Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Lời thề tan vỡ, tình yêu không nói thành lời

Lời thề tan vỡ, tình yêu không nói thành lời

Suốt sáu năm hôn nhân, tôi đã dùng cả thanh xuân và tiền bạc để hỗ trợ chồng gầy dựng sự nghiệp từ con số không. Thế nhưng, Cam Việt Sơn lại tàn nhẫn tuyên bố trên sóng truyền hình rằng anh ở bên tôi chỉ vì lòng biết ơn và trách nhiệm chứ không hề có tình yêu. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi bố anh đột quỵ, tôi gọi mười cuộc điện thoại cầu cứu nhưng chỉ nhận được lời mỉa mai từ người yêu cũ của anh ta. Cha anh qua đời trong cô độc, còn sự hy sinh của tôi bị chà đạp phũ phàng. Chấm dứt mọi hy vọng, tôi quyết định ly hôn và yêu cầu anh ta phải rời khỏi đế chế này với bàn tay trắng.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Lý Gia Bảo POV:

Đêm đó, Cam Việt Sơn trở về rất muộn.

Tôi vẫn ngồi trên sofa, trong bóng tối, chờ anh ta.

Tiếng cửa mở, ánh đèn hành lang hắt vào, kéo theo bóng dáng cao lớn của anh ta. Anh ta có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy tôi vẫn còn thức.

"Sao em chưa ngủ?" Anh ta cởi áo khoác, giọng nói có chút mệt mỏi.

Tôi không trả lời.

Anh ta bước đến, ngồi xuống bên cạnh tôi. Mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng từ trên người anh ta, một mùi hương xa lạ nhưng lại quen thuộc đến đau lòng. Đó là mùi hương mà Tống Gia Hân yêu thích.

"Em xem buổi phỏng vấn rồi à?" Anh ta hỏi, cố gắng tỏ ra bình thản.

"Ừ," tôi đáp, giọng khàn khàn.

Anh ta thở dài, đưa tay ra định ôm tôi, nhưng tôi đã vô thức né tránh. Bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung, có chút ngượng ngùng.

"Gia Bảo, em nghe anh giải thích," anh ta nói. "Đó chỉ là chiêu trò của truyền thông thôi. Em biết mà, trong giới kinh doanh, đôi khi phải tạo ra một chút đề tài để thu hút sự chú ý."

Chiêu trò của truyền thông?

Tôi cười lạnh trong lòng. Anh ta coi tôi là đứa ngốc sao? Ánh mắt đó, nụ cười đó, rõ ràng là dành cho một người cụ thể, làm sao có thể là chiêu trò được?

"Vậy mùi nước hoa trên người anh cũng là chiêu trò của truyền thông à?" Tôi hỏi, giọng nói sắc như dao.

Anh ta sững người, vẻ mặt thoáng chút bối rối. "À... tối nay anh có buổi tiệc xã giao, có thể đã vô tình dính phải."

Lại là lời nói dối.

Tôi nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút chân thành trong đôi mắt đó, nhưng chỉ thấy sự né tránh và mệt mỏi.

"Việt Sơn," tôi gọi tên anh ta. "Anh còn nhớ lời hứa năm xưa không?"

Anh ta im lặng.

"Anh đã nói, anh sẽ chăm sóc em, bù đắp cho em. Anh đã nói, anh yêu em."

"Anh..." Anh ta ngập ngừng. "Gia Bảo, anh biết sáu năm qua em đã vất vả rồi. Anh rất biết ơn em."

Lại là "biết ơn". Trái tim tôi như bị một tảng đá đè nặng, không thở nổi.

"Anh mệt rồi," anh ta đứng dậy. "Anh đi tắm đây. Em cũng ngủ sớm đi."

Anh ta quay lưng bỏ đi, để lại tôi một mình trong bóng tối.

Tôi ngồi bất động, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Tôi đã từng nghĩ, dù cả thế giới có quay lưng lại với anh ta, tôi vẫn sẽ ở bên. Nhưng giờ đây, chính anh ta là người đã đẩy tôi ra xa.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta để trên bàn reo lên. Tên hiển thị trên màn hình là "Gia Hân".

Tim tôi thắt lại.

Anh ta vội vã chạy ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, vội vàng bắt máy.

"Alo, Hân à? Sao vậy?" Giọng anh ta đầy vẻ lo lắng và dịu dàng, một sự dịu dàng mà đã rất lâu rồi tôi không còn nhận được.

Anh ta vừa nghe điện thoại, vừa đi về phía ban công, cố gắng hạ thấp giọng.

Tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy bóng lưng anh ta vội vã. Vài phút sau, anh ta quay vào, vẻ mặt hốt hoảng.

"Gia Bảo, anh có việc gấp phải ra ngoài một chuyến." Anh ta vừa nói vừa vội vàng mặc lại quần áo.

"Việc gì vậy?" Tôi hỏi, dù đã biết câu trả lời.

"Công ty có chút chuyện." Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn anh ta. Nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu bằng cả sinh mệnh, giờ đây đang vì một người phụ nữ khác mà nói dối tôi.

Anh ta mặc xong quần áo, cầm lấy chìa khóa xe, vội vã đi ra cửa.

"Việt Sơn," tôi gọi giật lại.

Anh ta dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

"Đêm nay... anh có về không?"

Anh ta im lặng vài giây, rồi đáp: "Chắc là không. Em ngủ trước đi, không cần đợi anh."

Cánh cửa đóng sầm lại.

Tiếng động cơ xe xa dần.

Căn nhà lại chìm vào sự im lặng chết chóc.

Tôi ngồi trên sofa suốt một đêm. Nước mắt đã cạn, trái tim cũng đã nguội lạnh.

Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên chiếu vào căn phòng, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng tôi.

Điện thoại của tôi rung lên. Là luật sư Trương.

"Cô Lý, bản thỏa thuận ly hôn tôi đã soạn xong, vừa gửi vào mail của cô. Cô xem qua xem có cần sửa đổi gì không."

"Cảm ơn luật sư," tôi nói. "Phiền anh thêm một điều khoản nữa."

"Cô cứ nói."

"Tất cả tài sản đứng tên Cam Việt Sơn, bao gồm cổ phần công ty, bất động sản, xe cộ... đều phải trả lại cho tôi. Anh ta phải ra đi tay trắng, giống như lúc anh ta đến với tôi."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. "Cô Lý, điều khoản này... có hơi quá đáng không? Sẽ rất khó để tòa án chấp thuận."

"Anh ta sẽ đồng ý," tôi nói, giọng chắc nịch. "Bởi vì anh ta nợ tôi. Không chỉ là tiền bạc, mà là cả cuộc đời này."

Tôi cúp máy, không muốn giải thích thêm.

Đúng lúc đó, một tiếng chuông báo động chói tai vang lên từ phòng của bố chồng tôi.

Là máy theo dõi nhịp tim.

Tim tôi như ngừng đập. Tôi vội vã chạy vào phòng. Trên màn hình, đường biểu diễn nhịp tim đã biến thành một đường thẳng.

"Bố!" Tôi hét lên, lao đến bên giường.

Tôi run rẩy gọi cấp cứu, thực hiện các thao tác sơ cứu theo bản năng.

"Bố ơi, bố đừng làm con sợ! Bố cố lên!"

Tôi vừa ép tim, vừa lấy điện thoại gọi cho Cam Việt Sơn.

Không ai bắt máy.

Tôi gọi lại. Vẫn không ai bắt máy.

Tôi gọi đến cuộc thứ mười, cuối cùng đầu dây bên kia cũng có người nghe.

Nhưng đó không phải là giọng của Cam Việt Sơn.

"Alo? Ai vậy?" Một giọng nữ lười biếng, ngái ngủ vang lên.

Là Tống Gia Hân.

Máu trong người tôi như đông cứng lại.

"Cam Việt Sơn đâu?" Tôi gằn giọng.

"Anh ấy đang ngủ. Có chuyện gì không?" Giọng cô ta đầy vẻ khiêu khích.

"Bố anh ta đang nguy kịch! Bảo anh ta đến bệnh viện ngay!" Tôi hét vào điện thoại.

"Ồ, vậy à?" Giọng cô ta vẫn thản nhiên. "Nhưng anh ấy mệt lắm rồi. Tối qua đã vất vả cả đêm. Hay là để anh ấy ngủ thêm chút nữa nhé?"

"Tống Gia Hân!" Tôi nghiến răng. "Cô bảo anh ta nghe máy ngay! Nếu không cô sẽ phải hối hận!"

"Hối hận ư?" Cô ta cười khẩy. "Lý Gia Bảo, cô nghĩ cô là ai mà dám ra lệnh cho tôi? Người nên hối hận là cô mới phải. Người đàn ông của cô, bây giờ đang nằm trong vòng tay tôi. Trái tim của anh ấy, cũng là của tôi. Cô chẳng có gì cả."

"Tút... tút... tút..."

Cô ta đã cúp máy.

Tôi gọi lại, nhưng điện thoại đã báo bận.

Tôi tuyệt vọng ném chiếc điện thoại xuống đất.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi kết hôn với chú của chồng cũ, áo vest của tôi bị rơi ra
9.1
Vì món nợ ân tình năm xưa, tôi chấp nhận gả cho Sheng Chuxuan, hết lòng làm người vợ hiền thục mà chẳng một lời oán thán. Thế nhưng, sự hy sinh đó chỉ đổi lại sự tham lam vô độ của anh ta. Tại bệnh viện, khi anh ta nhẫn tâm định lấy máu tôi bất chấp tính mạng để cứu người khác, tôi bàng hoàng nhận ra ân nghĩa đã tận. Tôi quyết định ly hôn để sống cho chính mình. Sau khi rời bỏ cuộc hôn nhân độc hại, tôi dần cởi bỏ lớp ngụy trang, khiến cả thế giới kinh ngạc bởi tài năng và thân phận thật sự. Đúng lúc tỏa sáng rực rỡ nhất, tôi bất ngờ phát hiện ra người chú quyền lực của chồng cũ thực chất đã thầm thương trộm nhớ và theo đuổi mình từ lâu.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Gả nhầm thái tử gia, thân phận lộ từng ngày
9.3
Hy sinh đôi mắt để cứu người nhưng cô lại nhận về sự phản bội cay đắng ngay trước thềm đám cưới. Không dừng lại ở đó, kẻ bạc tình còn lợi dụng việc cô bị mù để gán nợ cho thiếu gia họ Lục, một người nổi tiếng ăn chơi trác táng tại Bắc Thành. Tưởng rằng cuộc đời cô sẽ chìm trong tăm tối khi gả vào hào môn, nhưng sự thật khiến tất cả phải ngỡ ngàng. Cô không hề yếu đuối mà thực chất là thiên tài điều chế hương liệu, hacker đỉnh cao và thủ lĩnh tổ chức bí mật. Khi những thân phận quyền lực dần lộ diện, cả thành phố sững sờ, còn gã hôn phu cũ chỉ biết hối hận muộn màng trong cơn say, gào khóc vì đã đánh mất báu vật vào tay người khác.
Bìa tiểu thuyết Đừng hành nữa! Ông trùm đang theo đuổi vợ anh!
9.0
Suốt ba năm làm dâu nhà họ Mục, Lâm Tích nhẫn nhịn chịu đựng mọi bất công và sự ghẻ lạnh từ Mục Cửu Tiêu. Dù cô tận tụy chăm sóc, anh vẫn công khai lăng nhăng, thậm chí dung túng em gái hãm hại cô. Nhận ra tình cảm của mình bị chà đạp rẻ rúng, Lâm Tích dứt khoát ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Ngày gặp lại, cô tỏa sáng rực rỡ và có người đàn ông quyền lực che chở. Lúc này, Mục Cửu Tiêu bàng hoàng nhận ra mình chỉ là kẻ thay thế cho một hình bóng khác. Anh điên cuồng chặn đường cô trong góc khuất để chất vấn về trò đùa tình ái này.
Bìa tiểu thuyết Bị đuổi khỏi nhà, cô gả cho tỷ phú!
8.9
Bị nhà họ Thẩm bóc lột suốt hai mươi năm, Tạ Tang Ninh lập tức bị xua đuổi khi con gái thật của họ trở về. Cứ ngỡ bố mẹ ruột nghèo khó, nào ngờ họ lại là hào môn danh giá tại Hải Thành, nuông chiều cô như bảo vật với cuộc sống nhung lụa. Trong khi em gái nhà họ Thẩm tìm cách hạ nhục cô bằng công việc thấp kém, Tang Ninh dần hé lộ những thân phận gây sốc: từ ông trùm kinh doanh đến tay đua lừng danh thế giới. Cùng lúc đó, vị hôn phu cũ từng ruồng bỏ cô để tìm tình yêu đích thực bỗng hối hận, điên cuồng theo đuổi lại khi thấy cô sánh đôi bên người anh trai sinh đôi quyền lực của mình.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng, chồng cũ của phu nhân lại tới, anh mau đuổi theo
7.8
Vào đúng ngày kỷ niệm thành hôn, Ôn Tự bị nhân tình của chồng hãm hại, dẫn đến sự cố tình một đêm với người lạ. Đau đớn vì mất đi sự trong trắng và hay tin tiểu tam mang thai, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc. Dù bị chồng cũ mỉa mai là đang diễn kịch, Ôn Tự vẫn dứt khoát rời đi để sống cuộc đời mới. Từ một người vợ nội trợ mờ nhạt, cô tỏa sáng rực rỡ dưới danh phận họa sĩ tài năng và được vô số người săn đón. Lúc này, người chồng cũ hối hận tìm đến cầu xin sự tha thứ nhưng lại bàng hoàng khi thấy cô đang trong vòng tay của một ông trùm quyền lực. Người đàn ông ấy lạnh lùng khẳng định vị thế của cô: Nhìn cho kỹ, đây chính là chị dâu của cậu.