
Nữ thừa kế bị phản bội: Sự trả thù của tôi
Chương 2
Thiều Uyên Minh POV:
Trong phòng bệnh VIP của bệnh viện Hoàng Gia, không khí căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc không thể át đi mùi vị của sự tức giận và thất vọng.
"Mẹ không đồng ý! Tuyệt đối không!"
Bà Trịnh đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ lim, khiến bộ ấm trà trên đó rung lên bần bật. Bà nhìn chằm chằm vào đứa con trai duy nhất đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt sau ca phẫu thuật.
"Một đứa con gái giúp việc? Con muốn cả cái giới thượng lưu này cười vào mặt nhà họ Trịnh sao? Con muốn bố con tức chết à?"
Trịnh Việt Phương, dù chân phải đang bị bó bột dày cộp và treo cao, vẫn giữ vẻ kiêu ngạo cố hữu. Anh ta nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện trên đôi môi khô nứt.
"Con chỉ muốn cưới người đã cứu mạng con. Tuyết Mai đã dũng cảm lao ra che chắn cho con, trong khi vị hôn thê danh giá của con, Thiều Uyên Minh, chỉ đứng nhìn như một pho tượng đá."
Anh ta liếc mắt về phía tôi. Tôi đang đứng lặng lẽ ở góc phòng, như một cái bóng không ai chú ý. Tôi được gọi đến đây, có lẽ là để làm nền cho màn kịch tình yêu vĩ đại của anh ta.
Bà Trịnh quay sang tôi, ánh mắt như muốn tóe lửa. "Uyên Minh! Con nói đi! Tại sao lúc đó con không làm gì cả? Con là một chuyên gia cơ mà!"
Tôi bình thản đối mặt với bà. "Thưa bác, như con đã nói, đó là những con chó được huấn luyện để tấn công. Con không phải là người huấn luyện chó. Sự can thiệp của một người không chuyên nghiệp như con có thể chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn."
"Vô dụng!" Bà Trịnh nghiến răng. "Nhà họ Thiều nuôi dạy con chỉ để đứng nhìn chồng sắp cưới của mình gặp nguy hiểm thôi sao?"
Tôi im lặng. Sự sỉ nhục này, so với những gì tôi đã trải qua ở kiếp trước, chỉ như một cơn gió thoảng.
Việt Phương cười gằn. "Mẹ thấy chưa? Cô ta thậm chí còn không buồn tìm một lý do tử tế hơn. Trong lòng cô ta, có lẽ con chết đi thì cô ta càng hả hê." Anh ta quay sang Tuyết Mai, người đang đứng cạnh giường, khóc thút thít với đôi mắt đỏ hoe. "Tuyết Mai, đừng khóc nữa. Anh sẽ không để em phải chịu thiệt thòi."
Anh ta lại nhìn mẹ mình, giọng điệu trở nên thách thức. "Mẹ, con đã quyết rồi. Con sẽ hủy hôn với Thiều Uyên Minh và cưới Tuyết Mai. Cô ấy xứng đáng trở thành thiếu phu nhân nhà họ Trịnh. Đó là phần thưởng cho lòng dũng cảm của cô ấy."
"Phần thưởng?" Bà Trịnh cười lạnh, một nụ cười đầy mỉa mai. "Con dùng vị trí thiếu phu nhân của một trong những gia tộc hàng đầu để làm phần thưởng cho một con hầu? Việt Phương, con điên rồi! Con đã làm mẹ quá thất vọng!"
"Con không điên!" Việt Phương gầm lên, cơn giận khiến vết thương của anh ta nhói đau. "Con chỉ không muốn sống cả đời với một người phụ nữ máu lạnh, vô cảm như tảng băng! Con muốn ở bên người con yêu, người sẵn sàng hy sinh vì con!"
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Báo Tuyết Mai nép vào người Việt Phương, vai run lên bần bật, nhưng trong đôi mắt ngấn lệ của cô ta, tôi thấy một tia đắc thắng lóe lên.
Cuối cùng, ông Trịnh, người đã im lặng từ đầu đến giờ, lên tiếng. Giọng ông trầm và đầy uy lực. "Đủ rồi."
Ông đứng dậy, đi đến bên giường bệnh, nhìn thẳng vào con trai mình. "Nếu con đã quyết, bố sẽ không cản. Nhưng hãy nhớ, mọi lựa chọn đều có cái giá của nó."
Ông quay đi và nói với vị thư ký đang đứng ở cửa. "Thông báo cho Thiều gia, hôn ước giữa hai nhà chính thức hủy bỏ. Đồng thời, chuẩn bị cho lễ đính hôn giữa Việt Phương và cô Báo Tuyết Mai. Phải làm thật hoành tráng."
Một sự sắp đặt đầy mỉa mai. Ông ta không chấp nhận, nhưng ông ta cũng không muốn làm mất mặt con trai mình trước công chúng. Vì vậy, ông ta biến nó thành một màn trình diễn.
Bà Trịnh sững sờ, còn Việt Phương và Tuyết Mai thì không giấu được vẻ vui mừng.
"Cảm ơn bố!" Việt Phương nói.
Tuyết Mai cúi đầu, giọng lí nhí. "Cảm ơn bác trai ạ."
Tôi đứng đó, chứng kiến tất cả, trái tim không một gợn sóng. Mọi thứ đang diễn ra đúng như tôi dự đoán.
Khi tôi quay người định rời đi, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.
"Thiều Uyên Minh, cô đứng lại."
Là Trịnh Việt Phương.
Tôi dừng bước nhưng không quay đầu lại.
"Hủy hôn không có nghĩa là cô được tự do." Giọng anh ta chứa đầy sự trịch thượng và khinh miệt. "Tôi biết cô muốn gì. Vị trí thiếu phu nhân, phải không? Tiếc là cô không có được nó."
Anh ta dừng lại một chút, rồi nói tiếp, từng từ như một nhát dao. "Nhưng tôi có thể cho cô một cơ hội khác. Làm tình nhân của tôi. Ở bên cạnh tôi, phục vụ tôi, có lẽ tôi sẽ cho nhà họ Thiều của cô một con đường sống."
Tôi siết chặt nắm tay. Sự sỉ nhục này...
Tôi từ từ quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Anh ta đang nhìn tôi với một nụ cười tự mãn, như thể đang ban phát một ân huệ to lớn. Và trong ánh mắt đó, tôi thấy một điều gì đó khác, một sự quen thuộc đến rợn người. Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.
Anh ta cũng được trọng sinh.
Anh ta biết tôi đã cứu anh ta ở kiếp trước. Anh ta biết tôi có khả năng đặc biệt. Anh ta không hề hối cải, không hề cảm thấy tội lỗi. Anh ta chỉ muốn sở hữu tôi, kiểm soát tôi, biến tôi thành một công cụ, một món đồ chơi khác của anh ta.
"Thiều Uyên Minh," anh ta nói, giọng trầm xuống, đầy vẻ đe dọa. "Đừng cố giở trò với tôi. Tôi biết tất cả bí mật của cô. Nếu cô không ngoan ngoãn, tôi không chỉ khiến gia đình cô phá sản đâu."
Nụ cười của anh ta trở nên độc ác. "Tôi còn có thể làm những chuyện tồi tệ hơn nhiều. Ví dụ như... con vẹt cưng của cô. Nó hót hay đấy, nhưng cái lưỡi quá dài có thể bị cắt đi bất cứ lúc nào."
Có thể bạn cũng thích





