
Vợ của tỷ phú: Cái chết không tưởng
Chương 2
Cát Mộng Vy POV:
Phá hủy quán phở của cha mẹ tôi ư?
Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc, chua chát. Cha mẹ tôi còn không thể trở về được nữa, một quán phở thì có là gì?
"Anh cứ làm đi," tôi nhìn thẳng vào mắt Đoan Đồng Khánh, giọng nói không còn chút cảm xúc.
Gia đình tôi nghèo, cả đời sống bằng nghề bán phở. Quán phở nhỏ ven biển là tất cả những gì chúng tôi có. Mùi nước lèo thơm nồng mùi xương hầm và thảo quả đã nuôi tôi khôn lớn, nhưng nó cũng là nguồn cơn cho sự tự ti và mặc cảm của tôi.
Từ nhỏ, tôi đã bị bạn bè trêu chọc là "con bé bán phở", là "đồ nhà quê bốc mùi". Vết bớt lớn màu đỏ sẫm trên nửa khuôn mặt tôi càng khiến tôi trở thành đối tượng bị bắt nạt. Chúng ném cá chết vào cặp sách của tôi, đổ nước bẩn lên người tôi và gọi tôi là "quái vật mặt cá".
Những ký ức đó như một bóng ma, ám ảnh tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Tôi sợ mùi cá tanh. Tôi sợ những lời chế nhạo. Tôi luôn cố gắng dùng lớp trang điểm dày cộp để che đi vết bớt, dùng những bộ quần áo đắt tiền để che đi xuất thân nghèo khó của mình.
Cho đến khi tôi gặp Đoan Đồng Khánh.
Anh ấy như một hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích. Anh ấy không chê bai vết bớt của tôi, không coi thường gia cảnh của tôi. Lần đầu tiên gặp mặt, khi những đứa trẻ khác lại bắt nạt tôi, chính anh đã đứng ra bảo vệ tôi.
"Các người cút đi," cậu bé Khánh khi đó, dù nhỏ người hơn nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, "cô ấy là bạn của tôi."
Anh ấy đã gọi món phở đặc biệt của quán tôi, món "Phở Mộng Vy", một cái tên do chính anh đặt. Anh nói, vị phở này cũng giống như tôi, độc nhất vô nhị.
"Em không phải là 'con bé bán phở'," anh nói, "em là nàng công chúa của biển cả, là Cát Mộng Vy của anh."
Những lời nói ngọt ngào đó, những hành động dịu dàng đó đã khiến một cô gái tự ti như tôi hoàn toàn chìm đắm. Anh ấy cho tôi mọi thứ tôi muốn mà không cần tôi phải mở lời. Những chiếc váy hàng hiệu, những món trang sức đắt giá, những bữa tiệc xa hoa.
Anh ấy đã cầu hôn tôi chín mươi chín lần, mỗi lần đều là một bất ngờ lãng mạn. Anh ấy nói, anh muốn bù đắp cho tất cả những tổn thương mà tôi đã phải chịu đựng. Anh ấy hứa sẽ cho tôi một cuộc sống như trong truyện cổ tích.
Và tôi đã tin. Tôi đã ngây thơ tin rằng anh ấy là định mệnh của đời mình, là người sẽ yêu thương và bảo vệ tôi mãi mãi.
Thế nhưng, hoàng tử đã biến thành ác quỷ.
Chính người đàn ông đã từng hứa sẽ bảo vệ tôi khỏi mùi cá tanh, giờ đây lại dùng chính nỗi sợ hãi đó để trừng phạt tôi. Anh ta biết tôi sợ mùi cá đến mức nào, biết nó gợi lại những ký ức kinh hoàng ra sao.
"Quỳ xuống. Xin lỗi Lam." Giọng Khánh lạnh như băng, kéo tôi về thực tại.
Tôi nhìn Trịnh Tường Lam, cô ta đang nép trong lòng Khánh, đôi mắt ngấn lệ, vẻ mặt đầy ủy khuất nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Tôi nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt.
Tôi từ từ lắc đầu.
Mặt tôi có thể tái đi vì sợ hãi, nhưng lưng tôi vẫn thẳng. Tôi sẽ không quỳ gối trước kẻ đã hại chết cha mẹ mình.
"Khánh, anh đừng ép chị Vy nữa," Trịnh Tường Lam giả vờ tốt bụng, "chắc chị ấy không cố ý đâu. Là lỗi của em, em không nên xuất hiện..."
Cô ta nói rồi quay người, làm bộ muốn rời đi. "Em đi thôi, để không làm anh khó xử."
"Đứng lại!" Khánh giữ chặt lấy cô ta. "Em đi đâu? Lại muốn biến mất một lần nữa để anh lo lắng đến phát điên sao?"
Anh ta ôm ghì lấy cô ta, như thể sợ cô ta sẽ tan biến vào không khí. Anh ta vùi mặt vào mái tóc dài của cô ta, hít một hơi thật sâu.
"Anh nhớ mùi hương trên người em," giọng anh ta khàn đi vì dục vọng.
Sau đó, anh ta ra lệnh cho đám thuộc hạ. "Nhốt cô ta vào tầng hầm. Khi nào biết lỗi thì thả ra."
Rồi anh ta bế bổng Trịnh Tường Lam lên, đi thẳng lên lầu, không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái. Tiếng cười khúc khích và tiếng rên rỉ của họ vọng xuống từ cầu thang, như những nhát dao đâm vào trái tim đã nát tan của tôi.
Tôi nhắm mắt lại, mặc cho hai tên vệ sĩ lôi mình đi.
Cánh cửa tầng hầm nặng nề mở ra. Một mùi tanh tưởi nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi. Đó là một căn hầm chứa đầy cá chết và hải sản ươn. Mùi hôi thối khiến tôi buồn nôn.
Tôi nôn thốc nôn tháo, nôn ra cả mật xanh mật vàng.
Mùi tanh tưởi đó như một chiếc chìa khóa, mở ra chiếc hộp Pandora chứa đựng những ký ức kinh hoàng nhất của tôi. Tôi lại thấy mình là cô bé con bị bạn bè vây quanh, bị ném cá chết vào người, bị chế nhạo là "quái vật mặt cá".
Tôi run rẩy, cả người co quắp lại. Tôi muốn kêu cứu, muốn van xin, nhưng cổ họng tôi không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Cánh cửa tầng hầm đóng sầm lại. Bóng tối và mùi hôi thối bao trùm lấy tôi.
Tại sao? Đoan Đồng Khánh, tại sao?
Anh đã từng nói yêu tôi. Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ tôi.
Tại sao anh lại trở nên tàn nhẫn như vậy?
Là vì tôi không còn giá trị lợi dụng nữa sao? Hay là vì tình yêu của anh vốn dĩ chỉ là một trò lừa bịp?
Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.
Có thể bạn cũng thích





