
Cô dâu ngân hàng máu
Chương 2
Trịnh Ngọc Khuê POV:
Tôi ra khỏi bệnh viện, cầm theo chứng minh nhân dân và sổ hộ khẩu của Nhã Châu Ly. Gió lạnh đầu đông ở Hà Nội thổi qua, nhưng không lạnh bằng trái tim tôi lúc này.
Tôi tìm một khách sạn gần đó để nghỉ ngơi. Sau khi hiến 400ml máu, cơ thể tôi thực sự rất yếu.
Tôi nằm trên giường, cố gắng gọi cho Đoan Tường Lân. Tôi cần phải lấy giấy tờ của mình từ tay anh ta.
Điện thoại đổ chuông rất lâu, nhưng không ai bắt máy.
Tôi biết, anh ta đang ở bên cạnh Nhã Châu Ly.
Tôi gửi một tin nhắn: "Cậu Đoan, giấy tờ tùy thân của tôi vẫn còn ở chỗ cậu. Khi nào cậu rảnh, có thể trả lại cho tôi không?"
Không có hồi âm.
Tôi cười khổ, tắt điện thoại và chìm vào giấc ngủ. Dù sao thì tôi cũng không vội.
Ngày hôm sau, tôi đến Ủy ban nhân dân quận.
"Chào cô, cô muốn làm thủ tục gì ạ?" Nhân viên ở quầy tiếp đón mỉm cười hỏi.
"Tôi... muốn đăng ký kết hôn." Tôi nói, giọng hơi run.
Tôi đưa giấy tờ của mình, cùng với chứng minh nhân dân và sổ hộ khẩu của Đoan Tường Lân và Nhã Châu Ly mà tôi đã chuẩn bị từ trước.
Nhân viên nhận lấy, nhìn vào ảnh trên chứng minh nhân dân rồi lại nhìn tôi. "Cô Trịnh, người trong ảnh này không phải cô."
"À, đây là bạn tôi." Tôi vội vàng giải thích. "Họ muốn tạo bất ngờ cho nhau, nên nhờ tôi đi làm thủ tục giúp."
"Nhưng theo quy định, cả hai bên phải có mặt mới được."
Tôi đã lường trước được điều này. Tôi lấy ra một phong bì dày, lặng lẽ đẩy qua khe cửa sổ.
"Chị thông cảm, họ thực sự rất bận. Đây là một chút quà mọn, mong chị giúp đỡ."
Nhân viên nhìn vào phong bì, rồi nhìn tôi. Sau một hồi đắn đo, cô ấy gật đầu.
Thủ tục diễn ra nhanh chóng.
Nửa tiếng sau, tôi cầm trên tay hai cuốn sổ màu đỏ chót.
Trên đó, là tên của Đoan Tường Lân và Nhã Châu Ly.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai cái tên đó, cảm giác trút được một gánh nặng vô hình. Bảy năm ám ảnh, bảy năm đau khổ, cuối cùng cũng có thể chấm dứt.
Kiếp trước, chính tôi là người đã cầm tờ giấy này, ngây thơ nghĩ rằng mình đã có được cả thế giới.
Kiếp này, tôi sẽ dùng chính nó để đẩy hai người họ vào địa ngục.
Tôi cất kỹ giấy chứng nhận kết hôn, sau đó bắt taxi đến bệnh viện.
Tôi cần lấy lại giấy tờ của mình.
Đứng trước cửa phòng bệnh VIP, tôi nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ bên trong.
Qua khe cửa hé mở, tôi thấy Đoan Tường Lân đang cẩn thận gọt táo cho Nhã Châu Ly. Anh ta gọt rất chậm, rất tỉ mỉ, sợ rằng chỉ một chút sơ suất cũng sẽ làm cô ta không vui.
Nhã Châu Ly tựa vào lòng anh ta, vẻ mặt yếu ớt nhưng đầy hạnh phúc. "Tường Lân, anh thật tốt với em."
"Ngốc ạ, không tốt với em thì tốt với ai." Anh ta véo nhẹ mũi cô ta, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn họ.
Cảnh tượng này, kiếp trước tôi đã thấy không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần nhìn thấy, trái tim tôi lại như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào.
Tôi đã tự hỏi bản thân mình hàng ngàn lần, tại sao người được anh ta yêu thương không phải là tôi?
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy thật nực cười.
Nực cười cho sự ngu ngốc của bản thân, và thương hại cho người phụ nữ đang chìm đắm trong ảo tưởng kia.
Tôi hít một hơi thật sâu, gõ cửa.
Tiếng cười bên trong im bặt.
Đoan Tường Lân mở cửa, khuôn mặt anh ta lập tức sa sầm khi thấy tôi.
"Cô đến đây làm gì?" Giọng anh ta lạnh như băng.
Anh ta bước ra ngoài, khép cửa lại, rõ ràng là không muốn tôi làm phiền đến Nhã Châu Ly.
Anh ta đứng trước mặt tôi, dáng người cao lớn che khuất cả ánh sáng. Cả người anh ta toát lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng, râu lún phún trên cằm. Có lẽ anh ta đã thức cả đêm để chăm sóc cho "ánh trăng sáng" của mình.
"Giấy tờ của tôi." Tôi chìa tay ra, giọng điệu bình thản.
Anh ta cau mày, rút từ trong túi áo ra một chiếc ví, lấy chứng minh nhân dân và sổ hộ khẩu của tôi đưa cho tôi. Sau đó, anh ta lấy ra một chiếc phong bì khác, chính là chiếc tôi đã đưa cho nhân viên ở Ủy ban.
"Tôi đã đăng ký kết hôn rồi." Tôi nói, cố tình để anh ta hiểu lầm.
Quả nhiên, sắc mặt Đoan Tường Lân lập tức thay đổi. Anh ta nắm chặt cổ tay tôi, sức lực mạnh đến mức khiến tôi đau đớn.
"Trịnh Ngọc Khuê, cô dám!" Anh ta nghiến răng. "Cô nghĩ rằng làm vậy thì có thể trói buộc được tôi sao? Cô nghĩ rằng Châu Ly sẽ buồn bã, sẽ rời bỏ tôi vì chuyện này?"
Anh ta cười khẩy, một nụ cười đầy chế giễu. "Cô quá ngây thơ rồi. Châu Ly sẽ không bao giờ làm vậy. Và tôi, cũng sẽ không bao giờ để cô đạt được mục đích."
"Tôi đã nói rồi, tôi sẽ cưới cô. Nhưng đó chỉ là một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa. Cô đừng hòng mong đợi gì hơn. Đừng quấy rầy Châu Ly, nếu không, đừng trách tôi không nể tình cô đã hiến tủy."
Anh ta nói xong, buông tay tôi ra, quay người định vào phòng.
"Đoan Tường Lân." Tôi gọi anh ta lại.
Anh ta không quay đầu lại.
"Hãy trân trọng những ngày tháng còn lại." Tôi nói, giọng nhẹ bẫng.
Anh ta khựng lại một giây, rồi bước thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Tôi đứng đó, nhìn cánh cửa đóng chặt, cảm giác như đã trút bỏ được gánh nặng cuối cùng.
Giải thích? Không cần thiết nữa.
Cứ để anh ta hiểu lầm. Càng hiểu lầm, vở kịch sau này sẽ càng đặc sắc.
Tôi quay người rời đi, bước chân nhẹ tênh.
Trong thang máy, tôi nghe thấy hai cô y tá đang nói chuyện.
"Cậu Đoan đúng là người đàn ông hoàn hảo. Vừa giàu có, vừa điển trai, lại còn chung tình nữa."
"Đúng vậy. Nghe nói anh ấy vì cô Nhã mà chống lại cả gia đình, còn chi hàng trăm tỷ để xây dựng một trung tâm nghiên cứu bệnh bạch cầu riêng cho cô ấy."
"Thật ngưỡng mộ. Có được một người đàn ông yêu mình như vậy, chết cũng đáng."
Tôi đứng ở một góc, lặng lẽ lắng nghe.
Đúng vậy, Đoan Tường Lân rất yêu Nhã Châu Ly. Yêu đến mức có thể hy sinh mọi thứ.
Kiếp trước, tôi đã ghen tị đến phát điên.
Nhưng kiếp này, tôi chỉ thấy thật may mắn.
May mắn vì người anh ta yêu không phải là tôi.
Bởi vì tình yêu của anh ta, quá nặng nề, quá ích kỷ, quá đáng sợ.
Tôi không muốn trở thành một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng son, dù chiếc lồng đó có được làm bằng vàng ròng đi chăng nữa.
Tôi muốn được tự do.
Bước ra khỏi bệnh viện, bầu trời Hà Nội trong xanh. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực.
Việc đầu tiên tôi làm là đến đại sứ quán để làm lại hộ chiếu và xin visa.
Kiếp trước, tôi đã nhận được học bổng toàn phần của một trường thiết kế danh giá ở Pháp, nhưng vì Đoan Tường Lân, tôi đã từ bỏ.
Kiếp này, tôi sẽ không để bất cứ điều gì cản trở ước mơ của mình nữa.
Tôi muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi người đàn ông đó, bắt đầu một cuộc sống mới.
Một tuần sau, tôi nhận được email thông báo visa đã được chấp thuận.
Tôi nhìn vào màn hình máy tính, một nụ cười thật sự, một nụ cười của sự giải thoát, lần đầu tiên nở trên môi tôi sau khi trọng sinh.
Đoan Tường Lân, Nhã Châu Ly, trò chơi này, mới chỉ bắt đầu thôi.
Có thể bạn cũng thích





