
Kết hôn vội với tổng tài ngàn tỷ, các anh trai quỳ xin tôi tha thứ!
Chương 3
Diệp Hoài Cẩn và Diệp San San chạy bước nhỏ ra, thế nên ra đến cổng biệt thự trước hơn Diệp Sênh Ca.
Đúng như lời vệ sĩ nói, một chiếc ô tô đen sang trọng, kín đáo đang lẳng lặng đỗ bên lề đường.
Khi nhìn rõ biển số xe, lồng ngực Diệp Hoài Cẩn nảy lên thình thịch, nhịp tim không ngừng tăng nhanh.
Khắp cả Đế Đô này, biển số xe kia chỉ có duy nhất một người dám dùng, đó chính là Phó Dữ Thâm!
Phó Dữ Thâm, dù tuổi đời còn rất trẻ đã trở thành người nắm quyền gia tộc hàng đầu họ Phó, đương kim Tổng giám đốc Tập đoàn Phó thị, tài sản trăm tỷ, là sự tồn tại giống như vị vua của Đế Đô.
Hôm nay, Phó Dữ Thâm lại hạ mình đích thân tới đây, quả là vinh dự to lớn biết bao!
Diệp Hoài Cẩn phấn khích đến mức mặt mày hớn hở, bước tới trước xe, cung kính mở lời đầy nịnh bợ: "Phó tổng, chào anh! Không biết anh đích thân ghé thăm, không kịp tiếp đón từ xa, mong anh lượng thứ!"
Thế nhưng sau khi Diệp Hoài Cẩn nói xong, anh ta chờ một hồi lâu mà người trên xe vẫn không xuống, cũng chẳng hề lên tiếng đáp lại.
Chuyện này là sao?
Nụ cười trên mặt Diệp Hoài Cẩn bỗng chốc cứng đờ.
Diệp San San đưa tay vuốt lại mái tóc, bày ra dáng vẻ thiếu nữ e lệ, bước tới trước xe với nụ cười dịu dàng thẹn thùng, giọng nói vừa nhẹ vừa mềm: "Anh Phó, hôm nay anh đích thân hạ mình tới đây, không biết có việc gì ạ?"
Tuy nhiên sau khi Diệp San San nói xong, bên trong xe vẫn im hơi lặng tiếng.
Việc này...
Diệp San San và Diệp Hoài Cẩn nhìn nhau, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Biển số xe này họ không thể nào nhìn nhầm được, đây chính là xe của Phó Dữ Thâm, nhưng hai người đã cung kính chào hỏi hết lần này đến lần khác, tại sao lại không nhận được một lời phản hồi nào?
Ngay trong khoảnh khắc lúng túng ấy, cửa ghế phụ bỗng nhiên mở ra, một người đàn ông có vẻ là trợ lý bước xuống.
Diệp Hoài Cẩn nhận ra ngay lập tức, người này chính là trợ lý riêng của Phó Dữ Thâm, tên là Tống Dương.
Diệp Hoài Cẩn nhanh chóng hiểu ra mối quan hệ bên trong, với địa vị hiện tại của nhà họ Diệp, muốn trực tiếp diện kiến nhân vật tầm cỡ như Phó Dữ Thâm rõ ràng là vẫn chưa đủ đẳng cấp, cho nên Phó Dữ Thâm phái trợ lý Tống Dương của anh xuống xe cũng là hợp lý.
Tục ngữ nói trước cửa Tể tướng, quan nhỏ cũng là thất phẩm, huống hồ Tống Dương lại là trợ lý trưởng của Phó Dữ Thâm, nếu móc nối được quan hệ với Tống Dương cũng cực kỳ có lợi cho nhà họ Diệp.
Diệp Hoài Cẩn sắp xếp lại suy nghĩ, lập tức nhiệt tình nở nụ cười đón tiếp: "Trợ lý Tống, chào anh! Hôm nay anh..."
Thế nhưng Tống Dương chẳng thèm liếc nhìn anh ta một cái, đi thẳng về phía Diệp Sênh Ca cách đó không xa.
Diệp Hoài Cẩn và Diệp San San nhìn thấy cảnh này, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh buốt từ đầu đến chân, hai mắt đờ đẫn đứng sững tại chỗ!
Chỉ thấy Tống Dương đi đến trước mặt Diệp Sênh Ca, hơi khom người cúi chào, lễ phép lên tiếng thăm hỏi: "Cô Diệp, chào cô, tôi nhận ủy thác của ông cụ Phó Hạc Hiên, qua đây đón cô tới nhà họ Phó làm khách ạ."
Phó Hạc Hiên?
Nghe thấy cái tên này, lòng Diệp Sênh Ca dâng lên một luồng ấm áp, hóa ra là ông nội Phó.
Cô lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, lớn lên trong cô nhi viện, sau này được ông bà nội nhận nuôi và sống cùng họ từ đó.
Mà Phó Hạc Hiên chính là bạn thân của ông nội khi còn sống, thậm chí còn từng bế Diệp Sênh Ca lúc cô còn nhỏ xíu nữa.
Tống Dương đang cầm một chuỗi tràng hạt, Diệp Sênh Ca liếc mắt đã nhận ra ngay đây chính là chuỗi hạt mà ông nội Phó đã đeo nhiều năm qua, xem ra đúng là ông nội Phó đã bảo Tống Dương tới đón cô.
Bậc trưởng bối đã mời, Diệp Sênh Ca không tiện từ chối, bèn gật đầu: "Vậy làm phiền anh."
"Không phiền, cô Diệp khách sáo quá!" Tống Dương niềm nở, ân cần đón lấy vali trong tay Diệp Sênh Ca.
Sau khi cất vali, Tống Dương mở cửa hàng ghế sau: "Cô Diệp, mời."
Diệp Sênh Ca cúi người lên xe, nhưng vừa mới vào được một nửa thì đột nhiên phát hiện trong xe còn có một người khác.
Một người đàn ông.
Người nọ ngồi ở ghế sau, đôi chân dài tùy ý vắt chéo, trên người mặc một chiếc sơ mi trắng, khuy áo được cài tỉ mỉ đến nút cao nhất, toát lên vẻ lạnh lùng và cấm dục.
Trên tay anh cầm một tập tài liệu, ngón tay dài trắng trẻo, khớp xương rõ ràng.
Nghe thấy tiếng mở cửa, tầm mắt người đàn ông cuối cùng cũng rời khỏi tập tài liệu, quay đầu nhìn về phía cửa xe.
Diệp Sênh Ca vừa lên xe đã chạm vào một đôi mắt thâm trầm sâu hoắm.
"Tôi là Phó Dữ Thâm, thay mặt ông nội tới đón em."
Giọng nói của người đàn ông trầm khàn nhưng lại mang theo vài phần ấm áp lười biếng, tựa như cơn mưa phùn đầu xuân khẽ chạm xuống mặt hồ.
Phó... Dữ... Thâm?
Nghe thấy cái tên vừa quen thuộc vừa xa lạ này, những ký ức tuổi thơ của Diệp Sênh Ca lập tức ùa về.
Ông nội từng đính ước cho cô một cuộc hôn nhân từ bé, đối tượng chính là cháu trai út của Phó Hạc Hiên, Phó Dữ Thâm.
Người đàn ông trước mắt này... chính là đối tượng đính ước của cô sao?
Là vị hôn phu của cô?
Sau khi Diệp Sênh Ca lên xe, chiếc ô tô đen như mũi tên rời cung, lao nhanh khỏi cổng nhà họ Diệp.
Diệp Hoài Cẩn và Diệp San San đứng đờ người tại chỗ, mặt mày ngơ ngác như bị sét đánh, mãi cho đến khi xe đi khuất vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Nhà họ Phó mà họ luôn dốc hết sức muốn trèo bám, hóa ra lại đến để tìm Diệp Sênh Ca?
Tống Dương còn dùng thái độ cung kính như thế để mời Diệp Sênh Ca lên xe?
Trong suốt quá trình đó, Tống Dương chẳng thèm liếc nhìn họ một cái, hoàn toàn coi họ như lũ chuột nhắt không đáng bận tâm!
Sao... sao lại có thể như vậy được!
Diệp San San nhíu chặt mày, vẻ dịu dàng trên gương mặt không còn duy trì nổi nữa, điều cô ta căm ghét nhất chính là bị Diệp Sênh Ca lấn lướt, cảnh tượng vừa rồi chẳng khác nào đem mặt cô ta vứt xuống đất mà giẫm đạp!
Trên xe.
Diệp Sênh Ca yên lặng ngồi ở ghế sau, lén lút quan sát người đàn ông có gương mặt anh tuấn bên cạnh, không biết anh còn nhớ hôn ước từ bé của hai người hay không.
Mong là anh không nhớ.
Cô luôn cảm thấy mấy thứ như hôn ước từ bé này thật huyễn hoặc.
Thế nhưng Phó Dữ Thâm dường như nhìn thấu được suy nghĩ của cô.
Người đàn ông khẽ nhướng mày, yết hầu chuyển động, thốt ra hai chữ trầm thấp đầy từ tính: "Tôi nhớ."
Diệp Sênh Ca: "… !!!"
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến.
Nói về mối quan hệ giữa cô và Phó Dữ Thâm, thực sự là một lời khó nói hết.
Dù cô được ông bà nội nhận nuôi nhưng cuộc sống không hề túng quẫn, thân phận của ông nội rất đặc biệt, ngay cả gia chủ đời trước của nhà họ Phó là Phó Hạc Hiên cũng là bạn thân của ông nội.
Phó Hạc Hiên thường xuyên dắt theo cháu trai út Phó Dữ Thâm tới thăm ông nội, nhờ vậy mà Diệp Sênh Ca và Phó Dữ Thâm mới quen biết nhau.
Hai người coi như là thanh mai trúc mã, lúc nhỏ quan hệ khá tốt, cũng chính vì vậy mà ông nội và Phó Hạc Hiên đã bàn bạc rồi định ra hôn ước từ bé cho hai đứa.
Khi đó Diệp Sênh Ca còn nhỏ, chưa hiểu hôn ước là gì, đến khi lớn hơn một chút, hiểu ra ý nghĩa của nó, cô càng nhìn Phó Dữ Thâm càng thấy xấu hổ.
Có lẽ Phó Dữ Thâm cũng chẳng thích cuộc hôn nhân này lắm, thái độ của anh đối với cô dần trở nên kỳ quặc, thậm chí còn cố ý chống đối cô, nhất là khi cô chơi đùa cùng anh trai nhỏ nhà hàng xóm, mồm miệng của Phó Dữ Thâm cứ như mọc gai vậy, hễ mở lời là lại đâm chọc đầy ẩn ý.
Điều này cũng khiến Diệp Sênh Ca ngày càng ghét anh, hai người gần như trở thành đôi oan gia ngõ hẹp.
Mãi đến năm lên cấp ba, chỉ số nổi loạn của Diệp Sênh Ca chạm đỉnh, cô mang tâm lý phản nghịch đề nghị ông nội hủy bỏ hôn ước này, nói rằng mình đã thích một bạn nam cùng lớp.
Phó Dữ Thâm biết chuyện đã chặn cô trong phòng, đôi mắt lạnh lẽo như băng giá dưới đáy đầm quanh năm không thấy ánh mặt trời, hỏi cô có phải não úng nước rồi không mà ai cũng có thể thích cho được.
Diệp Sênh Ca chưa bao giờ thấy một Phó Dữ Thâm u ám như thế, cô đã cãi nhau với anh một trận nảy lửa, từ đó quan hệ của hai người đổ vỡ, sau này Phó Dữ Thâm ra nước ngoài du học, hai người chưa từng gặp lại nhau.
Lúc nãy lên xe, cái nhìn đầu tiên cô còn chẳng nhận ra Phó Dữ Thâm.
Anh dường như đã thay đổi rất nhiều so với người trong ấn tượng...
Có thể bạn cũng thích





