
Vợ của tỷ phú: Cái chết không tưởng
Chương 3
Cát Mộng Vy POV:
Tôi bị nhốt trong tầng hầm đầy mùi cá tanh đó ba ngày ba đêm.
Khi cánh cửa mở ra, ánh sáng chói lòa khiến tôi phải nheo mắt lại. Đoan Đồng Khánh đứng ở cửa, khuôn mặt anh ta lạnh lùng như thường lệ.
"Biết lỗi chưa?" anh ta hỏi.
Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng đứng dậy. Cả người tôi bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối. Đôi chân tôi tê dại vì ngồi quá lâu.
Anh ta dường như cũng không mong đợi câu trả lời của tôi. Anh ta khoác cho tôi một chiếc áo choàng tắm, rồi ra lệnh cho người hầu đưa tôi đi tắm rửa.
"Tối nay có một buổi tiệc từ thiện," anh ta nói, "em chuẩn bị đi. Đừng làm anh mất mặt."
Anh ta lại tỏ ra dịu dàng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh ta ôm tôi từ phía sau, hôn lên tóc tôi. "Ngoan nào, Vy. Chỉ cần em nghe lời, anh sẽ đối xử tốt với em."
Tôi đứng im như một con rối, mặc cho anh ta ôm ấp. Trong lòng tôi, sự thù hận đang âm thầm bén rễ.
Tôi bắt đầu kế hoạch trả thù của mình.
Mỗi ngày, tôi đều nhỏ một giọt thuốc độc mà Hồng đưa vào tách cà phê buổi sáng của Khánh. Anh ta không hề nghi ngờ. Anh ta vẫn uống nó mỗi ngày, như một thói quen.
Buổi tiệc từ thiện được tổ chức trên một du thuyền sang trọng. Khánh, như thường lệ, thể hiện sự hào phóng của mình. Anh ta vung tiền mua một chuỗi vòng cổ kim cương cho tôi, trước sự trầm trồ của mọi người.
"Thích không?" anh ta hỏi, giọng đầy sủng ái.
Tôi nhìn chuỗi vòng cổ lấp lánh trên cổ mình, cảm thấy thật nực cười. Anh ta nghĩ rằng tiền có thể mua được mọi thứ sao? Tiền có thể mua lại được mạng sống của cha mẹ tôi không? Tiền có thể xóa đi những tổn thương mà anh ta đã gây ra cho tôi không?
Tất nhiên là không.
Tôi chỉ muốn cha mẹ tôi sống lại. Tôi chỉ muốn thoát khỏi người đàn ông này.
Buổi đấu giá từ thiện trở nên nhàm chán. Tôi cảm thấy mệt mỏi và muốn rời đi. Nhưng đúng lúc này, sự kiện chính của buổi tối bắt đầu.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình với giọng điệu kích động, tuyên bố món vật phẩm đấu giá cuối cùng.
"Và bây giờ, thưa quý vị," anh ta hét lên, "món quà đặc biệt do chính bà Đoan Đồng, Cát Mộng Vy, tài trợ cho buổi tối hôm nay!"
Tôi sững sờ. Tôi tài trợ ư? Tôi còn không biết gì về chuyện này.
Ánh đèn sân khấu chiếu vào một chiếc lồng sắt lớn được phủ vải nhung đỏ. Người dẫn chương trình giật mạnh tấm vải.
Bên trong, Trịnh Tường Lam bị trói chặt, trên người chỉ mặc một bộ bikini mỏng manh, phô bày thân hình nóng bỏng. Miệng cô ta bị bịt kín, đôi mắt mở to đầy sợ hãi và nhục nhã.
"Vâng, thưa quý vị!" người dẫn chương trình tiếp tục, giọng điệu đầy chế nhạo. "Đây chính là Trịnh Tường Lam, hot girl mạng xã hội nổi tiếng! Giá khởi điểm cho 'món hàng' này là một triệu đô la! Ai sẽ là người may mắn sở hữu được cô ấy đêm nay?"
Cả khán phòng xôn xao. Những gã đàn ông giàu có, bụng phệ, mắt sáng lên vì dục vọng. Họ bắt đầu ra giá, con số tăng lên một cách chóng mặt.
Trịnh Tường Lam khóc nức nở, cô ta nhìn về phía Khánh, ánh mắt cầu cứu.
Khánh ngồi bất động, khuôn mặt không biểu cảm. Nhưng tôi thấy tay anh ta đang nắm chặt lại.
Cuối cùng, khi giá đã lên đến mười triệu đô la, Khánh giơ tay lên, ra một ký hiệu đặc biệt.
Người dẫn chương trình lập tức tuyên bố: "Mười triệu đô la lần thứ ba! Chúc mừng ngài Đoan Đồng Khánh đã thành công đấu giá được người đẹp!"
Khánh bước lên sân khấu, mở chiếc lồng sắt và bế Trịnh Tường Lam ra ngoài.
"Đừng sợ, anh ở đây rồi," anh ta thì thầm vào tai cô ta.
Trịnh Tường Lam vùng vẫy trong vòng tay anh ta, cô ta giật lấy một con dao gọt hoa quả trên bàn, kề vào cổ mình.
"Đừng! Em đừng làm vậy!" Khánh hoảng hốt giữ lấy tay cô ta.
"Hãy để em chết đi!"" cô ta hét lên. "Em không còn mặt mũi nào để sống nữa!"
"Anh sẽ trả thù cho em," Khánh ôm chặt lấy cô ta, ánh mắt anh ta quét qua tôi, lạnh lẽo và tàn độc. "Kẻ nào làm em ra nông nỗi này, anh sẽ bắt hắn phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần."
Tôi biết, anh ta lại đổ tội cho tôi.
Tôi không cần phải giải thích. Anh ta sẽ không bao giờ tin tôi.
Đúng lúc đó, tất cả các màn hình lớn trên du thuyền đột nhiên sáng lên.
Trên màn hình, là những hình ảnh và video từ thời đi học của tôi.
Là hình ảnh tôi bị bạn bè ném cá chết vào người.
Là hình ảnh tôi bị chúng xé rách quần áo, bị chúng sỉ nhục.
Là vết bớt xấu xí trên khuôn mặt tôi được phóng to hết cỡ.
Một dòng chữ chạy bên dưới: "Đêm nay, chúng tôi sẽ tổ chức một buổi đấu giá riêng tư những hình ảnh và video chưa từng được công bố của Cát Mộng Vy. Ai muốn tham gia, xin vui lòng đăng ký."
Cả thế giới của tôi sụp đổ.
Có thể bạn cũng thích





