Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Nữ thừa kế bị phản bội: Sự trả thù của tôi

Nữ thừa kế bị phản bội: Sự trả thù của tôi

Kiếp trước, tôi từng liều mình cứu Trịnh Việt Phương, nhưng anh ta lại lầm tưởng ân nhân là Bạch Tuyết Mai. Sự hiểu lầm tai hại đó khiến tôi phải chịu đựng cuộc hôn nhân đầy nhục nhã khi chồng công khai ngoại tình và đối xử tàn độc. Anh ta nhẫn tâm sát hại thú cưng của tôi, đẩy gia đình tôi vào cảnh phá sản và gián tiếp gây ra vụ tai nạn khiến tôi tử nạn trong đau đớn. Sống lại vào đúng ngày định mệnh năm xưa, tôi quyết không lặp lại sai lầm cũ. Đứng trước cảnh Việt Phương bị bầy chó nghiệp vụ hung dữ vây hãm, tôi thản nhiên đứng nhìn mà không hề ra tay cứu giúp.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Thiều Uyên Minh POV:

Câu nói của Trịnh Việt Phương giống như một chiếc chìa khóa độc ác, mở tung cánh cửa địa ngục trong tâm trí tôi. Con vẹt. Chú vẹt xám Châu Phi tên Tiểu Hôi mà tôi đã nuôi từ nhỏ, người bạn duy nhất đã ở bên tôi trong những năm tháng cô độc của cuộc hôn nhân kiếp trước.

Chính anh ta, sau một lần cãi vã, đã ra lệnh cho người làm vặn cổ Tiểu Hôi ngay trước mặt tôi, chỉ vì nó dám mổ vào tay Báo Tuyết Mai khi cô ta cố tình chọc tức nó.

Sự tàn nhẫn đó, giờ đây, lại được lặp lại như một lời đe dọa.

Anh ta cũng đã sống lại. Anh ta nhớ tất cả. Và anh ta không hề thay đổi.

Tôi hít một hơi thật sâu, ép buộc cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lồng ngực phải lắng xuống. Bây giờ không phải là lúc để bộc lộ cảm xúc.

Tôi nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lùng, trong ánh mắt chứa đầy sự bối rối giả tạo.

"Trịnh thiếu gia, anh đang nói gì vậy? Tình nhân? Vẹt cưng? Tôi nghĩ vết thương ở chân đã ảnh hưởng đến đầu óc của anh rồi."

Tôi giả vờ như không hiểu. Cách tốt nhất để đối phó với một kẻ tự cho mình là thông minh chính là biến hắn thành một thằng ngốc.

"Hủy hôn là do nhà họ Trịnh các người đề nghị. Tôi không có lý do gì để tiếp tục dây dưa với anh. Còn về việc làm tình nhân," tôi cười khẩy, "xin lỗi, tôi không có hứng thú với những người đàn ông đã qua tay người khác, đặc biệt là một người sắp trở thành phế nhân."

"Cô!" Khuôn mặt Việt Phương co rúm lại vì giận dữ. Lời nói của tôi đã đâm trúng vào nỗi đau và sự kiêu ngã của anh ta.

Tôi không cho anh ta cơ hội nói thêm. Tôi quay người, bước đi dứt khoát ra khỏi phòng bệnh, để lại sau lưng tiếng gầm gừ tức tối của anh ta và sự hả hê trong ánh mắt của Báo Tuyết Mai.

Đi đi, cứ đắm chìm trong chiến thắng giả tạo của các người đi. Tận hưởng đi, vì nó sẽ không kéo dài lâu đâu.

Món nợ máu của Tiểu Hôi. Món nợ cả gia tộc tôi bị hủy hoại. Kiếp này, tôi sẽ bắt hai người các người phải trả lại cả vốn lẫn lời.

Vừa về đến căn biệt thự riêng của mình, tôi đã nghe thấy tiếng hót lanh lảnh của Tiểu Hôi từ trong phòng khách. "Uyên Minh về! Uyên Minh về!"

Tôi lao vào, ôm lấy chiếc lồng chim, trái tim đập thình thịch. Tiểu Hôi vẫn ở đây, an toàn. Chú chim nhỏ nghiêng đầu, dùng cái mỏ cọ cọ vào má tôi.

Cảm giác mềm mại và ấm áp đó khiến tôi không kìm được nước mắt. Kiếp trước, tôi đã không thể bảo vệ được nó. Kiếp này, tôi sẽ không để bất cứ ai làm hại nó.

Nhưng ngay lúc đó, cánh cửa biệt thự bị ai đó đẩy mạnh ra.

"Thiều Uyên Minh! Cô ra đây cho tôi!"

Là Báo Tuyết Mai. Cô ta xông vào nhà tôi như một cơn bão, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây méo mó vì ghen tuông.

"Cô vừa nói gì với anh Việt Phương? Tại sao anh ấy lại tức giận như vậy? Có phải cô lại giở trò quyến rũ anh ấy không?"

Tiểu Hôi trong lồng đột nhiên xù lông, kêu lên một tiếng chói tai. "Kẻ xấu! Đi ra!"

Tuyết Mai giật mình, sau đó trừng mắt nhìn con chim. "Một con súc sinh mà cũng dám hỗn với tao à?"

Cô ta đưa tay về phía lồng chim, định giật lấy nó.

Theo phản xạ, Tiểu Hôi thò mỏ qua song sắt, mổ mạnh vào ngón tay đang chĩa về phía mình.

"Á!" Tuyết Mai hét lên, rụt tay lại. Một giọt máu nhỏ rỉ ra từ đầu ngón tay cô ta. "Con chim chết tiệt này! Mày dám cắn tao!"

"Đủ rồi, Báo Tuyết Mai." Tôi lạnh lùng nói, chắn trước lồng chim. "Đây là nhà tôi. Mời cô ra ngoài."

"Cô..." Tuyết Mai uất ức nhìn tôi, rồi nhìn vết thương trên tay, nước mắt bắt đầu lưng tròng.

Đúng lúc đó, cánh cửa lại một lần nữa mở ra. Trịnh Việt Phương, ngồi trên xe lăn do vệ sĩ đẩy, đã xuất hiện ở cửa. Anh ta vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đặc biệt là giọt máu trên tay Tuyết Mai, sắc mặt lập tức trở nên kinh hoàng.

"Tuyết Mai! Em sao vậy?" Anh ta hét lên.

Tuyết Mai lập tức chạy đến bên xe lăn, nức nở. "Anh Việt Phương... con chim của cô ta... nó cắn em..."

Việt Phương ngẩng đầu lên, đôi mắt anh ta đỏ ngầu vì giận dữ, nhìn chằm chằm vào tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Thiều Uyên Minh! Cô dám thả súc sinh của cô ra cắn người?"

Anh ta không cần hỏi, không cần nghe giải thích. Trong mắt anh ta, tôi luôn là kẻ có lỗi.

"Ra lệnh cho người của cô ta," anh ta lạnh lùng nói với vệ sĩ bên cạnh, "bắt con chim đó lại. Ngay lập tức."

Hai tên vệ sĩ cao to tiến về phía tôi. Tôi dang tay che chắn cho chiếc lồng, nhưng họ quá khỏe. Họ đẩy tôi ra một cách thô bạo, khiến tôi ngã xuống sàn.

Một tên tóm lấy chiếc lồng chim. Tiểu Hôi hoảng sợ bay loạn xạ bên trong, kêu lên những tiếng thảm thiết.

"Đừng!" Tôi hét lên, cố gắng đứng dậy.

Nhưng đã quá muộn.

Trịnh Việt Phương ra hiệu bằng mắt cho tên vệ sĩ còn lại. Hắn ta tiến lên, mở cửa lồng, tóm lấy Tiểu Hôi một cách không thương tiếc.

Bằng một động tác nhanh và gọn, hắn ta... vặn cổ chú chim nhỏ.

"Rắc."

Một tiếng động khô khốc vang lên.

Cơ thể bé nhỏ của Tiểu Hôi co giật lần cuối rồi mềm nhũn trong tay tên vệ sĩ.

Thế giới của tôi như sụp đổ.

Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Tôi quỳ trên sàn, chết lặng nhìn xác của Tiểu Hôi bị ném xuống đất như một miếng giẻ rách.

Máu. Nợ máu.

Nỗi đau và sự căm hận bùng lên trong tôi như một ngọn núi lửa, thiêu rụi mọi lý trí, mọi sự kiềm chế.

Tôi ngẩng đầu lên, đôi mắt tôi chắc chắn đã đỏ như máu. Tôi nhìn thẳng vào Trịnh Việt Phương, kẻ đang ngồi trên xe lăn với vẻ mặt đắc thắng và tàn nhẫn. Anh ta nghĩ rằng anh ta đã cảnh cáo được tôi, đã dập tắt được sự phản kháng của tôi.

Anh ta đã sai.

Anh ta không dập tắt nó. Anh ta đã châm lên một ngọn lửa địa ngục.

"Trịnh Việt Phương," tôi gằn lên từng tiếng, giọng nói khàn đặc vì căm hận. "Hôm nay, anh đã giết Tiểu Hôi. Tôi thề, sẽ có ngày, tôi bắt anh phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần."

Việt Phương cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt. "Ồ? Bằng cách nào? Bằng việc khóc lóc sao? Thiều Uyên Minh, cô nên biết vị trí của mình ở đâu. Cô chỉ là một món đồ chơi mà tôi không cần nữa."

Anh ta ra hiệu cho vệ sĩ đẩy xe lăn rời đi, trước khi đi còn ném lại một câu. "Hãy nhớ lời cảnh cáo hôm nay. Lần sau, sẽ không chỉ là một con vật cưng đâu."

Cánh cửa đóng sầm lại, bỏ lại tôi một mình với nỗi đau tột cùng và cái xác lạnh lẽo của người bạn duy nhất.

Tôi gục xuống, ôm lấy cơ thể bé nhỏ của Tiểu Hôi, nước mắt lã chã rơi. Nhưng đây không phải là nước mắt của sự yếu đuối. Đây là nước mắt của lời thề.

Ngay lúc tôi đang chìm trong tuyệt vọng, một bóng người cao lớn lặng lẽ xuất hiện ở cửa. Anh mặc một bộ vest vừa vặn, khuôn mặt trầm ổn và cương nghị.

Đó là Lã Chiến Thắng, anh họ của Việt Phương. Một người tài giỏi nhưng luôn bị gia tộc họ Trịnh xem nhẹ.

Ở kiếp trước, tôi gần như không có tiếp xúc với anh. Nhưng kiếp này, trong buổi dã ngoại đó, khi bầy chó tấn công, tôi đã vô tình nhìn thấy anh bị một con rắn độc cắn khi cố gắng tìm đường thoát khỏi sự hỗn loạn. Tôi đã bí mật dùng một loại thảo dược gia truyền để cứu anh.

Anh nhìn thấy tôi, nhìn thấy xác của Tiểu Hôi trong tay tôi, và nỗi đau trên khuôn mặt tôi.

Không nói một lời, anh bước tới, cởi chiếc áo khoác của mình ra và nhẹ nhàng khoác lên vai tôi.

"Đừng khóc nữa," anh nói, giọng trầm ấm và đầy sự an ủi. "Trời lạnh rồi."

Hành động và lời nói đơn giản đó, trong khoảnh khắc tăm tối nhất của tôi, giống như một tia sáng le lói, sưởi ấm trái tim đã hóa băng của tôi.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Gả nhầm thái tử gia, thân phận lộ từng ngày
9.3
Hy sinh đôi mắt để cứu người nhưng cô lại nhận về sự phản bội cay đắng ngay trước thềm đám cưới. Không dừng lại ở đó, kẻ bạc tình còn lợi dụng việc cô bị mù để gán nợ cho thiếu gia họ Lục, một người nổi tiếng ăn chơi trác táng tại Bắc Thành. Tưởng rằng cuộc đời cô sẽ chìm trong tăm tối khi gả vào hào môn, nhưng sự thật khiến tất cả phải ngỡ ngàng. Cô không hề yếu đuối mà thực chất là thiên tài điều chế hương liệu, hacker đỉnh cao và thủ lĩnh tổ chức bí mật. Khi những thân phận quyền lực dần lộ diện, cả thành phố sững sờ, còn gã hôn phu cũ chỉ biết hối hận muộn màng trong cơn say, gào khóc vì đã đánh mất báu vật vào tay người khác.
Bìa tiểu thuyết Cô dâu ngân hàng máu
9.5
Suốt bảy năm hôn nhân, tôi đã hiến tủy đến 999 lần để cứu Nhã Châu Ly – người phụ nữ mà chồng tôi, Đoan Tường Lân, hết lòng yêu thương. Ngay cả khi tính mạng tôi ngàn cân treo sợi tóc trên bàn mổ, anh vẫn lạnh lùng ra lệnh mặc kệ cái chết của tôi để bảo vệ 'ánh trăng sáng' của mình. Sự hy sinh mù quáng ấy chỉ đổi lại sự tàn nhẫn đến tột cùng. May mắn thay, tôi được trọng sinh về đúng ngày đầu tiên hiến tủy, thời điểm dùng mạng sống để ép anh kết hôn. Lần này, tôi không còn khao khát tình yêu vô vọng đó nữa. Tờ giấy kết hôn từng là xiềng xích sẽ được tôi đem làm quà tặng cho chính tình nhân của anh.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn đi, tôi phải về kế thừa gia nghiệp
8.2
Suốt ba năm hôn nhân, cô từng tin rằng sự chân thành sẽ lay chuyển được trái tim băng giá của anh. Tuy nhiên, giây phút bị ép phải quỳ xuống tại từ đường họ Bạc, cô chợt nhận ra mọi nỗ lực bấy lâu đều vô nghĩa. Đối mặt với sự tàn nhẫn và lựa chọn khắc nghiệt giữa lòng tự trọng và cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô dứt khoát quyết định ly hôn. Thay vì phí hoài thanh xuân bên người đàn ông không cảm xúc, cô chọn trở về kế thừa gia sản tỷ đô, tận hưởng cuộc sống tự do và giàu sang thuộc về mình.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, Hoắc tổng bị trêu không có vợ
9.7
Sau ba năm kết hôn không nhìn mặt, cuộc chạm trán đầu tiên của đôi vợ chồng lại diễn ra trong hoàn cảnh trớ trêu trên giường. Hoắc tổng không hề nhận ra vợ mình, thậm chí còn khinh bỉ, coi cô là hạng phụ nữ hám tiền rẻ rúng. Một tờ đơn ly hôn ngỡ như đã đặt dấu chấm hết cho tất cả, nhưng định mệnh trêu ngươi khi cô trở lại với vai trò cố vấn pháp lý cho chính công ty anh. Sự ràng buộc khó gỡ khiến anh dần nhận ra sự thật và cầu xin cô quay về. Thế nhưng, cô chỉ đáp lại bằng nụ cười nhạt nhẽo, bỏ mặc sự hối hận muộn màng của người chồng cũ từng lạnh lùng.
Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Bìa tiểu thuyết Mực ít, vợ cũ của anh đã sinh hai con trong ba năm
7.9
Dù đã kết hôn ba năm, cô vẫn giữ nguyên sự trinh trắng cho đến đêm mặn nồng ấy. Thế nhưng, đó không phải sự khởi đầu mà là dấu chấm hết khi cô muốn ly hôn để đón tình cũ. Đối mặt với tờ đơn, anh phẫn nộ dồn cô vào tường, không chấp nhận sự rời bỏ dễ dàng như vậy. Sau khi ly biệt, người vợ dịu dàng ngày nào bỗng lột xác, sự nghiệp thăng hoa nhưng cũng đầy rẫy thị phi bên những người đàn ông khác. Khi cô mang thai mà không rõ danh tính cha đứa trẻ, anh vẫn kiên trì chờ đợi và sẵn sàng nhận trách nhiệm. Trớ trêu thay, lúc anh định mở lòng làm cha, cô lại từ chối khéo léo, cho rằng bản thân còn nhiều rắc rối tương tự nên không muốn tiếp tục làm phiền anh.