
Gả nhầm thái tử gia, thân phận lộ từng ngày
Chương 3
Trợ lý đi theo phía sau là La Cách vội vã đuổi theo anh: "Anh đi chậm một chút đi, thiếu gia, anh có biết người mình sắp cưới là thiên kim của nhà nào hay không? Lỡ như nhận nhầm người thì sao đây?"
Bước chân của Lục Đình Dã khựng lại giữa sảnh lớn, đôi mày hơi nhíu lại, khiến người khác khó đoán được anh đang vui hay giận.
Anh đảo mắt quan sát xung quanh một lượt.
Ánh nhìn của anh dừng lại ở hàng ghế đầu, nơi cô gái cầm gậy trắng trên tay đang ngồi.
Cô gái ấy có mái tóc đen mềm mại, mặc bộ váy trắng trên người, nhìn trông ngoan ngoãn hiền lành, nhưng lại rất xinh xắn.
Không giống như anh, hoang dã khó dạy bảo.
Giữa hai người chỉ cách nhau chưa đầy ba mét.
Anh đứng quan sát cô rất lâu với vẻ mặt trầm ngâm.
Thật đáng thương!
Cô gái mù lòa bị vị hôn phu bán đi mà cũng không biết!
Tống Cảnh Xuyên nhìn thấy Lục Đình Dã tới đúng giờ, mà còn xuất hiện rầm rộ như thế, tức giận tới mức túm lấy cánh tay anh kéo sang một bên nói rằng: "Ai cho anh làm rầm rộ như thế vậy hả? Nếu phá hỏng chuyện tốt của tôi, anh chết chắc đấy."
Lục Đình Dã nhếch môi cười khẩy một tiếng, nhún vai: "Lâu nay tôi hành sự luôn cao ngạo, hơn nữa hôm nay là ngày tôi kết hôn, mười mấy chiếc xe thì có là gì chứ? Nếu anh không hài lòng, chúng ta có thể hủy giao dịch bất cứ lúc nào."
Tống Cảnh Xuyên sợ anh đổi ý.
Bèn vội vàng vỗ về anh trước: "Được, chút nữa đi chụp ảnh, và còn ký tên nữa, cả quá trình mày cứ làm một người câm, đừng nói gì cả."
Tống gia và Lục gia hai nhà vốn là đối thủ cạnh tranh trên thương trường, sản nghiệp của hai nhà chiếm tới 80% mệnh mạch kinh tế của Bắc Thành.
Lục Đình Dã thì thích đối đầu với gia đình, hơn nữa cũng đã hai mươi tám tuổi rồi, trong nhà không ngừng hối thúc kết hôn.
Cưới một cô gái mù lòa về nhà, đúng lúc có thể khiến ông già bảo thủ, cứng đầu ở nhà tức điên lên.
Còn Tống Cảnh Xuyên lại có thể mượn dịp này khiến Lục gia nhận về một phế vật như Cố Trí Linh, khiến người của Lục gia bị bẽ mặt, một công đôi việc.
Thỏa thuận mà hai bên đạt được trên bàn cá cược có thể nói là ăn ý tới lạ.
Cố Trí Linh ngồi yên ở đó một cách vô tri vô giác, cho tới khi Tống Cảnh Xuyên đột nhiên bước tới dìu cô đứng dậy khỏi ghế: "Đi, chúng ta đi chụp ảnh chứng nhận kết hôn."
Cô ngồi xuống theo lời dặn dò của nhiếp ảnh gia.
Một người đàn ông ngồi xuống bên cạnh Cố Trí Linh.
Bờ vai người đàn ông cao hơn cô rất nhiều, trên người phảng phất mùi hương gỗ lạnh độc đáo.
Cố Trí Linh cúi đầu mỉm cười.
Đây không phải Tống Cảnh Xuyên.
Anh ta không cao tới vậy.
Lục Đình Dã liếc nhìn cô gái nhỏ bên cạnh, thấy cô khẽ cười, khi đôi môi đỏ cong lên, hai lúm đồng tiền nhỏ vô cùng quyến rũ.
Không ngờ anh lại nhất thời nhìn tới ngẩn ngơ.
Nhưng anh đã nhanh chóng thu lại suy nghĩ, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Đúng là cô gái khờ khạo.
Bị người ta bán rồi mà còn vui vẻ cười thầm.
"Được, cô dâu chú rể sát lại gần nhau một chút, cười lên nào." Nhiếp ảnh gia tay cầm máy ảnh lên tiếng nhắc nhở hai người họ.
Cố Trí Linh ngẩng đầu lên, cô không biết máy ảnh ở đâu, chỉ có thể ngước lên nhìn thẳng về phía trước, khóe môi khẽ nhếch lên, duy trì phong thái đẹp nhất của mình.
Người đàn ông bên cạnh cũng bị cô ảnh hưởng, bất giác ưỡn cao ngực, cài lại khuy áo nơi cổ áo sơ mi, thẳng lưng lên, và hơi nghiêng người về phía cô.
Tống Cảnh Xuyên đứng ở gần đó, nhìn chăm chú vào cảnh tượng này.
Nhưng không hiểu tại sao mà tâm trạng anh ta đột nhiên cảm thấy chua xót, khó tả.
Sau khi chụp ảnh xong, họ cùng đi tới quầy nhận giấy kết hôn.
Cả ba người cùng ngồi trước quầy.
Người làm thủ tục đăng ký kết hôn có chút không nhịn được cười.
Hình ảnh ba người cùng tới đăng ký kết hôn, đúng là một việc hiếm gặp.
Nhân viên nhận giấy tờ tùy thân do hai bên đưa ra, sau đó đưa hồ sơ cần ký tên cho hai vị tân nhân.
Tống Cảnh Xuyên nắm lấy tay Cố Trí Linh, tìm đúng vị trí cần ký tên, và chỉ cho cô: "Ký vào đây, và cả chỗ này nữa."
Cố Trí Linh cầm lấy cây bút, hít sâu một hơi.
Ký tên không chút hối hận!
Sau khi ký xong, cô bèn không còn thuộc về anh ta nữa.
Phần đời còn lại, họ là đối thủ, là kẻ thù của nhau.
Lục Đình Dã ngồi bên cạnh nhanh chóng ký xong với chữ ký như rồng bay phượng múa, sau đó ném cây bút sang một bên, liếc mắt nhìn về phía Tống Cảnh Xuyên và Cố Trí Linh.
Cưới về nhà vị hôn thê của đối thủ truyền kiếp.
Đúng thực gay cấn! Quả là thú vị!
Tống Cảnh Xuyên sợ cô phát hiện ra vấn đề, và từ chối ký tên.
Nên đã ấn tay Cố Trí Linh xuống, không ngừng hối thúc: "Ký đi, ký xong thì có thể lấy được chứng nhận kết hôn, anh sẽ đưa em về nhà."
Cố Trí Linh bật cười thất thanh, không còn do dự nữa.
Giống như đã hạ quyết tâm nào đó.
Rẹt rẹt rẹt, nhanh chóng ký xuống chữ ký của mình lên vị trí cần ký.
Nhìn thấy cuốn sổ đỏ được đóng dấu đã tới tay mình.
Tống Cảnh Xuyên vui mừng khôn xiết, lấy đi một cuốn từ trong tay của Cố Trí Linh, cẩn thận nhét vào trong túi áo vest của mình: "Một cuốn để em giữ, một cuốn để anh giữ, anh đi lái xe qua đây, em đứng ở đây đợi anh nhé."
Lục Đình Dã đứng cạnh Cố Trí Linh, một tay đút túi, nhìn vào dáng vẻ Tống Cảnh Xuyên cầm theo cuốn sổ chứng nhận kết hôn của anh và Cố Trí Linh chạy đi.
Anh đã không nhịn được, mà bật cười thành tiếng.
Đúng là được mở rộng tầm mắt rồi.
Đó là chứng nhận kết hôn của anh, anh ta trân trọng như thế làm gì chứ?
Ánh mắt anh dừng lại trên người cô gái nhỏ nhắn, dịu dàng đang đứng bên cạnh.
Cô đứng lặng lẽ, đơn độc một mình, tay cầm gậy trắng, trên gương mặt ngoan hiền ánh lên vẻ cô đơn khiến người ta thương xót.
Lục Đình Dã tự nhận mình là người lạnh lùng, tàn nhẫn.
Vậy mà khi nhìn thấy cô gái vừa mù vừa ngốc này, anh vẫn không đành lòng, và nảy sinh lòng thương xót với cô.
Mặc dù đã hứa với Tống Cảnh Xuyên, sau khi nhận xong chứng nhận kết hôn thì sẽ giữ bí mật với Cố Trí Linh trong hai mươi bốn giờ.
Đợi tới khi tiệc cưới bên Tống gia kết thúc, thì anh mới được đứng ra công khai nhận người vợ này.
Nhưng anh là ai cơ chứ!
Thái tử gia vô pháp vô thiên của Lục gia ở Bắc Thành.
Lời hứa của anh, vốn chẳng có độ tin cậy gì cả.
"Khụ khụ." Lục Đình Dã khẽ ho hai tiếng và hỏi: "Cô có biết tôi là ai không?"
Có thể bạn cũng thích





