
Lời thề tan vỡ, tình yêu không nói thành lời
Chương 2
Lý Gia Bảo POV:
Mười lăm năm trước, tôi chỉ là một cô bé mười bảy tuổi bình thường, ngoại hình không nổi bật, gia cảnh cũng chẳng có gì đặc biệt. Còn Cam Việt Sơn, anh ấy là chàng hoàng tử rực rỡ nhất trong ngôi trường cấp ba của chúng tôi. Anh ấy đẹp trai, học giỏi, là đội trưởng đội bóng rổ, luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý.
Tôi, giống như bao cô gái khác, đã thầm yêu anh ấy.
Nhưng tôi biết thân biết phận. Tôi giống như một hạt bụi nhỏ bé, còn anh ấy là mặt trời chói lòa. Khoảng cách giữa chúng tôi là cả một dải ngân hà. Tôi chỉ dám đứng từ xa, lặng lẽ dõi theo bóng hình anh ấy, thu thập từng mẩu tin tức nhỏ nhặt về anh ấy, vui vì niềm vui của anh ấy, buồn vì nỗi buồn của anh ấy.
Tình yêu thầm lặng đó kéo dài suốt ba năm cấp ba. Tôi chưa bao giờ dám thổ lộ, thậm chí chưa từng nói chuyện với anh ấy quá ba câu.
Ngày anh ấy tốt nghiệp, tôi thấy anh ấy đứng dưới gốc cây phượng, ôm trong lòng một cô gái xinh đẹp kiêu kỳ. Cô ấy là Tống Gia Hân, hoa khôi của trường, con gái của một gia đình tài phiệt. Họ trông thật xứng đôi, giống như hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích.
Trái tim tôi tan nát, nhưng tôi chỉ có thể mỉm cười chúc phúc cho họ từ xa. Tôi đã nghĩ, mối tình đầu của mình cứ thế mà kết thúc trong im lặng.
Không ngờ, bốn năm sau, chúng tôi lại gặp nhau ở trường đại học.
Anh ấy vẫn rạng rỡ như xưa, nhưng trong đôi mắt đã có thêm vài phần ưu tư. Tôi nghe nói anh ấy và Tống Gia Hân đã chia tay. Lý do là vì gia đình cô ấy chê anh ấy nghèo, không môn đăng hộ đối.
Lần này, tôi đã lấy hết can đảm để đến gần anh ấy. Không phải với tư cách một người theo đuổi, mà là một người bạn. Tôi cùng anh ấy đến thư viện, cùng anh ấy thảo luận bài vở, cùng anh ấy đi ăn ở căng tin. Tôi lặng lẽ ở bên, lắng nghe anh ấy tâm sự về những khó khăn trong cuộc sống, về áp lực khởi nghiệp, về nỗi đau khi bị người mình yêu thương bỏ rơi.
Dần dần, anh ấy mở lòng với tôi. Anh ấy nói tôi là người duy nhất hiểu anh ấy, là người duy nhất cho anh ấy cảm giác ấm áp và bình yên.
Tôi yêu anh ấy ngày càng sâu đậm, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Tôi sợ tình yêu của mình sẽ trở thành gánh nặng cho anh ấy. Tôi chỉ mong có thể ở bên cạnh, giúp đỡ anh ấy thực hiện ước mơ của mình.
Sau khi tốt nghiệp, anh ấy thành lập một công ty công nghệ nhỏ. Tôi, một lập trình viên tài năng, đã từ bỏ lời mời của nhiều công ty lớn để về làm việc cho anh ấy, không nhận lương. Tôi đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, thậm chí cả căn nhà bố mẹ để lại, để đầu tư vào công ty của anh ấy.
Tôi thức trắng nhiều đêm để viết code, để xây dựng nền tảng cho sản phẩm đầu tiên của công ty. Tôi nghiên cứu thị trường, vạch ra chiến lược kinh doanh, tìm kiếm đối tác. Tôi làm tất cả mọi việc, từ những việc nhỏ nhặt nhất đến những quyết sách quan trọng nhất.
Công ty dần đi vào quỹ đạo, nhưng anh ấy vẫn chưa thể quên được Tống Gia Hân. Thỉnh thoảng, tôi vẫn thấy anh ấy ngồi một mình, nhìn vào tấm ảnh cũ của hai người họ, ánh mắt đầy vẻ đau khổ.
Rồi anh ấy thông báo với tôi rằng anh ấy và Tống Gia Hân sắp đính hôn. Gia đình cô ấy cuối cùng cũng chấp nhận anh ấy, vì công ty của anh ấy đã bắt đầu có chút thành tựu.
Nghe tin đó, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Nhưng tôi vẫn mỉm cười, nói lời chúc phúc. Tôi tự nhủ, chỉ cần anh ấy hạnh phúc là đủ.
Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để rời đi, để trả lại anh ấy cho thế giới của anh ấy.
Nhưng đúng lúc đó, một biến cố lớn đã xảy ra. Một trận hỏa hoạn bất ngờ đã thiêu rụi nhà xưởng của công ty, cuốn đi tất cả vốn liếng và hy vọng của chúng tôi. Cha của Cam Việt Sơn, vì quá sốc, đã bị đột quỵ và liệt nửa người.
Trong lúc anh ấy suy sụp nhất, Tống Gia Hân đã xuất hiện. Nhưng không phải để an ủi, mà là để nói lời chia tay. Cô ta nói rằng cô ta không thể ở bên một kẻ thất bại. Cô ta hủy bỏ hôn ước, lấy lại toàn bộ số tiền đầu tư và rời đi không một lời từ biệt.
Đó là những ngày đen tối nhất trong cuộc đời Cam Việt Sơn. Anh ấy mất tất cả: sự nghiệp, tình yêu, và cả niềm tin. Anh ấy trở nên cáu kỉnh, gắt gỏng, có lúc còn đập phá đồ đạc.
Chỉ có tôi ở lại.
Tôi không nói một lời oán trách, chỉ lặng lẽ dọn dẹp những mảnh vỡ, nấu cho anh ấy những bữa ăn nóng hổi, và chăm sóc người cha đang nằm liệt giường của anh ấy.
Tôi đã bán đi căn nhà cuối cùng của mình để có tiền trang trải viện phí và thuê một căn hộ nhỏ. Tôi bắt đầu lại từ đầu, nhận các dự án nhỏ lẻ để kiếm sống và tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ dang dở của anh ấy.
Một buổi tối, sau khi tôi vừa đút cho cha anh ấy ăn xong, Cam Việt Sơn đột nhiên nắm lấy tay tôi. Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, vừa có sự biết ơn, vừa có sự áy náy.
"Gia Bảo," anh ấy khàn giọng nói. "Tại sao em lại tốt với tôi như vậy?"
Tôi chỉ mỉm cười, không trả lời.
Anh ấy nhìn tôi rất lâu, rồi đột nhiên hỏi: "Em... có yêu tôi không?"
Tôi sững người. Câu hỏi mà tôi đã chờ đợi suốt mười mấy năm, cuối cùng cũng được thốt ra từ miệng anh ấy. Nhưng tại sao, vào lúc này, nó lại khiến tôi cảm thấy chua xót đến vậy?
Thấy tôi im lặng, anh ấy nói tiếp, giọng nói đầy vẻ tự giễu: "Chắc là không rồi. Một kẻ thất bại như tôi, làm sao có ai yêu được chứ."
Không biết lấy đâu ra dũng khí, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh ấy: "Em yêu anh. Yêu anh từ rất lâu rồi."
Anh ấy sửng sốt. Đôi mắt anh ấy mở to, không thể tin vào những gì vừa nghe.
Đêm đó, anh ấy đã nói rất nhiều. Anh ấy nói về sự phản bội của Tống Gia Hân, về sự tuyệt vọng của bản thân, và về sự cảm kích của anh ấy đối với tôi.
Cuối cùng, anh ấy nhìn tôi, ánh mắt chân thành: "Gia Bảo, chúng ta kết hôn đi."
Tôi ngây người. "Tại sao? Vì anh cảm kích em ư?"
"Không," anh ấy lắc đầu. "Không phải vì cảm kích. Là vì... tôi nghĩ tôi đã tìm thấy người thực sự thuộc về mình. Sáu năm qua, em đã ở bên tôi, chứng kiến cả thành công lẫn thất bại của tôi. Em là người duy nhất không bao giờ bỏ rơi tôi. Gia Bảo, hãy cho tôi một cơ hội, để tôi được chăm sóc em, bù đắp cho em."
Anh ấy nói, anh ấy yêu tôi.
Lúc đó, tôi đã tin.
Chúng tôi kết hôn, không có một đám cưới xa hoa, không có những lời chúc phúc rình rang. Chỉ có một tờ giấy đăng ký kết hôn và lời hứa hẹn của anh ấy.
Sau khi kết hôn, tôi tiếp tục làm hậu phương vững chắc cho anh ấy. Tôi dùng tài năng của mình để giúp anh ấy xây dựng lại công ty từ đống tro tàn. Bằng Core Algorithm (thuật toán lõi) mà tôi đã viết, công ty của chúng tôi đã tạo ra một sản phẩm đột phá, nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường.
Sáu năm trôi qua. Từ một công ty nhỏ vô danh, chúng tôi đã xây dựng nên một đế chế kinh doanh trị giá hàng tỷ đô la. Cam Việt Sơn trở thành một CEO trẻ tuổi, tài năng, được người người ngưỡng mộ.
Và tôi, Lý Gia Bảo, vẫn là người vợ nội trợ bình thường trong mắt mọi người. Tôi vẫn giản dị, ít nói, ngày ngày chăm sóc cha chồng, lo toan việc nhà. Không ai biết rằng, bộ não đằng sau sự thành công của Cam Việt Sơn chính là tôi.
Tôi không quan tâm đến những điều đó. Tôi chỉ cần anh ấy ở bên, chỉ cần anh ấy nhớ lời hứa năm xưa.
Thỉnh thoảng, anh ấy sẽ về nhà, ôm tôi từ phía sau, nói lời cảm ơn.
"Bảo bối, cảm ơn em. Không có em, sẽ không có anh ngày hôm nay."
Mỗi lần như vậy, tôi đều mỉm cười đáp lại: "Em yêu anh, nên không cần nói lời cảm ơn."
Anh ấy sẽ hôn lên tóc tôi, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng.
Bây giờ nghĩ lại, tôi mới thấy mình thật ngu ngốc.
Anh ấy nói cảm ơn, không phải vì yêu, mà vì đó là sự thật. Anh ấy dựa vào tôi.
Còn tôi, tôi lại ngây thơ tin rằng đó là tình yêu.
Tình yêu không cần lời cảm ơn, đúng vậy. Nhưng tình yêu cũng không thể chỉ tồn tại dựa trên lòng biết ơn và trách nhiệm.
Tôi đã nhận ra điều đó quá muộn.
Có thể bạn cũng thích





