
Gả nhầm thái tử gia, thân phận lộ từng ngày
Chương 2
Tống gia là vọng tộc trăm năm ở Bắc Thành, bố Tống, Tống Thanh Sơn là người xem trọng danh dự, mà Tống Cảnh Xuyên lại là đứa con trai độc nhất của ông, do đó ông đặc biệt xem trọng hôn lễ lần này, mọi thứ đều được chuẩn bị theo quy mô lớn nhất Bắc Thành.
Vì thế nên việc gì Từ Văn Lệ cũng phải đích thân xử lý.
Nhưng con dâu mà lâu nay Từ Văn Lệ hài lòng vốn là trưởng nữ Cố Thanh Dao của Cố gia, một cặp trai tài gái sắc trời sinh, mới là sự kết hợp hoàn hảo nhất trong cuộc hôn nhân.
Tống Thanh Sơn cố chấp muốn báo ân, ra lệnh bắt Tống Cảnh Xuyên cưới Cố Trí Linh, điều này đã trực tiếp khiến Từ Văn Lệ bắt đầu căm ghét Cố Trí Linh.
Từ Văn Lệ luôn nói rằng Cố Trí Linh là con hồ ly tinh chen ngang giữa đường.
"Váy cưới này của thiếu phu nhân tương lai sao lại là váy phù dâu màu hồng thế kia? Hoàn toàn chẳng hề giống váy cưới gì cả, phu nhân làm vậy rõ ràng là muốn cô ta bị bẽ mặt rồi, ha ha ha..."
"Thật tội nghiệp cho một người mù lòa như cô ta, làm gì mà nhìn ra được đó là váy cưới hay váy phù dâu chứ, ngày mai chẳng phải vẫn mặc ra ngoài cho thiên hạ cười chê còn gì."
Tiếng bàn tán của người giúp việc rất nhỏ.
Nhưng Cố Trí Linh nghiêng tai qua vẫn nghe được.
Trời sinh cô có thính giác nhạy bén hơn người bình thường, sau khi bị mù, độ nhạy bén càng được nâng cao lên rất nhiều.
Cố Trí Linh nhẹ nhàng vuốt ve bộ váy cưới vừa được mang tới trước mặt, trong lòng cười thầm đầy mỉa mai.
Tiếng bước chân lộc cộc vang lên từ phía cầu thang.
Tống Cảnh Xuyên với áo sơ mi mở hết cúc áo để lộ ngực trần và Cố Thanh Dao tóc tai rối bù với bộ váy ngủ trên người, cùng xuất hiện ở ngay đầu cầu thang.
Tống Cảnh Xuyên không ngờ Cố Trí Linh lại về sớm như thế, gương mặt điển trai sáng sủa thoáng qua một tia chán ghét.
Từ Văn Lệ nhìn thấy cảnh này phút chốc hiểu ra mọi chuyện, lập tức ra lệnh cho tất cả người giúp việc lui xuống.
Sau đó liếc mắt ra hiệu cho Tống Cảnh Xuyên, hãy để Cố Thanh Dao ra về từ lối cửa sau trước, đừng làm hỏng kế hoạch ngày mai.
Tống Cảnh Xuyên vòng tay qua ôm lấy eo của Cố Thanh Dao, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán cô ta, ghé sát tai cô ta thì thầm: "Ngày mai, anh sẽ là của em. Ngoan, em về nhà trước đi."
Cố Thanh Dao rón rén bước đi trên sàn gỗ, lặng lẽ chuồn ra từ lối cửa sau.
Cố Trí Linh cúi thấp đầu xuống, khẽ mỉm cười.
Cô có thể nghe ra được tiếng bước chân của Tống Cảnh Xuyên, cũng có thể phân biệt được lúc này trong phòng có bao nhiêu người.
Chỉ tiếc là, vào giây phút này cô không thể nhìn rõ được bộ mặt giả dối, bẩn thỉu của cả nhà họ.
Từ Văn Lệ để lại váy cưới, dặn dò vài câu thì quay về nhà tự trước.
Cố Trí Linh yên lặng ngồi trên ghế sofa, vẫn điềm đạm, dịu dàng như mọi khi, trông như một búp bê sứ xinh xắn, không hề tỏ ra nóng nảy.
Tống Cảnh Xuyên thở phào nhẹ nhõm, nhìn bộ dạng này của cô có lẽ là vẫn chưa phát hiện ra những việc xảy ra ở tầng trên.
Anh ta chỉnh đốn lại quần áo, bước tới ngồi xuống bên cạnh cô, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn lạnh giá của Cố Trí Linh nói rằng: "Em mua được rượu rồi chứ?"
Cố Trí Linh rút tay ra khỏi tay anh ta, nói với giọng nhàn nhạt: "Ừ, nhưng em thèm quá, nhất thời không nhịn được nên đã uống rồi."
Tống Cảnh Xuyên liếc nhìn ly thủy tinh chân cao trên bàn trà, và nửa chai rượu, thần sắc đôi mắt thoáng qua chút phức tạp, nhưng chớp mắt đã biến mất: "Không sao, chỉ cần em vui, uống bao nhiêu cũng được cả."
Cố Trí Linh khẽ mỉm cười: "Tống Cảnh Xuyên, anh đối xử với em thật 'tốt' đấy."
Tống Cảnh Xuyên mỉm cười, tỏ ra cực kỳ dịu dàng, đưa tay ra ôm lấy cô: "Ngốc à, em là vợ anh, anh không tốt với em thì tốt với ai đây?"
Cố Trí Linh nép mình vào lòng anh ta, mùi nước hoa nồng nặc của người phụ nữ khác trên người anh ta khiến cô đau cả đầu.
Ba giây sau.
Cố Trí Linh đẩy anh ta ra.
Bẩn, quá bẩn!
Cái ôm này, anh ta biết rõ.
Cô cũng biết rõ.
Đây là một cái ôm từ biệt.
"Sáng sớm ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé được không?" Tống Cảnh Xuyên nói.
Cố Trí Linh mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu: "Được."
"Thật ngoan." Tống Cảnh Xuyên vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của cô, đứng dậy rời khỏi ghế sofa, sắc mặt lập tức thay đổi, quay trở lại trạng thái lạnh lùng như cũ.
Anh ta biết, Cố Trí Linh rất ngoan, sẽ không bao giờ chống đối lại anh ta, ngày mai cô sẽ ngoan ngoãn bước vào cái bẫy mà anh ta đã giăng ra sẵn.
Nhưng anh ta lại chán ngán tới chết sự chậm chạp, vô vị của cô.
Sáng hôm sau, tại Cục Dân chính.
Bầu trời đầy mây đen, trong phòng chờ đăng ký kết hôn đông nghịt các cặp đôi.
Cố Trí Linh mặc một bộ váy trắng đơn giản, yên lặng ngồi trên ghế dài để chờ đợi.
Tống Cảnh Xuyên đích thân đi xếp hàng lấy số thứ tự.
Khi nhân viên tiến hành đăng ký thông tin, đã hỏi anh ta vài thông tin cơ bản.
Người đàn ông đứng dựa người vào quầy đăng ký, cười nói vui vẻ với nhân viên.
Cố Trí Linh nghiêng tai qua, vẫn có thể nghe rõ được đôi chút, anh ta nói với nhân viên rằng: "Chú rể không phải là tôi, chú rể tên là Lục Đình Dã, cô dâu tên là Cố Trí Linh, tôi là anh trai cô ấy, đưa cô ấy tới đây đăng ký kết hôn, cô ấy bị khiếm thị nên cần người đi cùng hỗ trợ thủ tục..."
Cố Trí Linh không còn tâm trí nào để nghe tiếp những câu sau nữa.
Bàn tay cầm gậy trắng đang từ từ siết chặt lại.
Trong đầu cô nhanh chóng tìm những thông tin cơ bản liên quan tới Lục Đình Dã.
Nghe đồn rằng ở Bắc Thành có một thái tử gia ăn chơi khét tiếng, là đứa con độc nhất của Lục gia, bố Lục là thủ lĩnh quân đội biên phòng, quanh năm suốt tháng không ở nhà, chẳng mấy khi quản giáo anh.
Anh mất mẹ từ nhỏ, tính tình ngang bướng lập dị, làm trái đạo lý, hay nổi loạn. Con người anh tàn nhẫn, không có chuyện xấu gì là không làm, rất đỗi tai tiếng ở Bắc Thành, là một tên nhị thế tổ mà ai gặp cũng chán ghét.
Nhưng ngặt nỗi, ông trời lại phú cho anh có một gương mặt đẹp đến mê hồn, đẹp đến mức không tưởng.
Điều đáng chú ý nhất là, Lục gia kiểm soát toàn bộ mệnh mạch của cả Hương Đô, trong tay Lục Đình Dã còn có một cửa hàng nước hoa.
Thứ mà cô đã bỏ ra thời gian một năm mà không tìm được ở Tống gia, nói không chừng lại đang ở Lục gia.
Lúc này.
Trên con phố ở bên ngoài Cục Dân chính.
Một dàn siêu xe sang trọng có cùng màu xếp hàng dài, vây quanh một chiếc Koenigsegg màu bạc, với khí thế áp đảo dừng lại trước cổng Cục Dân chính ở một khoảng cách chuẩn xác, khiến lối vào bị chặn kín không một kẽ hở.
Cực kỳ hống hách, cực kỳ cao ngạo.
Cửa xe đồng loạt được mở ra, hàng chục vệ sĩ áo đen được huấn luyện bài bản chuyên nghiệp cùng nhau bước xuống, đứng thành hai hàng nghiêm chỉnh với động tác chỉnh tề, hình thành hai bức tường người kiên cố, không thể xuyên thủng.
Ngay sau đó, cánh cửa chiếc xe Koenigsegg được mở ra, một đôi chân dài bọc trong quần tây đen bước xuống, đôi giày da đế mỏng chạm đất.
Một dáng người cao lớn xuất hiện trước mắt mọi người.
Anh mặc áo sơ mi lụa màu đen được cắt may hoàn hảo, hai khuy áo nơi cổ áo được bung ra, để lộ một vùng ngực trắng lạnh rắn chắc, trông vô cùng hoang dã.
Ánh sáng ban mai nhàn nhạt chiếu lên gương mặt điển trai lạnh lùng trông rất cuốn hút nhưng lại đầy nguy hiểm của anh, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua nét cười, anh bước những bước chân thong dong tùy ý vào trong, cả người anh trông rất uể oải nhưng lại đầy kiêu ngạo.
Anh bước nhanh về phía trước với dáng vẻ oai phong, trên người anh tỏa ra khí chất quý tộc, sắc bén và đầy uy quyền.
Nhìn thế nào trông cũng không giống người tới Cục Dân chính để đăng ký kết hôn, mà trông giống như tới để đập phá thì đúng hơn.
Có thể bạn cũng thích





