
Kết hôn vội với tổng tài ngàn tỷ, các anh trai quỳ xin tôi tha thứ!
Chương 2
Diệp Hoài Cẩn đột ngột quay ngoắt sang nhìn Diệp San San, gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
San San của anh ta, cô em gái lương thiện bấy lâu nay của anh ta...
Lại có thể nói ra những lời vu khống như vậy sao?
Trong lòng Diệp San San bắt đầu hoảng loạn, lập tức chống chế: "Anh ba, không phải như vậy đâu! Đây không phải là thật!"
Thế nhưng đoạn ghi âm vẫn tiếp tục phát, hoàn toàn không cho cô ta cơ hội biện minh.
Trong máy ghi âm, Diệp Sênh Ca tốt bụng khuyên ngăn: "Diệp San San, cô chắc chắn muốn làm vậy?"
Diệp San San dường như cười lạnh một tiếng, giọng điệu đầy khiêu khích: "Chị, dù chị có giữ em lại cũng vô ích thôi, chị biết đó, trước giờ anh ba chỉ tin em, anh ấy sẽ không bao giờ tin chị đâu."
"Huhu anh ba ơi, anh mau đến đây! Chị muốn đẩy em xuống lầu, chị nói em không xứng làm con gái nhà họ Diệp, nói em không xứng ở lại cái nhà này... Chị muốn đuổi em đi, em sợ quá huhu, anh ba mau đến cứu em với!"
Nghe đến đây, Diệp Hoài Cẩn còn gì mà không hiểu nữa.
Diệp Sênh Ca... vốn không hề đẩy Diệp San San!
Tất cả chuyện này đều là do một tay Diệp San San tự biên tự diễn!
Chính Diệp San San đã cố tình đi đến đầu cầu thang, giả vờ bị đẩy để đổ tội cho Diệp Sênh Ca, vu khống cô!
Còn Diệp Sênh Ca từ đầu đến cuối đều trong sạch!
Anh ta đã trách lầm chính em gái ruột của mình!
Diệp Hoài Cẩn thẫn thờ nhìn Diệp Sênh Ca, một lát sau, bỗng nhiên lại nhíu mày: "Diệp Sênh Ca, cho dù là tôi hiểu lầm cô, tại sao ngay từ đầu cô không giải thích với tôi?"
Nghe thấy lời này, nơi đáy mắt Diệp Sênh Ca thoáng qua một tia giễu cợt.
Xem đi, sau khi anh trai ruột của cô biết mình trách lầm cô, lại quay ngược lại trách cô không chịu giải thích.
"Diệp Hoài Cẩn, xem ra anh chưa già mà trí nhớ đã thoái hóa trước rồi đấy."
"Cô..."
Diệp Hoài Cẩn nhất thời bị nghẹn họng không nói được lời nào.
Anh ta nhớ ra rồi, mấy phút trước Diệp Sênh Ca vẫn đang cố gắng giải thích rằng mình không hề đẩy Diệp San San.
Nhưng anh ta thì sao?
Không những không tin Diệp Sênh Ca, thậm chí còn chẳng đủ kiên nhẫn để nghe hết câu đã cầm ly thủy tinh ném mạnh về phía cô! Vết thương do mảnh thủy tinh rạch trên chân cô đến giờ vẫn còn đang chảy máu!
Diệp Hoài Cẩn ngây người quay đầu lại, nhìn Diệp San San bên cạnh với ánh mắt đầy thất vọng.
Diệp San San sợ hãi đến mức đỏ hoe mắt, nước mắt lập tức rơi lã chã xuống: "Anh ba, em biết lỗi rồi! Em không nên vu khống chị! Em chỉ... em chỉ không muốn mất anh và bố mẹ thôi!"
Diệp Hoài Cẩn ngẩn ra: "Em nói cái gì?"
Diệp San San thấy anh ta chịu nghe mình giải thích, biết chuyện này vẫn còn đường cứu vãn, gương mặt lập tức lộ vẻ đau đớn hơn, nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây.
"Anh ba, em lớn lên ở nhà họ Diệp từ nhỏ, luôn coi anh là anh trai ruột, coi bố mẹ là bố mẹ ruột của mình..."
"Từ sau khi chị trở về, lúc nào em cũng sợ anh và bố mẹ sẽ không cần em nữa, sợ mọi người sẽ bỏ rơi em... Dẫu sao chị cũng xinh đẹp hơn em, lại còn có quan hệ huyết thống gần gũi với mọi người hơn..."
"Em chỉ vì quá sợ mất mọi người nên mới bị ma xui quỷ khiến mà làm ra chuyện như vậy với chị! Anh ba, em biết lỗi rồi, sau này em không dám nữa đâu!"
Khoảnh khắc nhìn thấy nước mắt của Diệp San San, Diệp Hoài Cẩn đã hơi mủi lòng.
Giờ đây nghe thấy những lời từ đáy lòng đầy cảm động này, anh ta lại càng mềm lòng hơn.
San San có thể có bụng dạ xấu xa gì được chứ?
Con bé chỉ là quá coi trọng tình thân mà thôi!
Diệp Hoài Cẩn lập tức đưa ra quyết định, quay sang nhìn Diệp Sênh Ca: "San San chỉ nhất thời bị ma xui quỷ khiến mới làm ra chuyện vu khống cô, dù sao cô cũng chẳng bị tổn thương gì, làm chị thì nên bao dung một chút, đừng chấp nhặt với con bé nữa! Hãy tha thứ cho con bé lần này đi!"
Diệp Sênh Ca nghe xong lời này chỉ muốn bật cười.
Anh trai ruột của cô sau khi biết cô bị người ta vu oan, chẳng những không giúp cô mà còn bắt cô phải bao dung, bắt cô phải tha thứ cho Diệp San San!
Hừ, thật nực cười làm sao!
Cô không muốn nán lại trong ngôi nhà này thêm một giây phút nào nữa.
Bộ mặt giả tạo của người nhà họ Diệp, cô chỉ nhìn một cái cũng thấy buồn nôn!
Diệp Hoài Cẩn chẳng hề cảm thấy mình sai, vẫn tỏ vẻ cao ngạo: "Diệp Sênh Ca, nếu cô vẫn cứ nhỏ nhen không chịu tha thứ cho San San thì đừng trách tôi đuổi cô ra khỏi cái nhà này!"
Trên gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ của Diệp Sênh Ca không chút biểu cảm, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao.
"Diệp Hoài Cẩn, không cần anh phải đuổi, từ ngày hôm nay, tôi và nhà họ Diệp cắt đứt quan hệ!"
"Tôi sẽ không bao giờ ở lại cái nhà này thêm một phút nào nữa!"
Diệp Sênh Ca nói xong, chẳng thèm quan tâm đến vẻ mặt của Diệp Hoài Cẩn ra sao, đi thẳng về phòng của mình thu dọn hành lý.
Nói ra cũng thật đáng buồn, cô sống ở nhà họ Diệp hai năm, những thứ cần mang đi lại chẳng có bao nhiêu, đến một chiếc vali cũng không xếp đầy.
Còn hộ khẩu của cô nữa, đến giờ vẫn chưa nhập vào nhà họ Diệp, cũng tốt, sau này cô chẳng cần đến nó nữa.
Rất nhanh đã thu dọn xong hành lý và các loại giấy tờ, Diệp Sênh Ca lấy khăn giấy lau vết máu bị mảnh thủy tinh rạch trên bắp chân, không kịp sát trùng, đành tạm thời dán vài miếng băng cá nhân, sau đó thay một chiếc váy dài để che đi vết thương chướng mắt trên chân.
Làm xong tất cả, Diệp Sênh Ca kéo vali rời khỏi căn phòng đã ở hai năm nhưng vẫn luôn lạnh lẽo này.
Diệp Hoài Cẩn thấy Diệp Sênh Ca kéo vali ra khỏi phòng mới nhận ra Diệp Sênh Ca không phải đang giận dỗi.
Cô thật sự muốn rời khỏi nhà này sao?
Muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Diệp?
Diệp Hoài Cẩn tức đến mức mặt mày xanh mét: "Diệp Sênh Ca, cô nghĩ cho kỹ, hôm nay cô bước chân ra khỏi cái nhà này rồi thì đừng mong quay lại nữa! Cô đừng có hối hận!"
Diệp Sênh Ca không hề ngoảnh đầu lại, thốt từng chữ đầy sức nặng: "Tôi sẽ không bao giờ hối hận!"
Diệp San San chứng kiến cảnh này, sự đắc ý và vui mừng trong lòng gần như không thể che giấu được nữa, tốt quá rồi, tiện nhân Diệp Sênh Ca cuối cùng cũng bị đuổi đi rồi!
Từ nay về sau, mọi thứ của nhà họ Diệp đều là của cô ta!
Sự yêu thương của người nhà họ Diệp, tài sản của nhà họ Diệp, tất cả đều là của cô ta!
Sự hưng phấn trong lòng Diệp San San sắp trào dâng ra ngoài, nhưng gương mặt lại lộ vẻ lo âu: "Anh ba, anh mau đi khuyên chị về đi! Chị là con gái, rời khỏi nhà họ Diệp thì sống thế nào được? Lỡ bị người ta bắt nạt thì sao!"
"Mặc kệ nó!" Diệp Hoài Cẩn hừ lạnh một tiếng, sắc mặt ngạo mạn: "Qua mấy ngày nó sẽ khóc lóc quay về thôi! Đến lúc đó anh sẽ dạy dỗ nó một trận ra trò!"
Vừa dứt lời, một vệ sĩ vội vã từ bên ngoài chạy vào.
Nhìn thấy Diệp Sênh Ca đang kéo vali đi ra, tên vệ sĩ thèm chẳng buồn liếc mắt, ai mà chẳng biết cô thiên kim thật này chẳng có chút địa vị nào ở nhà họ Diệp, vốn không cần phải tôn trọng.
Cô thiên kim giả Diệp San San ngồi bên trong kia mới là bảo bối trong lòng nhà họ Diệp!
Tên vệ sĩ lảo đảo chạy vào phòng khách, mặt mày hớn hở: "Tam thiếu gia, cô San San! Có quý khách ghé thăm ạ! Ô tô đang đỗ ngay trước cửa, tôi nhìn biển số xe có vẻ là xe của nhà họ Phó!"
Nhà họ Phó?
Diệp Hoài Cẩn và Diệp San San nhìn nhau, thấy rõ sự chấn động và mừng rỡ điên cuồng trong mắt đối phương.
Nhà họ Phó là ai? Chính là hào môn hàng đầu của Đế Đô!
Nhà họ Diệp họ cũng là hào môn, cũng có máu mặt trong giới thượng lưu, nhưng so với nhà họ Phó thì hoàn toàn là đom đóm so với ánh trăng!
Những gia tộc hàng đầu như nhà họ Phó đã lưu truyền hàng trăm hàng nghìn năm, nền tảng vững mạnh, quyền thế trải khắp mọi nơi, nhà họ Diệp hoàn toàn không có cửa để đặt lên bàn cân so sánh.
Những năm qua nhà họ Diệp luôn muốn kết giao với nhà họ Phó để được hợp tác làm ăn, đáng tiếc nhiều lần bày tỏ ý tốt nhưng đều không có kết quả.
Không ngờ hôm nay người nhà họ Phó lại đích thân tìm tới cửa!
"Mau ra nghênh đón!" Diệp Hoài Cẩn xúc động đến mức hai tay run rẩy, vội vàng chỉnh đốn lại y phục, bảo vệ sĩ mau chóng dẫn đường.
Diệp San San cũng vội vàng sửa sang lại váy áo, gương mặt thanh tú ửng lên một vệt ửng hồng e thẹn, nhấc váy cùng đi theo sau.
Không biết hôm nay người nào của nhà họ Phó sẽ đến, liệu có phải là... người đàn ông ấy không?
Có thể bạn cũng thích





