
Lời thề tan vỡ, tình yêu không nói thành lời
Chương 3
Lý Gia Bảo POV:
Đêm đó, Cam Việt Sơn trở về rất muộn.
Tôi vẫn ngồi trên sofa, trong bóng tối, chờ anh ta.
Tiếng cửa mở, ánh đèn hành lang hắt vào, kéo theo bóng dáng cao lớn của anh ta. Anh ta có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy tôi vẫn còn thức.
"Sao em chưa ngủ?" Anh ta cởi áo khoác, giọng nói có chút mệt mỏi.
Tôi không trả lời.
Anh ta bước đến, ngồi xuống bên cạnh tôi. Mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng từ trên người anh ta, một mùi hương xa lạ nhưng lại quen thuộc đến đau lòng. Đó là mùi hương mà Tống Gia Hân yêu thích.
"Em xem buổi phỏng vấn rồi à?" Anh ta hỏi, cố gắng tỏ ra bình thản.
"Ừ," tôi đáp, giọng khàn khàn.
Anh ta thở dài, đưa tay ra định ôm tôi, nhưng tôi đã vô thức né tránh. Bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung, có chút ngượng ngùng.
"Gia Bảo, em nghe anh giải thích," anh ta nói. "Đó chỉ là chiêu trò của truyền thông thôi. Em biết mà, trong giới kinh doanh, đôi khi phải tạo ra một chút đề tài để thu hút sự chú ý."
Chiêu trò của truyền thông?
Tôi cười lạnh trong lòng. Anh ta coi tôi là đứa ngốc sao? Ánh mắt đó, nụ cười đó, rõ ràng là dành cho một người cụ thể, làm sao có thể là chiêu trò được?
"Vậy mùi nước hoa trên người anh cũng là chiêu trò của truyền thông à?" Tôi hỏi, giọng nói sắc như dao.
Anh ta sững người, vẻ mặt thoáng chút bối rối. "À... tối nay anh có buổi tiệc xã giao, có thể đã vô tình dính phải."
Lại là lời nói dối.
Tôi nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút chân thành trong đôi mắt đó, nhưng chỉ thấy sự né tránh và mệt mỏi.
"Việt Sơn," tôi gọi tên anh ta. "Anh còn nhớ lời hứa năm xưa không?"
Anh ta im lặng.
"Anh đã nói, anh sẽ chăm sóc em, bù đắp cho em. Anh đã nói, anh yêu em."
"Anh..." Anh ta ngập ngừng. "Gia Bảo, anh biết sáu năm qua em đã vất vả rồi. Anh rất biết ơn em."
Lại là "biết ơn". Trái tim tôi như bị một tảng đá đè nặng, không thở nổi.
"Anh mệt rồi," anh ta đứng dậy. "Anh đi tắm đây. Em cũng ngủ sớm đi."
Anh ta quay lưng bỏ đi, để lại tôi một mình trong bóng tối.
Tôi ngồi bất động, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Tôi đã từng nghĩ, dù cả thế giới có quay lưng lại với anh ta, tôi vẫn sẽ ở bên. Nhưng giờ đây, chính anh ta là người đã đẩy tôi ra xa.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta để trên bàn reo lên. Tên hiển thị trên màn hình là "Gia Hân".
Tim tôi thắt lại.
Anh ta vội vã chạy ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, vội vàng bắt máy.
"Alo, Hân à? Sao vậy?" Giọng anh ta đầy vẻ lo lắng và dịu dàng, một sự dịu dàng mà đã rất lâu rồi tôi không còn nhận được.
Anh ta vừa nghe điện thoại, vừa đi về phía ban công, cố gắng hạ thấp giọng.
Tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy bóng lưng anh ta vội vã. Vài phút sau, anh ta quay vào, vẻ mặt hốt hoảng.
"Gia Bảo, anh có việc gấp phải ra ngoài một chuyến." Anh ta vừa nói vừa vội vàng mặc lại quần áo.
"Việc gì vậy?" Tôi hỏi, dù đã biết câu trả lời.
"Công ty có chút chuyện." Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn anh ta. Nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu bằng cả sinh mệnh, giờ đây đang vì một người phụ nữ khác mà nói dối tôi.
Anh ta mặc xong quần áo, cầm lấy chìa khóa xe, vội vã đi ra cửa.
"Việt Sơn," tôi gọi giật lại.
Anh ta dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
"Đêm nay... anh có về không?"
Anh ta im lặng vài giây, rồi đáp: "Chắc là không. Em ngủ trước đi, không cần đợi anh."
Cánh cửa đóng sầm lại.
Tiếng động cơ xe xa dần.
Căn nhà lại chìm vào sự im lặng chết chóc.
Tôi ngồi trên sofa suốt một đêm. Nước mắt đã cạn, trái tim cũng đã nguội lạnh.
Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên chiếu vào căn phòng, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo trong lòng tôi.
Điện thoại của tôi rung lên. Là luật sư Trương.
"Cô Lý, bản thỏa thuận ly hôn tôi đã soạn xong, vừa gửi vào mail của cô. Cô xem qua xem có cần sửa đổi gì không."
"Cảm ơn luật sư," tôi nói. "Phiền anh thêm một điều khoản nữa."
"Cô cứ nói."
"Tất cả tài sản đứng tên Cam Việt Sơn, bao gồm cổ phần công ty, bất động sản, xe cộ... đều phải trả lại cho tôi. Anh ta phải ra đi tay trắng, giống như lúc anh ta đến với tôi."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. "Cô Lý, điều khoản này... có hơi quá đáng không? Sẽ rất khó để tòa án chấp thuận."
"Anh ta sẽ đồng ý," tôi nói, giọng chắc nịch. "Bởi vì anh ta nợ tôi. Không chỉ là tiền bạc, mà là cả cuộc đời này."
Tôi cúp máy, không muốn giải thích thêm.
Đúng lúc đó, một tiếng chuông báo động chói tai vang lên từ phòng của bố chồng tôi.
Là máy theo dõi nhịp tim.
Tim tôi như ngừng đập. Tôi vội vã chạy vào phòng. Trên màn hình, đường biểu diễn nhịp tim đã biến thành một đường thẳng.
"Bố!" Tôi hét lên, lao đến bên giường.
Tôi run rẩy gọi cấp cứu, thực hiện các thao tác sơ cứu theo bản năng.
"Bố ơi, bố đừng làm con sợ! Bố cố lên!"
Tôi vừa ép tim, vừa lấy điện thoại gọi cho Cam Việt Sơn.
Không ai bắt máy.
Tôi gọi lại. Vẫn không ai bắt máy.
Tôi gọi đến cuộc thứ mười, cuối cùng đầu dây bên kia cũng có người nghe.
Nhưng đó không phải là giọng của Cam Việt Sơn.
"Alo? Ai vậy?" Một giọng nữ lười biếng, ngái ngủ vang lên.
Là Tống Gia Hân.
Máu trong người tôi như đông cứng lại.
"Cam Việt Sơn đâu?" Tôi gằn giọng.
"Anh ấy đang ngủ. Có chuyện gì không?" Giọng cô ta đầy vẻ khiêu khích.
"Bố anh ta đang nguy kịch! Bảo anh ta đến bệnh viện ngay!" Tôi hét vào điện thoại.
"Ồ, vậy à?" Giọng cô ta vẫn thản nhiên. "Nhưng anh ấy mệt lắm rồi. Tối qua đã vất vả cả đêm. Hay là để anh ấy ngủ thêm chút nữa nhé?"
"Tống Gia Hân!" Tôi nghiến răng. "Cô bảo anh ta nghe máy ngay! Nếu không cô sẽ phải hối hận!"
"Hối hận ư?" Cô ta cười khẩy. "Lý Gia Bảo, cô nghĩ cô là ai mà dám ra lệnh cho tôi? Người nên hối hận là cô mới phải. Người đàn ông của cô, bây giờ đang nằm trong vòng tay tôi. Trái tim của anh ấy, cũng là của tôi. Cô chẳng có gì cả."
"Tút... tút... tút..."
Cô ta đã cúp máy.
Tôi gọi lại, nhưng điện thoại đã báo bận.
Tôi tuyệt vọng ném chiếc điện thoại xuống đất.
Có thể bạn cũng thích





