. Tráng Văn Việt nhẫn tâm rời bỏ người vợ tào khang để chạy theo tình mới, bỏ mặc mọi hy sinh của cô. Đau đớn và uất hận, Helena quyết định từ bỏ sự cam chịu để thực hiện một kế hoạch trả thù tàn khốc. Cô thề sẽ khiến người chồng phản bội phải nếm trải cảm giác thân bại danh liệt, mất đi tất cả những gì anh ta đang có.