
Sự tính toán trong ngọn lửa
Chương 3
Ái Tú Châu's POV:
Cơn đau quặn thắt từng cơn, như thể có ai đó đang dùng dao rạch bên trong cơ thể tôi. Nhưng cơn đau thể xác không là gì so với sự hỗn loạn trong tâm trí tôi. Bác sĩ và y tá đã đến, họ biến phòng ngủ của tôi thành một phòng sinh tạm thời. Nguyễn Việt Duy bị đẩy ra ngoài, anh ta đi đi lại lại ngoài hành lang như một con thú bị nhốt.
Giữa những cơn đau, cánh cửa khẽ mở. Không phải là y tá. Là Diệp Lan Vy.
Cô ta mặc một chiếc váy lụa màu đỏ thẫm, trang điểm hoàn hảo, mỉm cười nhìn tôi đang quằn quại trên giường.
"Trông cô thảm hại thật đấy, Ái Tú Châu," cô ta nói, giọng ngọt như mật nhưng độc như rắn.
"Cút đi," tôi rít lên qua kẽ răng.
Cô ta phớt lờ tôi, bước đến gần giường, nhìn xuống tôi với ánh mắt thương hại giả tạo. "Sắp được gặp con của chúng ta rồi, tôi hồi hộp quá. Cảm ơn cô nhé, vì đã là một cái lồng ấp ngoan ngoãn."
"Cô là một con quỷ," tôi thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm.
"Quỷ à?" Cô ta cười khúc khích, một âm thanh chói tai. "Không, tôi chỉ là một người phụ nữ muốn lấy lại những gì thuộc về mình thôi. Anh Duy là của tôi. Luôn luôn là của tôi. Cô chỉ là một kẻ tạm thời, một sự sai lầm mà anh ấy cần phải sửa chữa."
Cô ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, thì thầm. "Cô có muốn biết một bí mật không?"
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng không nghe. Nhưng lời nói của cô ta vẫn len lỏi vào tai tôi.
"Cái chết của con gái tôi," cô ta nói, giọng điệu thản nhiên đến rợn người, "không phải là một tai nạn."
Mắt tôi mở trừng trừng. Cả thế giới như ngừng quay.
"Tôi đã làm hỏng phanh xe của nó," cô ta tiếp tục, thưởng thức sự kinh hoàng trên khuôn mặt tôi. "Nó là một đứa con ngoài ý muốn, một sai lầm trong quá khứ. Nhưng cái chết của nó lại rất hữu ích. Nó cho tôi một cái cớ hoàn hảo để loại bỏ cô và đứa con hoang trong bụng cô."
Tôi không thể thở được. Sự tàn độc của người phụ nữ này vượt xa mọi tưởng tượng của tôi. Cô ta đã giết chính con gái ruột của mình.
"Cô… cô là một con quái vật," tôi lắp bắp.
"Quái vật ư? Có lẽ vậy," cô ta nhún vai. "Nhưng chính sự ngu ngốc của cô và sự mù quáng của anh Duy đã giúp tôi. Anh ấy yêu tôi đến mức sẵn sàng tin mọi lời tôi nói. Anh ấy đã giết con của các người mà không một chút do dự. Thật đáng thương, phải không?"
Một cơn thịnh nộ bùng lên trong tôi, mạnh hơn cả những cơn co thắt. Tôi gồng mình, dùng hết sức lực còn lại, vung tay tát vào mặt cô ta.
"Á!" cô ta hét lên, lùi lại, một bên má đỏ ửng.
Sự ngạc nhiên nhanh chóng biến thành giận dữ. Cô ta lao tới, túm lấy tóc tôi. "Mày dám đánh tao?"
Cô ta ấn mạnh xuống bụng tôi. Một cơn đau dữ dội không thể chịu đựng nổi khiến tôi hét lên một tiếng thấu trời.
"Đây là để mày nhớ vị trí của mình!" cô ta rít lên. "Mày chỉ là một con đẻ thuê! Sau khi mày sinh xong đứa bé này, tao sẽ khiến anh Duy tống mày ra đường như một con chó!"
Cô ta lại ấn xuống lần nữa. Cơn đau khiến tôi mờ mắt. Tôi cảm thấy có gì đó vỡ ra bên trong. Một dòng máu nóng hổi chảy ra, nhuộm đỏ cả ga giường.
"Con của tao… Con của tao!" Tôi gào lên trong tuyệt vọng, cố gắng đẩy cô ta ra.
Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở. Nguyễn Việt Duy lao vào, theo sau là bác sĩ.
Cảnh tượng trước mắt khiến anh ta sững sờ. Diệp Lan Vy đang đè lên người tôi, khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ. Còn tôi thì nằm giữa một vũng máu, la hét trong đau đớn.
Nhìn thấy Việt Duy, Lan Vy ngay lập tức thay đổi thái độ. Cô ta buông tôi ra, lùi lại, khuôn mặt tỏ vẻ hoảng sợ và đau đớn. Nước mắt lưng tròng, cô ta chạy đến bên Việt Duy.
"Duy à, cô ta điên rồi!" cô ta nức nở, chỉ tay về phía tôi. "Cô ta nói cô ta sẽ giết con của chúng ta! Em chỉ cố gắng ngăn cản cô ta thôi!"
Bác sĩ vội vàng chạy đến kiểm tra cho tôi. "Chảy máu nhiều quá! Tình hình nguy hiểm rồi!" ông ta hét lên.
Nguyễn Việt Duy nhìn tôi, rồi lại nhìn Diệp Lan Vy đang khóc lóc trong vòng tay anh ta. Khuôn mặt anh ta lạnh như băng, đôi mắt ánh lên sự tàn nhẫn. Anh ta tin cô ta. Anh ta lại một lần nữa tin lời nói dối của con rắn độc đó.
Anh ta nhìn tôi, người đang nằm trên giường, máu chảy không ngừng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
"Cô đã làm gì cô ấy?" anh ta gầm lên, giọng nói không phải là sự quan tâm, mà là một lời kết tội lạnh lùng.
Có thể bạn cũng thích





