
Cô dâu ngân hàng máu
Chương 3
Trịnh Ngọc Khuê POV:
Vài ngày sau, tôi bất ngờ nhận được điện thoại từ Đoan Tường Lân.
"Tối nay bảy giờ, có một bữa tiệc ở khách sạn InterContinental. Cô đến đi." Giọng anh ta vẫn lạnh lùng và ra lệnh như thường lệ.
"Tại sao tôi phải đến?" Tôi hỏi lại.
"Vì cô đã tự ý đi đăng ký kết hôn." Giọng anh ta có chút gằn lại. "Bạn bè của tôi đều đã biết chuyện. Tôi cần cô đến để giải thích rõ ràng."
Tôi chợt nhớ ra. Kiếp trước, sau khi tôi ép anh ta đăng ký kết hôn, tôi đã cố tình để lộ tin tức này cho một người bạn thân của tôi, người cũng nằm trong vòng bạn bè của Đoan Tường Lân.
Tôi đã ngây thơ nghĩ rằng, một khi chuyện đã rồi, anh ta sẽ phải chấp nhận tôi.
Nhưng kết quả là, anh ta đã kéo tôi đến bữa tiệc đó, bắt tôi phải đứng trước mặt mọi người, thừa nhận rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là một giao dịch.
Ngày hôm đó, tôi đã trở thành trò cười cho cả Hà Nội.
"Tôi cảnh cáo cô, Trịnh Ngọc Khuê." Giọng Đoan Tường Lân kéo tôi về thực tại. "Đến đó, biết phải nói gì và làm gì. Đừng để tôi phải mất mặt."
Anh ta nói xong liền cúp máy, không cho tôi cơ hội từ chối.
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Được thôi, Đoan Tường Lân. Anh đã muốn tôi đến, tôi sẽ đến.
Chỉ là lần này, người mất mặt, sẽ không phải là tôi.
Bảy giờ tối, tôi có mặt tại khách sạn InterContinental.
Tôi chỉ mặc một chiếc váy đen đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng. So với những tiểu thư nhà giàu lộng lẫy xung quanh, tôi trông thật lạc lõng.
Ngay khi tôi bước vào, một nhóm người đã vây lấy tôi.
"Khuê! Lâu rồi không gặp!" Một cô gái tên My, người mà kiếp trước tôi coi là bạn thân, hồ hởi nói. "Nghe nói cậu và cậu Đoan kết hôn rồi à? Sao lại giấu kỹ thế?"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò, dò xét, và cả chế giễu.
"Đúng vậy, Khuê. Bọn tớ còn tưởng cậu Đoan chỉ yêu một mình cô Nhã thôi chứ. Không ngờ cậu lại có bản lĩnh như vậy." Một người khác nói xen vào.
Tôi bình thản nhìn họ, những gương mặt quen thuộc nhưng lại xa lạ.
"Các cậu nghe nhầm rồi." Tôi mỉm cười. "Người kết hôn với cậu Đoan không phải là tôi."
"Không thể nào!" My kêu lên. "Chính mắt tớ thấy cậu đi ra từ Ủy ban nhân dân mà. Không phải cậu đi đăng ký kết hôn thì là gì?"
"Đúng vậy, bọn tớ đều biết cậu yêu cậu Đoan đến mức nào mà. Hồi đại học, ngày nào cậu cũng làm cơm trưa mang đến cho anh ấy, mặc dù lần nào anh ấy cũng vứt đi."
"Còn cả lần sinh nhật anh ấy, cậu đã đứng dưới mưa cả đêm chỉ để tặng quà, kết quả là bị cảm lạnh nặng phải nhập viện."
"Yêu đến mức đó, bây giờ có cơ hội, sao có thể bỏ qua được chứ?"
Những lời nói của họ như những mũi kim vô hình, đâm vào những vết sẹo chưa lành của tôi.
Kiếp trước, nghe những lời này, tôi sẽ cảm thấy xấu hổ và tổn thương.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy như đang nghe chuyện của một người khác.
Cô gái ngốc nghếch đó, đã chết rồi.
"Tôi nói rồi, các cậu nhầm người." Tôi kiên nhẫn lặp lại, rồi lấy từ trong túi ra một tờ giấy. "Đây là giấy chứng nhận tình trạng hôn nhân của tôi, mới làm tuần trước. Độc thân, chưa từng kết hôn."
Mọi người sững sờ, chuyền tay nhau xem tờ giấy.
"Thật này... Là giấy thật."
"Vậy... người kết hôn với cậu Đoan là ai?"
"Không phải Trịnh Ngọc Khuê, thì chỉ có thể là Nhã Châu Ly thôi." Một giọng nói vang lên.
Mọi người đều quay lại nhìn.
"Nhưng nhà họ Đoan sao có thể chấp nhận một cô con dâu không môn đăng hộ đối như vậy?"
"Các cậu không biết à? Cậu Đoan vì cô Nhã mà đã cãi lại cả ông nội, suýt nữa thì từ bỏ quyền thừa kế đấy."
"Tình yêu của họ đúng là cảm động trời đất."
"Nhưng mà... cứ thế kết hôn luôn à? Không cầu hôn, không đám cưới gì sao? Không giống phong cách của cậu Đoan chút nào."
Đúng lúc đó, cửa phòng tiệc mở ra.
Đoan Tường Lân và Nhã Châu Ly bước vào.
Anh ta mặc một bộ vest trắng lịch lãm, còn cô ta mặc một chiếc váy công chúa màu hồng nhạt, mái tóc dài xõa trên vai, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ yếu đuối, mong manh.
Họ đứng cạnh nhau, thật sự là một cặp tiên đồng ngọc nữ.
Mọi người im lặng, không khí có chút gượng gạo.
Họ bước thẳng vào phòng bao riêng, không để ý đến những người khác.
Tôi lặng lẽ đi theo, đứng ở một góc khuất.
Bên trong, bạn bè thân thiết của Đoan Tường Lân đã có mặt đông đủ.
"Tường Lân, Châu Ly, cuối cùng hai người cũng chịu đến rồi!"
"Nghe nói hai người đã đăng ký kết hôn rồi à? Sao không nói cho bọn này một tiếng?"
Nhã Châu Ly đỏ mặt, e thẹn nép vào lòng Đoan Tường Lân. "Chưa đâu ạ... Anh Lân còn chưa cầu hôn em."
Cô ta nói, ánh mắt mong chờ nhìn Đoan Tường Lân.
Mọi người đều ồ lên, trêu chọc.
"Tường Lân, còn chờ gì nữa? Cầu hôn đi!"
"Đúng đó! Nhân dịp hôm nay đông đủ, cầu hôn luôn đi!"
Đoan Tường Lân nhìn Nhã Châu Ly, ánh mắt dịu dàng. Nhưng sâu trong đôi mắt đó, tôi thấy một tia do dự.
Có lẽ, anh ta vẫn còn nghĩ rằng người đã đăng ký kết hôn với anh ta là tôi.
"Tường Lân..." Nhã Châu Ly lay nhẹ tay anh ta, giọng nũng nịu. "Em không cần một màn cầu hôn hoành tráng đâu. Chỉ cần là anh, em sẽ đồng ý ngay."
Lời nói này, đã đánh trúng vào điểm yếu của Đoan Tường Lân.
Anh ta nhìn cô ta, ánh mắt tràn đầy yêu thương và áy náy.
"Được." Anh ta nói, giọng chắc nịch. "Anh sẽ cầu hôn em."
Có thể bạn cũng thích





