Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Gả nhầm thái tử gia, thân phận lộ từng ngày

Gả nhầm thái tử gia, thân phận lộ từng ngày

Hy sinh đôi mắt để cứu người nhưng cô lại nhận về sự phản bội cay đắng ngay trước thềm đám cưới. Không dừng lại ở đó, kẻ bạc tình còn lợi dụng việc cô bị mù để gán nợ cho thiếu gia họ Lục, một người nổi tiếng ăn chơi trác táng tại Bắc Thành. Tưởng rằng cuộc đời cô sẽ chìm trong tăm tối khi gả vào hào môn, nhưng sự thật khiến tất cả phải ngỡ ngàng. Cô không hề yếu đuối mà thực chất là thiên tài điều chế hương liệu, hacker đỉnh cao và thủ lĩnh tổ chức bí mật. Khi những thân phận quyền lực dần lộ diện, cả thành phố sững sờ, còn gã hôn phu cũ chỉ biết hối hận muộn màng trong cơn say, gào khóc vì đã đánh mất báu vật vào tay người khác.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

"Dao Dao, em tốt hơn khúc gỗ Cố Trí Linh đó nhiều, sẵn sàng trao lần đầu tiên của em cho anh. Anh yêu em tới chết mất thôi."

Trên giường cưới trang trí đỏ rực, giữa tiếng thở dốc của người đàn ông và tiếng rên rỉ đầy mê hoặc của người phụ nữ, hai thân hình quấn chặt vào nhau không rời.

"Ngoan, kêu lên đi!" Người đàn ông vừa siết chặt vòng eo mảnh khảnh của người phụ nữ vừa nhỏ giọng kích thích.

"Không được đâu, anh Cảnh Xuyên, đây là phòng cưới của hai người, đợi em gái trở về phát hiện ra thì chúng ta sẽ gặp rắc rối đấy."

Tống Cảnh Xuyên bật cười đầy giễu cợt: "Không đâu, giờ này chắc cô ta vẫn còn đang khờ khạo chạy khắp các xưởng rượu để tìm cho anh chai rượu ngon đó. Nhưng chai rượu đó đã được anh mua rồi, chính là ly rượu giao bôi mà chúng ta uống khi nãy đấy."

"Ay da, anh Cảnh Xuyên, anh hư quá đi!"

...

Tiếng đùa cợt của đôi nam nữ trông giống như vô số gai nhọn đang cùng lúc đâm thẳng vào trái tim Cố Trí Linh.

Cô lặng lẽ đứng bên ngoài căn phòng cưới của mình và Tống Cảnh Xuyên, đầu ngón tay khẽ chạm vào khe cửa đang hé mở.

Nhưng cô không đẩy cửa bước vào, càng không điên cuồng thái quá mà lao thẳng vào trong vạch trần sự thật đầy nhục nhã ấy.

Vào rồi thì sao, cô chẳng nhìn thấy gì cả, cảnh tượng bẩn thỉu bên trong không thể làm vấy bẩn đôi mắt cô, chỉ có thể làm vấy bẩn trái tim cô.

Bởi vì... cô là một người mù lòa, và vào giây phút này, cô còn là một kẻ ngốc chính hiệu.

Một năm trước, cô xuống núi tìm công thức của "Chiêu Hồn Hương", tình cờ thế nào mà Tống Cảnh Xuyên, người nắm quyền của thế gia điều chế nước hoa, bị vài chiếc xe màu đen truy sát. Cô liều mình cứu anh ta, khiến cho hai mắt bị mù.

Là Tống Cảnh Xuyên đã quỳ trước mặt cô, hứa hẹn rằng, muốn lấy tấm thân ra đền đáp, dùng cả đời này để chăm sóc cô và không bao giờ rời xa.

Một cô gái chỉ mới mười chín tuổi như Cố Trí Linh, vẫn còn ngây thơ chưa biết tình yêu là gì, nhưng lại đem lòng yêu Tống Cảnh Xuyên ngay từ lần đầu gặp mặt.

Vụ tai nạn xe đó là lần đầu tiên cô gặp Tống Cảnh Xuyên, và cũng là lần gặp cuối cùng.

Tay cô còn đang nắm chặt chai rượu vang mà cô đã phải bỏ rất nhiều công sức và tiền bạc mới mua về được, Cố Trí Linh từ từ quay lưng lại, chống gậy trắng chuẩn bị rời đi.

Nhưng lại nghe được giọng nói quen thuộc vang lên một lần nữa: "Dao Dao, người anh muốn cưới từ đầu tới cuối luôn là em, ngày mai anh sẽ không cưới con mù lòa Cố Trí Linh đó đâu."

"Nếu không phải trước đó thấy cái mũi chó của cô ta khá thính, giúp ích được cho sự nghiệp điều chế nước hoa của anh, thì anh mới không nghe lời bố anh mà thu nhận một phế vật như cô ta. Hơn nữa, cô ta còn là đứa con gái riêng bị nhà em đưa tới cô nhi viện ở vùng quê, là người có vận xui bẩm sinh, không thể nào so sánh được với tiểu thư Cố gia chính thống như em. Cô ta sao xứng với Tống Cảnh Xuyên này chứ."

"À đúng rồi, anh cá cược với tên công tử bột của Lục gia, và bị thua, anh đã bán cô ta cho anh ta để gán nợ rồi. Ngày mai em hãy chờ xem kịch hay đi."

Gương mặt thanh tú của Cố Trí Linh phút chốc trở nên tái nhợt.

Đôi mắt trống rỗng như bị một tấm lưới đen khổng lồ bao phủ, không thể thấy được chút tia sáng le lói.

Ha ha!

Cố Trí Linh, mày bị mù là đáng đời lắm.

Đây chính là người đàn ông mà mày một lòng muốn gả, anh ta có khác gì cầm thú đâu chứ?

Cô chống gậy trắng, lần mò xuống cầu thang.

Cô sống ở đây đã được một năm, nhớ rất rõ từ tầng một lên tầng hai tổng cộng có bao nhiêu bậc thang, và cả vị trí bố trí cố định của từng món đồ.

Tống Cảnh Xuyên sợ cô va vấp, nên gần như tất cả những chỗ có góc nhọn trong căn biệt thự đều được bọc lại bằng xốp bọc chống va đập. Chính sự tỉ mỉ và dịu dàng đó của anh ta đã từng bước khiến cô rung động, lún sâu không lối thoát.

Cô bước rất chậm, bước chân không biết đã bị thứ gì ngáng chân, cả người lảo đảo suýt ngã nhào.

Rất may có gậy trắng chống đỡ, nên cô mới không vấp ngã.

Cô cúi người xuống, lần mò khắp bốn phía trên bậc thang.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy một mảnh vải trông mỏng manh tới tội nghiệp, còn là vải ren, và đính đầy ngọc trai.

Cố Trí Linh lập tức hiểu ra ngay, đó là một cái quần lót gợi cảm.

Không phải của cô, vì cô không bao giờ mặc loại đồ lót khêu gợi quyến rũ như thế.

Trong đầu cô lại một lần nữa xuất hiện hình ảnh đôi nam nữ quấn chặt lấy nhau trên giường cưới.

Cảm giác ghê tởm dâng lên trong dạ dày.

Cô vội vàng ném bỏ cái thứ bẩn thỉu đó đi, bước nhanh xuống tầng dưới.

Quay lại tầng một.

Cố Trí Linh lấy ra dụng cụ khui rượu và một ly thủy tinh chân cao, không cần để rượu thở, tự rót cho mình một ly.

Nâng ly vì một kẻ mù lòa như cô.

Vị ngọt thanh từ trước tới nay của rượu vang, bây giờ lại như đang đốt cháy cổ họng.

Chẳng bao lâu sau, trước cửa căn biệt thự vang lên tiếng bước chân.

Thông qua tiếng chào hỏi cung kính của người giúp việc trước cửa, Cố Trí Linh xác định được người vừa tới đây là ai.

Chính là mẹ của Tống Cảnh Xuyên, mẹ chồng tương lai của cô.

Bà ta đích thân tới đây có lẽ là để đưa váy cưới được đặt may riêng cho cô.

Từ Văn Lệ mặc một bộ váy lụa cao cấp, dẫn theo hai người bước vào.

Nhìn thấy cô đang ngồi uống rượu một mình, lại còn uống đúng chai rượu giao bôi sẽ dùng vào ngày mai, cơn giận lập tức bốc lên: "Chai rượu này Cảnh Xuyên bỏ ra biết bao nhiêu tiền, khó khăn lắm mới mua được, bị cô uống mất như thế ư, tối mai hai người uống gì đây? Thật là, cưới con nhỏ mù về nhà, làm tức chết biết bao nhiêu người."

Cố Trí Linh thản nhiên lắc nhẹ ly rượu vang, khóe môi khẽ cong lên, "Tới cuối cùng thì cũng là tôi uống, uống sớm hay muộn có gì khác nhau? Bác gái Từ nóng nảy như thế, chẳng lẽ cũng thèm rượu này ư? Ở đây vẫn còn đấy, làm một ly chứ?"

Cố Trí Linh cầm lên chai rượu vẫn còn một nửa đưa qua đó, mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt trong trẻo vô hồn nhưng đường nét khuôn mặt vẫn đẹp lạ lùng.

Từ Văn Lệ tức tới nghẹn lời: "Cô…"

Con mù lòa này ngày thường ngoan ngoãn hiền lành, sao miệng lưỡi hôm nay lại sắc sảo đến thế.

Ngày mai là hôn lễ, vẫn còn rất nhiều việc phải lo, Từ Văn Lệ cũng không muốn gây chuyện vào giây phút quan trọng này, bèn bảo nhà thiết kế đứng phía sau mang bộ váy cưới qua đây: "Đây là váy cưới đặt riêng cho cô, nhỏ hơn ngày thường một size, tốt nhất từ bây giờ tới ngày mai cô đừng ăn uống gì cả, kẻo eo thô không mặc vừa, biết bao nhiêu người của giới truyền thông ghi hình phát sóng trực tiếp, cô đừng khiến cho Tống gia chúng tôi bị mất mặt."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kết hôn vội với tổng tài ngàn tỷ, các anh trai quỳ xin tôi tha thứ!
9.7
Dù là thiên kim thật nhà họ Diệp, Diệp Sênh Ca lại bị gia đình ghẻ lạnh, các anh trai mắng nhiếc để nuông chiều thiên kim giả. Không cam chịu, cô dứt khoát cắt đứt quan hệ và tình cờ kết hôn chớp nhoáng với một đại lão bí ẩn. Từ đây, cô rũ bỏ sự nhẫn nhịn, lần lượt công khai các thân phận gây sốc như thần đua, thiên tài âm nhạc, ngôi sao múa. Khi bộ mặt giả tạo của kẻ mạo danh bị vạch trần, cả nhà họ Diệp hối hận muộn màng. Bố mẹ khóc lóc nhận sai, các anh trai quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ, nhưng Sênh Ca quyết tâm không quay đầu. Trong vòng tay sủng ái của người chồng quyền lực, cô kiêu hãnh bắt đầu cuộc đời mới rực rỡ, bỏ mặc những kẻ từng tổn thương mình phía sau.
Bìa tiểu thuyết Vợ của tỷ phú: Cái chết không tưởng
9.4
Vì nghi ngờ tôi bắt cóc người tình Trịnh Tường Lam, Đoan Đồng Khánh đã nhẫn tâm dàn dựng cảnh sát hại cha mẹ tôi ngay trước mắt. Anh ta ra lệnh ném họ xuống biển sâu rồi giam cầm tôi trong tầng hầm đầy mùi cá tanh, khơi dậy nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất thời thơ ấu. Tình yêu sâu đậm trong tôi vụn vỡ, biến thành lòng hận thù tột độ. Để trả thù người chồng tàn bạo, tôi tìm đến một nhà hóa học nhờ chế tạo loại độc dược không dấu vết. Tôi quyết tâm sẽ cùng anh ta đi đến kết cục đồng quy vu tận.
Bìa tiểu thuyết Hôn sâu say đắm, anh mềm lòng dỗ dành đừng ly hôn
8.9
Chỉ sau một năm chung sống, thái độ của Tạ Cẩn Hoài đột ngột xoay chuyển khiến Nam Vãn Tinh ngỡ ngàng. Mọi nỗ lực hàn gắn của cô đều vô vọng khi phát hiện bí mật về người thanh mai trúc mã được gia đình chồng che giấu. Nhận ra bản thân chỉ là công cụ thương mại trong mắt chồng, lại chịu cảnh mẹ chồng ghẻ lạnh và cuộc sống cô độc, Vãn Tinh quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Rời khỏi vai trò nội trợ, cô tỏa sáng rực rỡ và thu hút nhiều người theo đuổi. Lúc này, Tạ Cẩn Hoài mới hối hận, tìm mọi cách dỗ dành mong cô quay về. Thế nhưng, sự phản bội trong quá khứ đã khiến trái tim cô trở nên lạnh giá.
Bìa tiểu thuyết Năm năm, một tình yêu phai nhạt
8.2
Suốt năm năm ròng rã, tôi tận tụy làm trợ lý cho Phó Anh Việt chỉ để thực hiện lời hứa với người hôn phu quá cố. Tôi từng liều mình đỡ nhát dao chí mạng, uống rượu đến mức ngộ độc và gặp tai nạn kinh hoàng để bảo vệ anh ta. Thế nhưng, Phó Anh Việt lại coi thường sự hy sinh đó, sỉ nhục tôi là kẻ hám lợi. Anh ta dung túng cho nhân tình hành hạ tôi, thậm chí tàn nhẫn đem tôi ra đấu giá như một món hàng. Khi kỳ hạn năm năm kết thúc, trái tim tôi hoàn toàn vỡ nát. Tôi nộp đơn từ chức rồi gieo mình xuống dòng sông từ chính cây cầu nơi hôn phu từng ngã xuống, chấm dứt mọi đau khổ.
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của cô ấy
9.4
Vào đúng kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã bị ly hôn đơn phương. Trong khi đó, người chồng từng thề non hẹn biển lại đang tổ chức hôn lễ với một kẻ đóng thế có gương mặt giống hệt tôi. Để biến tôi thành món đồ chơi phục tùng hoàn toàn, Đặng Trọng Tín không ngần ngại hại chết em trai tôi, hủy hoại danh dự bác sĩ và đẩy tôi vào cảnh tù tội oan ức. Tình yêu 15 năm hóa ra là một ngục tù tàn khốc. Khi tôi quyết tâm dứt bỏ để sang Paris bắt đầu lại, anh ta lại điên cuồng đuổi theo, quỳ gối van xin và đánh đổi cả mạng sống để mong được tha thứ. Nhưng mọi thứ đã quá muộn, trò chơi này phải kết thúc tại đây.
Bìa tiểu thuyết Lầm phòng cưới với chị, Lục tổng dỗ cầu thai
8.5
Để thoát khỏi âm mưu của bố dượng, Thời Nhược Cấm cùng chị gái chấp nhận gả vào Lục gia để xung hỉ. Sự nhầm lẫn trong đêm tân hôn khiến cô trở thành vợ của Lục Huân Lễ - người đàn ông lạnh lùng vốn là vị hôn phu của chị mình. Trước yêu cầu phải mang thai trong ba tháng, Nhược Cấm luôn cẩn trọng vì sợ bị xua đuổi, để rồi dần rung động trước anh. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra sự che chở của Huân Lễ chỉ là giả dối khi anh luôn bí mật dùng biện pháp tránh thai. Tổn thương sâu sắc, Nhược Cấm quyết định rời đi, khiến người đàn ông vốn điềm tĩnh phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ. Giữa lúc đó, sự bảo vệ từ chị gái và lời đề nghị oái oăm của cậu em chồng đào hoa càng khiến mối quan hệ thêm phần kịch tính.